121 Sắc mặt Diệp Tầm lạnh như băng nhìn hai người, giống như hết thảy đều là hai người sai.
Uông Lệ ủ rũ đứng ở một bên, sắc mặt có chút u ám.
“Phụ thân, ngươi có ba trăm vạn, phân một trăm vạn cho ta đi.
122 Ngày nghỉ rất nhanh liền kết thúc, Mộ Thần cùng Diệp Thạch vào thời điểm mặt trời lặn thì về tới học viện, đồng thời trở về học viện còn có Diệp Dung.
123 Sáu con Vân hỏa điểu thật lớn bay qua trên bầu trời.
Phía trên mỗi một con Vân hỏa điểu, đều có một tòa lầu các tạo hình tinh xảo.
“Lục học trưởng, viện trưởng vì sao đối với Lạc U bí cảnh coi trọng như vậy? Bất quá chỉ là một cái bí cảnh mà thôi.
124 Luyện khí viện.
“Viện trưởng, trận đấu lần này ngươi thấy thế nào?” Đôi mắt Phan Hưng Quốc trông mong nhìn Lôi Thành hỏi.
Lôi Thành cười khổ một chút, thấy thế nào ư? Có thể thấy thế nào nữa, đám ngốc học sinh trong học viện kia, không có một người thăng cấp thành tam cấp luyện khí sư, cho dù hắn sốt ruột thế nào, cũng là chuyện vô bổ a!
Minh Nguyệt học viện thế tới ào ạt, luyện khí viện bọn họ nếu như một trận đều thắng không được, vậy học viện liền bị tổn thất sáu danh ngạch a!
“Mấy viện khác tính thế nào?” Lôi Thành hỏi phó viện trưởng Phan Hưng Quốc.
125 Mộ Thần mới vừa trở lại biệt viện, Diệp Thạch đã vội vàng nhào qua Mộ Thần.
Mộ Thần nhìn mặt Diệp Thạch đỏ lên, cười hỏi: “Sao vậy? Gặp được chuyện gì tốt sao?”
Diệp Thạch cười đầy hưng phấn, đắc ý nói: “Sách kia quả nhiên là bảo vật!”
Tốn ba trăm vạn nguyên thạch mua, Diệp Thạch vẫn luôn lo lắng bị chịu thiệt, bất quá, sách kia ngược lại không để hắn thất vọng, sau khi hút máu của hắn, liền giống như từ súng bắn chim trở thành pháo, lập tức trở nên to lớn hơn.
126 Này, các ngươi nghe nói chưa? Minh Nguyệt học viện chuẩn bị tới đây đấy, nghe nói trong đám người đó còn có một tuyệt thế thiên tài nha!” Lâu Nhược Y nghiêng đầu nói.
127 Lại là một ngày nghỉ.
Mộ Thần cùng Diệp Thạch vội vàng chuẩn bị chiến đấu, không có rời khỏi học viện, Diệp Dung lại không thể chờ đợi được mà đi ra ngoài.
128 “Sư phụ. ” Mộ Thần bay đến trước mặt Hùng Uy, thản nhiên gọi một tiếng.
Hùng Uy nhìn thấy Mộ Thần, trong con ngươi xẹt qua một tia kinh ngạc, vài ngày không gặp, khí tức trên người Mộ Thần lại cường thịnh hơn rất nhiều, nhưng mà đây không phải là trọng điểm, trọng điểm là trên người Mộ Thần nhiều thêm một cỗ khí chất đặc thù, nếu nhất định phải nói đó là cái gì, thì chính là một cỗ khí chất đại sư.
129 Diệp Thạch bất an nhìn phương hướng trung tâm mỏ đá, trong mắt xẹt qua vài tia lo lắng.
Diệp Thạch âm thầm nghĩ: Hùng Uy tên kia bị nướng thì không sao, dù sao tên kia da dày, bị nướng thì nhiều lắm cũng chỉ là lột da, nhưng nếu như Mộ Thần bị hỏa nướng thì liền rất phiền toái!
