81 Trước bảng đơn vây quanh không ít người, Mộ Thần có chút bất đắc dĩ phát hiện, Lam Nhược Phong cùng Trang Du cũng có mặt.
Mấy người đang xem giải thưởng trên bảng đơn khi nhìn thấy Diệp Thạch, sắc mặt nhất thời có chút kỳ lạ.
82 “Cũng không biết cái giải thưởng kia là ai tuyên bố. ” Mộ Thần lười biếng nói.
“Em biết, người tuyên bố giải thưởng chính là cháu gái Liên Mộng Tầm của tổng viện trưởng học viện.
83 “Tiểu sư đệ, cuối cùng đệ cũng đi ra. ” Tân Như Ca nhìn thấy Diệp Thạch đi ra, nhịn không được thở ra một hơi, nếu không phải có người nói với nàng Diệp Thạch đang ngâm tắm, nói không chừng Tân Như Ca sớm đã xông vào.
84 Diệp Thạch dùng năm bình đan dược cùng Tân Như Ca giao dịch bốn trăm vạn nguyên thạch.
Tân Như Ca nhìn Diệp Thạch, không khỏi có chút ngạc nhiên: “Tiểu sư đệ, ngươi hiện tại đãcó nhiều tiền như vậy?Ngươi muốn làm gì?”
Tân Như Ca nhíu mày, lần trước Diệp Thạch thu được hơn một trăm tám mươi vạn, không tới hai ngày liền xài hết bảy tám phần, hiện tại trong thẻ nguyên thạch của Diệp Thạch hẳn là có hơn năm trăm vạn, nhiều nguyên thạch như vậy, cũng không biết là Diệp Thạch người này có thể dùng trong bao lâu…
Diệp Thạch ôm thẻ nguyên thạch, ủ rũ nói: “Nhiêu đây còn không biết là có đủ sử dụng hay không đây.
85 Sau khi Liên Mộng Tầm lấy được linh đan mà Diệp Thạch đưa, đã nghĩ giao cho luyện dược sư trong học viện phân tích thành phần.
Không đợi Liên Mộng Tầm tự mình hành động, vài vị luyện dược sư trong đan viện liền không thể chờ đợi được mà đi tìm Liên Mộng Tầm.
86 Diệp Thạch đem hai phương thuốc đưa cho Kinh Sí Diễm, lại tràn đầy không muốn đem bánh ngọt từ trong nhẫn không gian lấy ra.
“Đó là cho ta?” Kinh Sí Diễm nhìn bánh ngọt trước mặt, nhướng mày hỏi.
87 “Đây là cái gì a!? Chúng ta không phải là bị Kinh Sí Diễm người này đùa giỡn đi, đây là phương thuốc nấu thuốc a!” Diêm Võ cầm phương thuốc, trong con ngươi hiện lên vài phần hoang mang.
88 Mộ Thần, Diệp Thạch đến. ” Lữ Ý giương giọng nói với Mộ Thần.
Mộ Thần ngẩng đầu, hướng phía cửa nhìn qua, Diệp Thạch đứng ở trước cửa, thỉnh thoảng tham đầu tham não, Mộ Thần đứng lên, tại trong trêu tức ánh mắt của mọi người trong ký túc xá, hướng phía Diệp Thạch đi tới.
89 “Đây là cho ta?” Diệp Thạch cầm một xấp phù chú hỏi.
“Đúng vậy!” Mộ Thần đương nhiên nói.
“Ngươi cho ta cái này làm gì a?” Diệp Thạch hỏi.
“Bách Quyết Luyện Thể tu luyện kế tiếp cần cóhỏa phụ trợ, hỏatrong phù này đại khái có thể bảo lưu thời gian một nén nhang, ngươi có thể trực tiếp dùng nó đi tu luyện, cũng có thể thử thu lấy nó, tuy rằng hỏa này mỏng manh một chút, nhưng mà phẩm chất cũng không tệ lắm.
90 Một lão giả thân vải thô ma bào đi ra, lão giả diện mạo xấu xí, trên người mặc đồ cũng thực nghèo túng, nhưng mà, hắn vừa đi ra, không khí trong sân, lập tức trở nên nghiêm túc.
