101 Đêm giữa hè ở Đông Dương, nóng bức không chịu nổi. Lại vì núi cao san sát, gió biển mát mẻ không thể thổi tới được, cho dù tạm thời cuộn rèm che lên cũng không có tác dụng gì.
102 Cổ thuật, là một loại vu thuật cổ đại thần bí còn lưu truyền tới bây giờ, vô cùng quỷ dị. Ở hiện đại, trong sách giáo khoa y học và các loại tài liệu khác, đều không hề có giảng giải gì về nó, Vân Ánh Lục chỉ từng đọc qua miêu tả về loại cổ thuật này trong mấy cuốn sách y học cổ xưa, lúc ấy có cảm giác là không thể tưởng tượng nổi, cô cho rằng đây là một loại tin đồn duy tâm không đáng tin, không thể nào là thật.
103 Một ca phẫu thuật thành công, dựa vào một người thì không thể hoàn thành được. Vân Ánh Lục đã trải qua rất nhiều chuyện, chuyện không dám làm cô cũng dám dũng cảm quyết định.
104 Cả một ngày bôn ba, một câu nói đùa thoải mái thú vị của ông chủ, không biết sao giống như cho Vân Ánh Lục một tia hy vọng. “Ông chủ, chúng tôi đúng là muốn tìm mua sách cổ, xin hỏi ở chỗ này của ông có sách vể giải cổ thuật không?”Ông chủ thổi thổi chòm râu dê, lấy làm lạ hỏi: “Cô nương có hiểu về cổ hay không?”Trúc Thanh đứng cạnh gấp đến độ giậm chân, “Ông chủ, ông đừng có nói sang chuyện khác, rốt cuộc tiệm nhà ông có hay là không?”Ông chủ chớp mắt mấy cái, lui đến sau quầy, lục lọi giữa một đống sách cũ ố vàng, cuối cùng lấy từ trong đống đó ra một quyển sách đã không nhìn ra chữ viết gì, cũ nát tới độ không ra hình dạng gì, ông ta phủi phủi bụi bám bên trên, “Có một quyển đây, không biết các cô có dùng được hay không.
105 Tiếng bước chân của Vân phu nhân càng lúc càng gần, mỗi một bước đi đều giống như sấm sét. Vân Ánh Lục và Trúc Thanh đều ngây ra như phỗng, nhìn chằm chằm vào cửa phòng khép hờ, hai người còn chưa biết làm sao thì đã thấy Vân phu nhân đang từ từ đẩy ra.
106 Có câu rằng ở đời khó có việc vẹn toàn, Lưu Huyên Nghệ mỗi ngày một thêm kiêu căng, người muốn dựa vào hắn, lấy lòng hắn dần dần tăng lên, vừa vặn là, hắn sắp cưới Vương phi, lại là một cơ hội tốt nhất, cửa của phủ Tề vương đã sắp bị người ta giẫm sập, nhận lễ vật tới mỏi tay.
107 Buổi chiều, Vân Ánh Lục lại tới Tần phủ một lần, Tần Luận thật sự đã khá hơn rất nhiều, đã có thể gắng gượng xuống giường đi lại vài bước, cũng đã ăn cơm được bình thường, chỉ là khi uống loại thuốc kia, mặt hắn vẫn lộ vẻ đau đớn.
108 Tin tức Đỗ Tử Bân và Vân Ánh Lục muốn từ hôn làm cho hai phủ Vân, Đỗ nổ tung. Hai người bình tĩnh ôn hòa hẹn trưởng bối hai nhà ra một chỗ, các vị trưởng bối còn tưởng là lần trao đổi cuối cùng về hôn sự.
109 Sau cơn mưa, bầu trời đêm luôn tối đen một cách khác thường, con đường đá xanh dưới chân không biết đã có bao nhiêu người đi qua lại đặc biệt trơn trượt, Lưu Huyên Thần không cho La công công đi theo, trong cảnh tối om tối mò, không đèn không đuốc, hai người bước thấp bước cao đi tới nơi xa nhất hậu cung.
