161 Liên Thành Không cúi đầu nhìn la bàn trên tay, la bàn trên tay hắn cũng không cho thấy vị trí của nhẫn không gian Cảnh Phi Nguyệt.
Vậy cái nhẫn không gian kia xác định là đã lưu lạc trong bí cảnh rồi, nếu Cảnh Phi Nguyệt là bị người ta giết chết, vậy tên đệ tử hại chết Cảnh Phi Nguyệt nhất định sẽ thu nhẫn không gian của Phi Nguyệt mới đúng, chẳng lẽ, Cảnh Phi Nguyệt đã chết trên tay yêu thú trong bí cảnh?
Phát giác được hai đồ đệ mà chính mình tỉ mỉ bồi dưỡng đã thật sự mất trong bí cảnh, Liên Thành Không trong chốc lát đã già đi rất nhiều.
162 “Sư phụ, chỉ có năm triệu thì sợ rằng mua không được đồ vật mà ngươi muốn rồi. ” Mộ Thần ôm hai tay.
Hùng Uy gật đầu, nói: “Chỉ năm triệu thì đích thật là mua không được.
163 “Hùng Uy, ngươi mau ra đây coi! Còn ngại ngùng nữa chứ, có cái gì mà phải ngại ngùng, tức phụ như ta có xấu thì cũng phải gặp cha mẹ chồng nha.
164 *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Tiền bối, chiếc phi thuyền này của ngươi thật xa hoa! Bỏ xa cái phi thuyền cũ kỷ kiacủa Hùng Uy tiền bối mấy con phố luôn ấy.
165 Cơ Phi Diễm ôm hai tay đánh giá Mộ Thần, tà tà liếc mắt nhìn Hùng Uy, “Hùng Uy, tên đồ đệ này củangươi, nhìn qua thì là một quân tử, nhưng trên thực tế lại có sát khí rất nặng.
166
Phi thuyền phi hành gần nửa tháng, rốt cục cũng tới Thiên Tâm thành.
Mộ Thần lợi dụng thời gian nửa tháng này hấp thu Viêm Dương Chi Tinh mà Cơ Phi Diễm tặng cho, tăng thực lực lên tới cảnh giới ngũ tinh võ linh.
167
Trong lúc đó, Diệp Thạch đang đi dạo với Mộ Thần, tò mò nhìn chung quanh.
Chợ đêm Thiên Tâm thành vô cùng phồn hoa, đủ loại thương phẩm làm Diệp Thạch hoa cả mắt.
168
Diệp Thạch kích động bắt lấy tay Mộ Thần, tay Mộ Thần bị Diệp Thạch nắm có chút đau.
“Có lời đúng không? Hồi tiền đúng không?” Đôi mắt Diệp Thạch sáng rực hỏi.
169 Sau khi Hùng Uy chiếm được pháp khí, hắn tập luyện một chút, sau đó liền không chờ đợi được mà đi trước vào rừng rậm yêu thú, săn giết yêu thú vương cấp.
170 Diệp Thạch cầm danh sách bán đấu giá nhìn, danh sách mà Thiên Tâm thành phát ra chỉ là bản thô sơ giản lược để tuyên truyền, trên tờ đơn tuyên truyền chỉ có ít ỏi vài tên vật phẩm.
171
Nữ nhân viên tiếp tân nơm nớp lo sợ tiễn Diệp Thạch và Mộ Thần ra công hội, trong mắt nàng tràn đầy khiếp sợ và sùng bái.
“Thật sự là quá kinh người, không ngờ cả hai đều thông qua nghiệm chứng ngũ cấp trận pháp sư!”
“Hai vị kia rốt cục đã học trận pháp như thế nào vậy!”
“Trong hai thiếu niên đócó một người có được Linh Văn Nhãn.
172
Hội đấu giá ở Thiên Tâm thành rất đông người, ghế lô trên lầu đều chỉ cho võ hoàng thuê, mà cường giả võ hoàng có đến mấy trăm người.
Diệp Thạch ngồi bên cạnh Hùng Uy, nhìn chung quanh.
173
Mộ Thần với Diệp Thạch an tĩnh thành thật đi theo phía sau những người kia.
Mộ Thần nhanh chóng liền phát hiện, địa phương mà họ sắp tới chính là Thương Cấm trong truyền thuyết võ hoàng cũng có tới không có về.
174
“Phanh!” Diệp Thạch rơi xuống dưới đất thật mạnh, tuy rằng bị té có hơi đau, nhưng Diệp Thạch lại có loại cảm giác trần ai lạc định*.
*Trần ai lạc định: ý chỉ sự việc trải qua nhiều biến hóa hay sóng gió cuối cùng cũng có kết quả, như hạt bụi đến cuối cùng cũng lắng xuống.
175
“Mộ Thần, bọn họ tính xông tới đây. ” Diệp Thạch nhăn mày nhìn chằm chằm hình ảnh trên tường, nói với Mộ Thần.
Mộ Thần khoanh tay quan sát, “Ta đã biết.
176 Có hấp dẫn hơn thì cũng không bằng tánh mạng, đám Thất Thải Huyết Cưu chết một con đầu đàn, hai con Huyết Cưu lục cấp khác nhất thời bị dọa sợ bay tránh ra chỗ đó.
177 “Haithằng nhóc bọn ngươi, chờ lão nương đi vào được, ta sẽ nấu sống các ngươi!” Cố Diệu Ngọc hung dữ gào.
178
“Trận pháp hôm nay, tựa hồ…” Lâm Mặc Uyên xem xét trận pháp trước mặt, trong mắt xẹt qua vài phần do dự.
“Lâm đạo hữu, sao vậy?” Cố Diệu Ngọc khó hiểu hỏi Lâm Mặc Uyên.
179
Diệp Thạch quan sát hình ảnh trên vách tường, có hơi chút bất an nhìn qua Mộ Thần, “Mộ Thần, bọn họ chuẩn bị đi mời Mộc lão đầu. ”
Mộ Thần khoanh tay, biểu tình thản nhiên, “Mộc lão đầu kia là một trận pháp sư lục cấp, nghe nói trận pháp thuật của lão rất lợi hại.
180 “Ta xem thử trận pháp này đã,coi coi đến tột cùng là đã xảy ra chuyện gì. ” Mộc Hạc chắp tay sau lưng, trên mặt treo nụ cười bình dị gần gũi, thoạt nhìn vô cùng hiền lành.