Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Xuân Sắc Như Thế

Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình
Số chương: 179
Chương mới nhất: Chương 180: Bắt Gian
Cập nhật cuối: 10 năm trước
Tác giả Lâm Địch Nhi vốn nổi tiếng bởi những tác phẩm viết về tình yêu dịu ngọt nhẹ nhàng. Dưới ngòi bút của tác giả những cung bậc cảm xúc khác nhau của tình yêu được miêu tả tường tận, rõ nét.

Danh sách chương Xuân Sắc Như Thế


Chương 142: Chuyện Buông Rèm Chấp Chính. ♠ Ba ♠

141 Vân Ánh Lục cảm thấy đầu giống như bị ai đó đập một cái, trong đầu “oang oang” mấy tiếng, cô muốn hết sức duy trì bình tĩnh, cố gắng trấn tĩnh để ổn định tâm trạng rối loạn của mình, nhưng thật đáng tiếc, cô đã hoàn toàn rối loạn, đại não căn bản không thể phát huy tác dụng gì.


Loading...

Chương 143: Chuyện Buông Rèm Chấp Chính. ♠ Bốn ♠

142 Thời gian như cát trôi qua kẽ tay, một khi không để ý, đã rất nhiều ngày trôi qua. Đã tới Trung thu, trong Ngự hoa viên, hoa nở khắp vườn. Cái nóng của mùa hè hoàn toàn dịu xuống, cái rét của mùa đông còn chưa tới, mùa này, trời trong khí sảng, bầu trời xanh vạn dặm, đúng là khí hậu tuyệt nhất trong bốn mùa.


Chương 144: Chuyện Toàn Dân Tổng Tuyển Cử. ♣ Thượng ♣

143 Ngày hôm sau, lâm triều. Vân Ánh Lục ngồi sau bức rèm che đã được cuộn lên, cô mặc một bộ cung trang màu vàng long trọng, chỉ thiếu chiếc mũ phượng, làm giảm bớt đi uy nghi của cô, nhưng lại làm cho cô có thêm vài phần gần gũi.


Chương 145: Chuyện Toàn Dân Tổng Tuyển Cử. ♣ Trung ♣

144 Rất nhanh, trên tường thành Đông Tây Nam Bắc của thành Đông Dương đều dán bố cáo tổng tuyển cử, châu phủ lớn nhỏ khác trong nước Ngụy cũng bắt đầu hoạt động tuyển cử hừng hực khí thế.


Chương 146: Chuyện Toàn Dân Tổng Tuyển Cử. ♣ Hạ ♣

145 Lưu Huyên Thần tại vị năm năm, nếu hắn là một vị quân vương hiền đức, tự nhiên sẽ có người ủng hộ. Nếu không phải, lại thêm hiện giờ tin đồn đại đã lan khắp hang cùng ngõ hẻm, cứ gắng giữ chặt lấy ngôi vị hoàng đế, cũng sẽ không được lâu dài.


Chương 147: Chuyện Không Chạm Được Tới Người Mình Yêu. ♥ Thượng ♥

146 Ngu Tấn Hiên cúi đầu nhìn Vân Ánh Lục, cô ngồi xuống nền cỏ, đằng sau có tán cây đại thụ che bóng, lá cây xanh tươi, phía trên có đầy dây leo rủ xuống, ánh hoàng hôn chiếu vào dây leo, bóng dây leo che khuất bóng dáng cô độc của cô.


Chương 148: Chuyện Không Chạm Tới Người Mình Yêu. ♥ Trung ♥

147 “Hoàng thượng vạn tuế vạn vạn tuế, hoàng thượng vạn tuế vạn vạn tuế…” Tiếng hô lặp đi lặp lại, như sóng biển mênh mông vang vọng trên không trung của thành Đông Dương.


Chương 149: Chuyện Không Chạm Tới Người Mình Yêu. ♥ Hạ ♥

148 “Nếu trẫm nói là bởi vì trẫm tự ti, không mặt mũi nào dám đối diện với nàng, nàng có tin không?” Lưu Huyên Thần cúi sát bên tai Vân Ánh Lục, không để ý tới thân phận ngôi cửu ngũ, run rẩy hỏi ra một câu này, khi Vân Ánh Lục đã gắng sức tĩnh lặng như nước hồ thu, lại nổi lên một trận sóng to.


Chương 150: Chuyện Không Kịp Nói Lời Tạm Biệt. ♠ Thượng ♠

149 Lại bước vào tẩm điện của Lưu Huyên Thần, nhìn thấy đôi gối gấm thêu rồng và phượng trên long sàng, Vân Ánh Lục có một khắc thất thần. Trong những đêm nằm một mình trên long sàng, cô chỉ có ôm gối thêu hình rồng kia, mới có thể ngủ được.


Chương 151: Chuyện Không Kịp Nói Lời Tạm Biệt. ♠ Trung ♠

150 Giữa tháng chín, mùa thu trong thành Đông Dương đã dần kết thúc, trong cơn gió lao xao có mang theo hơi lạnh, sáng sớm thức dậy, cũng phải khoác thêm một chiếc áo, trên những cây đại thụ ven đường đã không còn mấy chiếc lá xanh, hoa cũng đã rụng hết, trên bầu trời cũng không thấy những đàn chim bay về phương Nam, mùa đông đã lặng lẽ tới.