Diệp Thạch đi tới đi lui đầy bất an, thỉnh thoảng nghển cổ nhìn phương xa.
130 Một con Vân hỏa điểu không ngừng bay tới hướng về Thánh Tinh học viện.
So sánh với khi bắt đầu khí phách phấn chấn, sắc mặt vài đạo sư Minh Nguyệt học viện đều có chút âm u, cảm xúc của đạo sư trực tiếp ảnh hưởng đến cảm xúc của học sinh, sắc mặt một đám đệ tử cũng đều không tốt lắm.
131 Đám người Lục Nghiêu đi xung quanh học viện, nguyên khí trên bầu trời đột nhiên bắt đầu bạo động, nồng đậm nguyên khí chen chúc hướng về một cái phương hướng mà đi, đồng tử Lục Nghiêu hơi hơi co rụt lại.
132 Diệp Thạch đi vào Bách Bảo các, kích động hỏi: “Chưởng quầy, đồ vật ta muốn đã có chưa?”
“Có rồi, đây là máu của tứ cấp Băng tức nham mãng, con mãng xà kia sống ngàn năm, đã có dấu hiệu hóa rồng, mấy con mãng xà khác không thể sánh bằng, vì thứ này mà Các chúng ta hao tổn không ít cao thủ đâu.
133 “Mộ đồng học, Lam Nhược Phong tới đây. ”
Diệp Thạch đầy hứng thú, “Trang Du mới vừa đi, Lam Nhược Phong liền tới, Lam Nhược Phong hắn tới đây làm gì? Mộ Thần, ngươi có biết không?”
“Không biết! Ta cũng không phải là thần tiên.
134 “A Du, ngươi đi đâu vậy? Vài ngày gần đây ta đã tìm khắp nơi mà không thấy đượcbóng dáng ngươi. ” Lam Nhược Phong nhìn thấy Trang Du đang ngồi trong phòng, nhất thời thở ra một hơi, lại nhịn không được toát ra vài phần tức giận.
135 “Ngủ ngon không?”
Diệp Thạch vừa mở mắt, liền nhìn thấy Tân Như Ca đang cong thắt lưng đứng ở bên giường, mặt của hắn chỉ cách mặt Tân Như Ca không đến một ly.
136 “Sư phụ, thực xin lỗi, ta thua rồi. ” Quý Đông Thành cúi đầu nói với Tống Thừa.
Tống Thừa cười tủm tỉm nhìn Quý Đông Thành, không để bụng nói: “Không có việc gì.
137 Khi trận đấu chấm dứt thì Mộ Thần đã bị đan viện viện trưởng gọi đi, sau đấu võ một ngày chính là đấu đan, Lộ Hàn đã sớm lòng nóng như lửa đốt rồi.
138 Nơi ở của Lục Nghiêu.
“Thiếu gia, ta đã tra qua, tên đối thủ Quý Đông Thành của ngươi trước trận đấu từng có tiếp xúc với Mộ Thần, trước trận đấu, trong tài khoản của hắn đột nhiên có nhiều hơn hai trăm vạn nguyên thạch, sau trận đấu lại nhiều hơn tám trăm vạn.
139 Chuyện Mộ Thần thăng cấp tứ cấp luyện dược sư đã oanh động toàn học viện.
Nguyên bản đám đệ tử trong Thánh Tinh học viện còn đang cân nhắc giữa Mộ Thần cùng Lục Nghiêu, đến tột cùng là ai tốt hơn ai, bây giờ đều thiên về Mộ Thần.
140 Đấu phù chấm dứt, cuối cùng Mộ Thần cũng có được nửa ngày nhàn rỗi.
“Thỉnh chuyển cáo luyện khí viện viện trưởng, ta không phải là khiêm tốn, mà ta thật sự không biết luyện khí.