241 Chẳng lẽ mình còn chưa chết? Và đây không phải là thiên đường sao? Một mảnh đất mỹ lệ như ngọc, với bầu trời sáng như minh đăng, và lại còn rất nhiều hồng quả đang nằm la liệt trên đất bằng bạch ngọc nữa.
242 Cuồng phong thổi mạnh!Vó ngựa vang lên rộn rã, một đoàn người ngựa!Một áng mây đen phảng phất như đang cuồn cuộn kéo đến, nhưng đó không phải là mây đen, mà là đại quân.
243 Trên không trung, hai người đối mặt với nhau, dưới chân chỉ là hư không. Dưới ánh thái dương, hai chiếc bóng thật dài được hắt xuống mặt đất. Binh sĩ của đôi bên đều im lặng như tờ, ai nấy đều ngẩng đầu quan sát và trông đợi.
244 Nội ứng? Trên mặt Lưu Sâm lộ ra biểu tình thần bí. Nhìn theo tình huống trước mắt, bọn họ đích xác là nội ứng, nhưng nếu vừa rồi hắn không giết nổi Phong Thần, nếu như Phong Thần chiếm được thượng phong, vậy bọn họ có còn là nội ứng hay sao? Không, bọn họ sẽ trở thành chủ lực của đại quân Ma Cảnh! Chính vì họ đã nhìn thấy đại thế của Ma Cảnh đã mất, nên bất đắc dĩ mới phải thay đổi lập trường, hơn nữa mấy câu nói của Lưu Sâm cũng có tác dụng, "giết người của Ma Cảnh thì sẽ là đại anh hùng của đại lục".
245 Vào mùa này, đất đai vùng tây bắc vốn không có hoa, thế nhưng loại hoa này lại thần kỳ như thế. Nó vốn đến từ rừng sâu núi thẳm, ở tại nơi hiểm ác nhất trong rừng, nó đón gió lộng mà hé nở rực rỡ.
246 Ma Cảnh không hề tấn công đại quy mô, điều đó chỉ có một lý do, đó là vì Hỏa thần còn ở Thanh Dương, xa tới mấy trăm dặm. Chúng liên tiếp bị bại, chẳng lẽ Hỏa thần sẽ không đích thân đến đây hay sao? Đó là điều không còn gì nghi ngờ nữa, duy chỉ có một nghi vấn mà thôi: chừng nào lão sẽ đến đây? Đến khi lão đích thân đến đây, có phải đó chính là ngày mà Lạp Nhĩ Hãn sẽ bị diệt vong hay không?Đó là một cái tên đầy khủng bố, ngay cả đối với Lạc Phu thì nó cũng là một cái tên rất nặng nề.
247 Dưới tình huống có Phong Thần đích thân xuất chiến mà Thác Mạc Tư vẫn có thể đại thắng? Chẳng những vậy mà họ còn giết được cả Phong Thần ư? Đây quả thật là một tin tức tuyệt hảo!- Tin tức này đến từ đâu?Lạc Phu hít một hơi thật sâu, trong lòng tựa như có cảm giác đang nằm mộng vậy.
248 Nếu như nói Xích Dương thành là một hải dương đen tuyền, vậy thì thành Đặc Nạp Lan lại là một vùng biển lửa! Vào tiết cuối thu, khắp nơi trên mặt đất đều tiêu điều, lá cây đều chuyển sang sắc vàng.
249 Bỗng nhiên có một thanh âm ôn nhu như nước ở bên cạnh vang lên: - Lao Nhĩ, đừng tức giận được không? Thanh âm đó tựa như dòng nước suối ngọt lịm lặng lẽ chảy qua khe đá, nó vang lên thật rất đúng lúc.
250 Tám trăm tên binh sĩ của Đại Địa Hỏa đội chỉ vì chấp hành mệnh lệnh thay đổi quân phục chậm một chút mà đã có hơn năm trăm tên bị giết. Đây là cái giá còn lớn hơn cả việc công hạ năm tòa thành nữa, mà lúc này bọn chúng chỉ là đang tuần tra trong thành mà thôi, chứ không phải là đang đánh trận.
