81 “Vân Thái y,” Nguyễn Nhược Nam nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt, thở gấp, mồ hôi đầm đìa. Vân Ánh Lục nhắm mắt lại, âm thầm tự trách. Hôm đó cô chẩn ra Nguyễn Nhược Nam có hỉ mạch, nhưng không được chắc chắn.
82 Trăng sáng sao tỏ, gió mát hiu hiu thổi, xua tan đi hơi nóng của ban ngày, tất cả âm thanh đều đã cách rất xa. Đêm, vô cùng tĩnh lặng. Bên trái tẩm cung của Thái hậu có một viện nhỏ giản dị yên tĩnh, nửa đằng sau được một rặng trúc bao quanh, gió thổi qua lá trúc, phát ra tiếng lao xao khe khẽ, giống như tiếng mưa bụi rơi xuống.
83 Thời tiết vào đầu hạ, không thường có mưa, ở Tây Bắc thành Đông Dương không khí bắt đầu trở nên khô ráo, mặt trời chói chang ngày ngày thiêu đốt, nước trong sông hộ thành* dần dần cạn xuống, cây cối trên đường bị nắng chiếu, lá cây khô cuộn xoắn cả lại.
84 “Kì đại nhân, cô có chỗ nào không thoải mái?”Vân Ánh Lục dẫn Kì Sơ Thính đi vào phòng, Kì Sơ Thính phất tay, không cho Tần Luận đi theo, tiếng bàn luận nho nhỏ bên ngoài không truyền được vào trong phòng.
85 “Ngồi đi, sao mà mắt to trừng mắt nhỏ thế, đồ ăn đã mang lên lâu rồi đấy. ” Kì Sơ Thính cười, quay sang Đỗ Tử Bân làm tư thế “xin mời”, giọng điệu tùy tiện như thể bạn lâu năm.
86 Ai bảo trâu già kéo xe chậm, khi mà người ta muốn phi nhanh, uy lực này cũng khó mà tả nổi. Sức mạnh cực lớn, người người trên phố đều kinh hãi ngã ngồi xuống đất, không dám cử động, cửa hàng hai bên đường sợ tới mức nhẹ nhàng mà đóng chặt cửa lại, người bán hàng trên phố khẽ khàng nín thở, co người trốn trong sạp hàng run rẩy, người qua đường nhũn chân, nhắm mắt, ngất đi.
87 Tới Linh Vân Các. Vân Ánh Lục vừa nghe nói tới ba chữ “Linh Vân Các”, tức thì nhớ tới hành lang tối mờ, không khí ám muội, tiếng nam nữ trêu ghẹo nhau.
88 Đây là 3P trong truyền thuyết sao?Trước khi xuyên không, Cơ Uyển Bạch trực đêm ở bệnh viện, nghe thấy mấy cô y tá tụ tập một chỗ, ha ha cười nói cái gì mà NP, 3P* gì đó, nghe xong, cô không khỏi sinh tò mò, tưởng là từ ngữ chuyên ngành gì.
89 Từ hành lang tới phòng của Đỗ Tử Bân, cũng không quá khoảng cách mười bước chân, nhưng Vân Ánh Lục lại thấy dài như thể đi mất một thế kỷ, giống như bước lên bàn chông.
90 Hoàng cung Đông Dương, Ngự thư phòng. Lưu Huyên Thần tay cầm phong thư mang tin chiến thắng mới được đưa khẩn cấp về từ biên cảnh Bắc triều. Ngu Tấn Hiên vừa đến tiền tuyến, lập tức chỉnh đốn, coi trọng nâng cao sĩ khí, chỉ đánh một trận, đã mang tin đại thắng về, trực tiếp bức lui đại quân Bắc triều ngoài năm mươi dặm.
91 Thời tiết tháng sáu, hệt như tính nết trẻ con, thay đổi bất thường. Đã hơn tháng nay, bầu trời trong xanh quang đãng, đột nhiên phía chân trời xuất hiện một màu tối đen.
92 “Ừ, Kì Tả Thừa tướng nói cô ấy đột nhiên sốt cao, tăng nhân xem quẻ nói rằng cô ấy phải thành thân, sống chết, phải qua được mười mấy ngày, mới có thể nói rõ được.
