121 Trời đã sắp tới trưa, một con khoái mã* chạy thẳng qua cửa cung, người ngồi trên giơ yêu bài** lên, trong nháy mắt đã biến mất sau cửa cung. Mấy thị vệ canh cửa cung hai mặt nhìn nhau, nhìn thấy trang phục của người này cũng không khác mình là mấy, sao mà lại kiêu ngạo như thế chứ?*Khoái nghĩa là nhanh, khoái mã là ngựa chạy với tốc độ nhanh, dùng trong truyền tin khẩn thời xưa.
122 Vân phủ, khuê phòng. Trúc Thanh đứng bên cửa sổ, nhìn phía dưới có bốn thị vệ đứng thẳng tắp cùng Tiểu Đức Tử đang đứng khom lưng, bĩu môi, đi đến bên thùng tắm, Vân Ánh Lục đang tắm, cô đang chăm chú chà xát thật sạch sẽ mỗi một chỗ trên thân thể.
123 Bóng đêm như mực, đưa tay ra không thấy rõ năm ngón tay. Tề vương Lưu Huyên Nghệ đứng ở trong thủy các, giống như hắn và bóng đêm hòa lẫn nhau. “Ngươi nói hắn căn bản là hờ hững, chẳng hề quan tâm tới nàng?” Hắn kiêu ngạo ngẩng đầu lên, mặt không chút đổi sắc.
124 Trên trời, từng đám mây lững thững trôi, vầng trăng khoan thai leo lên giữa bầu trời, bị mây che khuất lúc sáng lúc tối, bóng mây in bóng trên mặt đất, như từng vệt tối mờ, đan xen lẫn nhau, đan xen còn có bóng của hắn và bóng đêm.
125 Thời tiết giống như cũng cảm ứng tâm trạng con người, hôm nay mười hai, sắc trời xám xịt, ảm đạm không mây, cây cối đứng lặng, không hề lay động, nước sông cũng đờ đẫn, quên mất chảy xuôi.
126 “Vân thái y…” Tiểu Đức Tử hít một ngụm khí lạnh, thân thể cứng ngắc đứng tại chỗ, đôi mắt hoảng sợ trợn trừng. Trúc Thanh ôm Tần Luận, cảm thấy máu huyết toàn thân dường như đều đông lại.
127 Tiểu Đức Tử mặt giàn giụa nước mắt đứng ở trước cửa phòng, vừa khóc vừa cười, khuôn mặt không ngừng co rút, chỉ chỉ vào trong phòng, lại chỉ chỉ vào Vân Ánh Lục, hồi lâu, mới lắp bắp nói được một câu: “Tần…công tử…tỉnh rồi…” Tất cả mọi tiếng động đều im bặt.
128 Vân Ánh Lục thật sự là quá sức mệt mỏi, ngủ một giấc ngủ ước chừng gần mười canh giờ*, khi tỉnh lại đã là sáng sớm ngày hôm sau, ánh mặt trời xuyên qua song cửa sổ, chiếu xuyên qua tấm mành gấm, chiếu lên long sàng.
129 Linh Vân Các gần đây xảy ra mấy chuyện, khiến cho ông chủ Kì công tử bận tối mắt tối mũi. Kì Tả Thừa tướng và Tề vương dùng số tiền lớn mời đến mấy vị cao thủ nuôi cổ từ Bắc triều, không biết tại sao, vừa mới ra khỏi Kì Tả Thừa tướng, đã mất tăm mất tích.
130 “Đỗ đại ca, nếu em vĩnh viễn không biết ngâm thơ làm từ, vậy sẽ thế nào?” “Không có vấn đề gì, ta sẽ dạy nàng, nàng là đương kim tài nữ, Đỗ đại ca ngóng trông lại có thể được nghe phố lớn ngõ nhỏ truyền xướng thơ từ nàng làm.
131 Một đêm tình ái ngọt ngào, ôm giai nhân trong ngực, Lưu Huyên Thần lại không ngủ ngon được. Hắn dường như đang nằm mơ, giấc mơ là gì cũng không nhớ rõ, chỉ duy nhất nhớ được cảm giác khi nằm mơ đó, là vô cùng, vô cùng sợ hãi.
132 Ngày hôm sau, Tần phủ. Ngón tay trắng trẻo cẩn thận tháo lớp băng ra, cẩn thận quan sát miệng vết thương trên bụng Tần Luận, cô khẽ mỉm cười, vẻ mặt giống như rất hài lòng.
133 Sóng yên biển lặng, hai ngày lặng lẽ trôi qua. Hôm nay mười sáu tháng bảy, sáng sớm khi mới thức dậy, vầng thái dương đã rực rỡ trên cao. Tới chiều tối, đột nhiên gió lớn nổi lên.
134 Buổi trưa ngày hôm sau Vân Ánh Lục mới quay về nhà, đồng hành còn có một đội cung nữ và thái giám, phụ trách chỉ dẫn cho tân hoàng hậu các loại lễ tiết khi nhập cung.
135 Lưu Huyên Thần và Vân Ánh Lục cùng ngồi trên long tọa, ở giữa không có tay vịn, bờ vai hai người kề sát nhau, tay tự nhiên cũng nắm lấy nhau, dù sao có long án* che chắn, người ở phía dưới cũng không thấy bọn họ đang làm gì mờ ám.
136 Trong điện Yến Hội lập tức đại loạn, vẻ mặt mỗi người đều lộ rõ kinh hoàng, nhóm phi tần che miệng, áp chế tiếng kêu sợ hãi thoát ra khỏi miệng, nhưng không ai dám tự tiện rời ghế.
137 Ngoài điện, tối đen như mực, đưa tay ra không thấy rõ năm ngón tay. Lưu Huyên Thần sai tùy tùng tắt đèn lồng đi, đoàn người lẳng lặng đi trong bóng đêm.
138 Bóng đêm, như một tấm màn đen bao phủ thiên địa, đột nhiên, phía Đông giống như có một bàn tay thần kỳ, chậm rãi vén lên một góc, chân trời hiện lên một tia nắng mặt trời, sau đó, xuất hiện ánh hào quang màu đỏ tía.
139 Trời giao sứ mạng trọng đại cho người nào, trước hết phải để người đó lao khổ tâm chí, mệt nhọc thể xác, chịu đói chịu khát*… Vân Ánh Lục nhìn chằm chằm ánh sáng lập lòe trước bức rèm che trước mắt, trong đầu lặp đi lặp lại hai câu nói này.
140 “Ngu Hữu Thừa tướng, Ngu Nguyên soái, Đỗ Thượng thư!” Vân Ánh Lục gật đầu với ba người, nhìn thấy tầm mắt ba người không hẹn mà cùng nhìn chằm chằm vào mũ phượng trong tay La công công, cô mím môi, vờ như không phát hiện ra.