110 “Vì sao không thể nói những lời này, hiện tại nàng không phải tự do rồi sao?” Giọng nói của Lưu Huyên Thần khàn khàn, mặt lộ vẻ không vui. Vân Ánh Lục không trả lời hắn, đứng dậy, lấy từ phòng trong ra hai cái bát, vừa đúng lúc cháo đã hơi nguội, ăn vào thật vừa miệng.
111 Hai ngày nay Đỗ Tử Bân đều ở lại trong nha môn bộ Hình. Hai ngày mồng năm, mồng sáu này, đối với người nhà họ Đỗ mà nói, đều là không thấy ánh mặt trời.
112 Vân Ánh Lục nói vài câu nhẹ như gió thoảng, chậm rãi bay vào tai Lưu Huyên Nghệ, hắn nghe thấy lại giống như sét đánh ngang tai. Lời này của nàng là có ý gì?Hôm đó hắn từ Vân phủ trở về, đã làm một cuộc kiểm tra sức khoẻ toàn thân, còn không phải dùng một đại phu, mà là tìm vài đại phu tới khám, xác định hắn không trúng độc, cũng không có gì khác thường.
113 “Vân tiểu thư, đây là?” Tần viên ngoại khó hiểu nhìn tờ giấy Vân Ánh Lục đưa tới, trên đó vẽ các loại dao, kéo, kẹp có chiều dài ngắn, nhọn, cái nào cái nấy nhìn qua đều rất quái dị.
114 “Kho sách lại xảy ra chuyện gì?” Lưu Huyên Thần bước trên con đường lát đá ngoài Thái y viện, mày nhíu chặt lại, vẻ mặt âm trầm. “Hồi bẩm hoàng thượng, thời tiết khô ráo, kho sách sợ là sơ suất bị cháy.
115 Vân Ánh Lục nín thở nhìn về phía Lưu Huyên Thần, trên trán hắn đầy vệt than, trên mặt nổi lên hai mụn bỏng nước, bộ dáng có phần vô cùng thê thảm, hắn trấn an nháy mắt với cô, vẻ mặt hết sức vui vẻ.
116 Lưu Huyên Nghệ, nói tóm lại, vẫn là một người có chừng mực. Trong lòng hắn cực kỳ hận Kì Tả Thừa tướng, nhưng ngoài mặt vẫn duy trì một vẻ tôn kính. Đêm tân hôn có một chuyện hiểu lầm nhỏ, hiềm nghi trước đó của hắn với Kì Sơ Thính rất nhanh đã tiêu tan, biết là trúng gian kế của người khác.
117 Ngày hôm nay, quả xứng là gặp phải chuyện không may. Sáng sớm, trời đã âm u, sét đánh sấm nổ, nhưng lại không rơi một giọt mưa, thời tiết oi bức một cách khác thường, chỉ hít một hơi, ngực cũng thấy khó chịu.
118 Hiệu suất làm việc của Tiểu Đức Tử vẫn luôn rất cao, sau buổi trưa ngày mồng mười, mấy dụng cụ Vân Ánh Lục yêu cầu làm đã được đưa vào trong cung. Thời điểm đưa tới, Vân Ánh Lục không ở trong Thái y viện.
119 Nếu dùng số phần trăm để hình dung xác xuất thành công của cuộc phẫu thuật ngày mười hai, Vân Ánh Lục tính ra là 10%, mà đây cũng là, cô khẽ cắn môi, số tối đa có thể.
120 Vân Ánh Lục hít sâu, hít sâu, lại hít sâu!Cô trấn tĩnh, vờ bình tĩnh đóng cửa lại, nghiêng đầu suy nghĩ một lát, lại mở cửa ra, khẽ cười hỏi: “Mọi người vừa mới tới sao? Tìm hoàng thượng có việc à, ngài vừa mới dậy, mọi người đợi lát nữa hãy vào trong, tôi đi trước một…” từ “bước” còn chưa nói ra, đại thái giám Phủ Nội Vụ đã kính cẩn lễ phép bước lên trước, xoay người thi lễ:“Hoàng hậu nương nương, chúng nô tài đã chờ ở đây suốt một đêm.