91 “Mộ đan sư, còn có một ngày lộ trình là chúng ta có thể tới Hoàng Thành. ” Trần Đạt đi vào khoang thuyền, nói với Mộ Viễn Phong.
“Chuẩn bị tới rồi sao? Cũng không biết Thần nhi cùng Thạch Đầu thế nào rồi.
92 Tia nắng ban mai hơi lộ ra, Diệp Thạch từ trong thạch động đi ra, thăng cấp tứ tinh võ sư, làm cho tâm tình Diệp Thạch thực tốt, tốt đến độ cho dù nhìn thấy Hùng Uy, tâm tình Diệp Thạch vẫn tốt đẹp như cũ.
93 Tại quán cơm trong Thánh Tinh học viện.
“Đã qua hơn hai mươi ngày, Mộ Thần cùng Diệp Thạch, không sai biệt lắm sắp được thả ra đi. ” Tạ Đan Yên nói.
94 “Sư phụ, hôm nay không phải là ngày nghỉ sao, có thể rời đi học viện không?” Diệp Thạch mở to mắt, nóng lòng hỏi.
Kinh Sí Diễm gật gật đầu, nói: “Đúng vậy! Như thế nào? Các ngươi muốn đi ra ngoài đi dạo sao?”
Diệp Thạch gật gật đầu, nói: “Đúng vậy! Mộ Thần muốn đi đan sư công hội chứng thực tam cấp đan sư còn muốn đi phù sư công hội chứng thực tam cấp phù sư …” Nếu đi kịp, còn có thể đi minh văn sư công hội, thuận tiện làm một cái minh văn sư huy chương, Lam Nhược Phong là tam cấp đan sư có gì đặc biệt hơn người chứ, Mộ Thần chẳng những là tam cấp đan sư, lại là tam cấp phù sư, hiện tại ngay cả minh văn đều hiểu.
95 Mộ Thần tiến vào phù sư công hội, liền cảm giác mình bị một đám lang đói khát nhìn thẳng.
Kinh Sí Diễm mấy lần đi ra phối hợp, mới miễn cưỡng để cho Mộ Thần từ trong phù sư hiệp hội toàn thân trở ra.
96 “Uyển Bạch, nghe nói tên Mộ Thần kia hôm nay đã thành công chứng thực thành tam cấp đan sư vàtam cấp phù sư rồi đó. ” Tạ Đan Yên nâng cằm, nói với Trình Uyển Bạch.
97 Mộ Dung Diễm chắp tay, đứng trên lầu, trên cao nhìn xuống dưới Trang Du cùng Diệp Thạch đang giương cung bạt kiếm, trong mắt hiện lên vài phần dị sắc.
98 “Sư phụ, Tân sư tỷ nói hai lão viện trưởng của đan viện cùng phù viện đều đến tìm qua ngươi?” Diệp Thạch híp mắt, đôi mắt có chút sắc bén nhìn Kinh Sí Diễm hỏi.
99 “Mộ Thần cư nhiên chọn minh văn viện, thật sự là ngoài dự đoán. ” Trình Uyển Bạch khiếp sợ nói.
Tạ Đan Yên nhìn một màn này, nghiến răng, căm giận kéo tay áo nói: “Người này thật sự là rất mang thù a!”
Cũng bởi vì người của đan viện cùng phù viện đã từng nhằm vào hắn, Mộ Thần liền đan viện, phù viện một bên cũng không chọn, mà lựa chọn minh văn viện đang từ từ xuống dốc.
100 “Hùng tiền bối cư nhiên lại thu Mộ Thần làm đồ đệ. ” Mộ Dung Diễm ngoài ý muốn nói.
Vài đạo sư trong đan viện tựa hồ cũng có ý thu Mộ Thần làm đồ đệ, bất quá Hùng Uy đã nhanh chân đến trước, có Hùng Uy làm hậu trường, người bên ngoài nếu muốn động vào Mộ Thần thì phải nghĩ kĩ.
Thể loại: Đam Mỹ, Xuyên Không, Dị Giới
Số chương: 112