251 Điều này tuyệt đối nằm ngoài ý liệu của mọi người, và đương nhiên cũng nằm ngoài ý liệu của Hỏa thần nốt. Nếu như Lệ Đề mà xông vào ma pháp của mình thì bà ta sẽ bị Hỏa ma pháp của mình nuốt chửng, chẳng lẽ địch nhân đã nghĩ như vậy sao? Hắn muốn mượn tay mình để giết nữ nhân của mình? Cơ hội này quả thật là một cơ hội rất tốt, nhưng hắn đã sai rồi.
252 Phương đông vừa hừng sáng, chợt thấy Lưu Sâm đáp xuống tường thành. Lúc này tâm tình của hắn cực kỳ thống khoái, có lẽ đó chính là tâm tình của một cường giả, nó cũng tương tự như cái loại tâm tình mà hắn đã có sau khi khai sáng ra Toàn Phong chùy vậy! Luận về tốc độ, hiện nay chưa một ai có thể nhanh hơn hắn.
253 Mặc kệ ở địa phương nào, mặc kệ ở thế giới nào, tin tức oanh động vĩnh viễn có hiệu ứng oanh động, và tốc độ lan truyền của nó cũng nhanh như nhau. Ở tại dị giới này cũng vậy, tuy rằng loài người ở đây không có điện tín, điện thoại, hay điện thư, nhưng họ có một loại "công cụ" đặc biệt riêng: phi ưng! Rất nhiều phi ưng bay qua muôn sông nghìn núi, chỉ để truyền đạt một tin tức: thành Đặc Nạp Lan và thành Xích Dương đã đại thắng! Đồng thời, chúng cũng mang cái tên Na Trát Văn Tây truyền đi khắp thiên hạ.
254 Khuôn mặt của Mạn Ảnh chợt đỏ bừng lên, bởi vì nàng bỗng có một cảm giác rất thật, đó là mình đang bị một nam nhân ôm vào lòng, thậm chí trên vai nàng cũng có một bàn tay to lớn đặt lên đó nữa.
255 Đất tây bắc vào buổi tối thì gió lạnh đến mức khó tưởng tượng nổi. Dưới màn đêm, trên mặt nước hồ nổi lên một đám sương, tựa như điểm báo sẽ kết băng vậy.
256 Đại công nói: - Mọi người trong thành đều nói. . . . nói là người của Ma Cảnh đã bị tiên sinh dọa cho sợ, nên chúng đã tự động rút lui! Nếu quả đúng như thế thì thật là tốt! Tam nữ nghe vậy thì ai nấy cũng đều lộ vẻ khích động, nhất là Mạn Ảnh.
257 Nước sông lạnh lẽo không thể tới gần thân thể của hắn, bởi vì lúc này trên người hắn có một lớp Phong thuẫn đang rẽ nước cho hắn. Nước sông ở đây rất trong suốt nên tầm nhìn của hắn cũng rất tốt.
258 - Cứ ngồi đây từ từ phơi nắng nhé, để ta đi hóa duyên cho ngươi! Nói xong, thân ảnh của hắn chợt lóe lên, sau đó thì đã thấy hắn băng qua rừng tùng và tiếp theo thì biến mất tăm hơi luôn.
259 Lưu Sâm nghe vậy thì ngẩn người ra: - Nữ hài mà không thích trang sức lại đi thích khí thế, đúng là ta chưa từng gặp qua. Xin hỏi vị cô nương không giống những cô nương khác này tên là gì nhỉ? Nữ hài đưa ánh mắt tinh nghịch nhìn hắn rồi hỏi lại: - Ta đã từng hỏi tên ngươi chưa? - Chưa! Lưu Sâm thành thật đáp.
260 - Có một gã thiếu chủ nào đó của Thánh Cảnh vừa xuất hiện! Tư Tháp nói: - Gã này là một kẻ phong lưu hiếu sắc và lại vô sỉ nữa. Học viện chúng ta đã có ba nữ sinh bị hại rồi! Cách Tố nghe vậy thì sắc mặt đại biến.