93 Vân phủ thời gian qua vẫn luôn thật sự xa hoa. Vân phủ bắt đầu kinh doanh châu báu từ thời ông cha, tới đời Vân viên ngoại đã là thế hệ thứ tư. Tổ tiên vốn đã tích lũy được một gia nghiệp to lớn, Vân viên ngoại lại là một cao thủ quản lý tài sản, gia sản tích lũy tháng này so với tháng trước, không biết là nhiều hơn mấy lần.
94 Nguyễn Nhược Nam ngẩn ra, hô hấp chậm lại, “Vì sao Vân thái y đột nhiên hỏi chuyện này?”“Tôi cũng không phải người hiếu kỳ, cũng không phải hiệp sĩ, nhưng có đôi khi, bị người khác bức ép, cũng phải phản kháng chứ!”Nguyễn Nhược Nam hít một ngụm khí lạnh, “Hắn…cũng phi lễ cô sao?” Bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt thành quyền, nàng phẫn nộ đứng lên.
95 Vân Ánh Lục vừa mới xuống xe ngựa, Tề vương phi đã thu hồi vẻ mặt niềm nở, thái độ đoan trang vừa rồi ở trong hoàng cung, lạnh lùng gật đầu với cô, ánh mắt đó, Vân Ánh Lục đều từng thấy trong mắt của Ấn Tiếu Yên, Viên Thục nghi, Cổ Lệ, dùng một từ để hình dung, đó gọi là “Đố kỵ”, hoặc là “Ghen tuông”.
96 Lưu Huyên Nghệ liếc xéo nhìn cô, ánh mắt hết sức kỳ quái. “Lưu Huyên Thần đã tẩy não nàng rồi hay sao, nàng tin tưởng hắn ở phe chính nghĩa như vậy cơ đấy?” Lưu Huyên Nghệ đứng lên, quay mặt về phía ao nước, gió thổi bay bay tà áo bào trắng của hắn, nhìn từ sau lưng, cũng thấy tư thế ngọc thụ lâm phong, nhưng nếu quay đầu lại, Vân Ánh Lục thở dài, vẻ mặt lạnh lùng đó, cơ mặt có đôi khi co giật, làm cho người khác không dám khen tặng.
97 Vân Ánh Lục có hơi run run, hai chân có phần đứng không vững, nhưng vẫn cố tìm cách mỉm cười: “Tề Vương phi, cô cũng ở đây!”Tề Vương phi ai oán trừng mắt nhìn cô, lại đưa mắt nhìn bức họa trên bàn, trên mặt đột nhiên xuất hiện vẻ đau đớn kịch liệt, một dòng lệ không nén được theo khóe mắt chảy xuống, “Ngươi…ngươi sao có thể như oan hồn không tiêu tan chứ, ngươi rốt cuộc còn muốn quấn lấy chàng tới bao giờ mới có thể cam tâm?” Cô ta giơ tay lên, muốn tát Vân Ánh Lục.
98 Tối đen như mực, cứ nằm như vậy, không thấy thứ gì hết, không nghe thấy tiếng gì hết… Không, cô thậm chí còn không xuyên không, cô là Cơ Uyển Bạch, vừa mới nhận ra bộ mặt thật của vị hôn phu Đường Giai, cô không cần tức giận như vậy, lạnh lùng chia tay với hắn.
99 Đối với thái độ của Vân Ánh Lục, Đỗ Tử Bân không thể không thấy kỳ quái. Dường như là nàng cố ý làm vậy cho hoàng thượng xem, xưng hô thân mật, cử chỉ vô cùng thân thiết, là muốn hoàng thượng thấy rõ quan hệ giữa nàng và hắn là loại gì sao?Sau đó, nàng chủ động giải thích cho hắn nghe, vì sao nàng ở chung với hoàng thượng, tiếp theo, nàng nói đồng ý kết hôn, muốn từ chức, làm Vân Ánh Lục thực sự.
100 Tề vương Lưu Huyên Nghệ vì bị bệnh mà nằm liệt giường gần bảy năm giờ bước lên sàn diễn quả thực là hoa hoa lệ lệ!Một bộ y phục mới tinh màu hạnh, vương miện màu vàng tím, khí vũ hiên ngang, thần thanh khí sảng, mặt mày tươi tắn, lập tức khiến văn võ toàn triều kinh sợ.