Chương 152: Chuyện Không Kịp Nói Lời Tạm Biệt. ♠ Hạ ♠

151 Tuấn mã đang điên cuồng phi nhanh bỗng chốc thả chậm tốc độ, hí dài một tiếng, dừng lại ở ngã tư đường bên vách núi đá gồ ghề. Ngựa thở hổn hển, từng đợt khói trắng không ngừng thoát ra từ mũi, mồ hôi nhỏ xuống từ lớp lông dài.


Chương 153: Chuyện Sinh Tử Hai Đường Mờ Mịt. ♣ Một ♣

152 Trời đầy khói bụi, mây như xuống thấp, không khí ngưng đọng lại, trời đất yên tĩnh tới nỗi khiến người ta kinh sợ. “Cái gì?” Lưu Huyên Thần đặt bút son trong tay xuống, chậm rãi đứng dậy, nhìn về phía thị vệ quỳ rạp dưới đất, còn có Trúc Thanh xụi lơ tóc tai bù xù, trông y hệt một người điên.


Chương 154: Chuyện Sinh Tử Hai Đường Mờ Mịt. ♣ Hai ♣

153 “Trong cung đều truyền là… Thị vệ hộ tống nương nương đã trở lại, nói nương nương…” Nguyễn Nhược Nam kinh hoàng nhìn khuôn mặt tuấn tú của Lưu Huyên Thần hiện lên một nụ cười lạnh, nụ cười ấy giống như một lưỡi kiếm nhọn, đâm thẳng vào ngực nàng, nàng vội ngậm miệng lại, gương mặt xinh đẹp trắng bệch.


Chương 155: Chuyện Sinh Tử Hai Đường Mờ Mịt. ♣ Ba ♣

154 “Hoàng hậu nương nương, hoàng hậu nương nương…” Từng tiếng gọi vang vọng giữa những dãy núi, núi đá vì dư chấn mà sụp đổ thỉnh thoảng lại rung lên, mấy khối đá vụn lại ầm ầm lăn xuống khe núi, dòng nước chảy xiết trong khe núi bắn lên những bọt nước tung tóe, phát ra tiếng vọng đinh tai nhức óc.


Chương 156: Chuyện Sinh Tử Hai Đường Mờ Mịt. ♣ Bốn ♣

155 “Rắc!” Ngoài cửa sổ, tuyết nặng làm gẫy cành cây, mấy tiếng động nhỏ vang lên kinh động Lưu Huyên Thần. Năm nay mùa hạ khô hạn, mùa thu nhiều mưa, mùa đông lại vô cùng rét buốt, từng trận tuyết nối nhau rơi xuống, trận sau lớn hơn trận trước.


Chương 157: Chuyện Sinh Tử Hai Đường Mờ Mịt. ♣ Năm ♣

156 Tuyết, lặng lẽ rơi xuống, trong thiên địa, hoàn toàn yên tĩnh. Một chiếc xe ngựa bốn ngựa kéo chậm rãi dừng lại ngoài cửa lớn của Vân phủ, Lưu Huyên Thần bước xuống xe ngựa, nhìn bốn phía xung quanh, vạn nhà đang say giấc, duy chỉ có Vân phủ còn đèn đuốc sáng trưng.


Chương 158: Chuyện Sinh Tử Hai Đường Mờ Mịt. ♣ Sáu ♣

157 Sắc trời vẫn còn mờ mịt, tuyết vẫn rơi đều, xem chừng ngày mai không có khả năng là một ngày trời sáng. Trong núi rừng, tuyết đọng cao hơn đầu gối người, dòng suối nhỏ cũng đóng thành băng, muốn xách nước, A Cường đều phải xách theo một cái rìu lớn, ra sức đục một lỗ thủng trên băng.


Chương 159: Chuyện Sinh Tử Hai Đường Mờ Mịt. ♣ Bảy ♣

158 Trăng đã lên đến giữa trời, xa xa vang lên tiếng trống canh. Lúc này, là lúc Túy Hồng Viện làm ăn thịnh vượng nhất. Đình, các, phòng được bố trí đan xen đầy hứng thú, nơi chốn thắp sáng đèn đuốc, không vì ngày đêm thay đổi mà bất tiện, vẫn sáng rực như ban ngày.


Chương 160: Chuyện Phảng Phất Như Cách Một Đời. ♠ Thượng ♠

159 Trời đã gần sáng, hai chiếc xe ngựa chậm rãi di chuyển trên đường lớn trong thành Đông Dương, sau màn xe, A Cường tò mò nhìn những con đường ngay ngắn.


Chương 161: Chuyện Phảng Phất Như Cách Một Đời. ♠ Trung ♠

160 Vân Ánh Lục hơi ngước mắt lên, nhìn thấy đầu ngón tay hắn hơi run rẩy, cô cúi đầu, khẽ cười, “Lưu hoàng thượng, em thay đổi nhiều lắm sao? Nếu như không nhớ ra, vậy thì có thể cho em một cơ hội không?” Cô chỉ vào bức rèm che được cuộn lên một nửa phía sau long ỷ, “Mặc dù em không phải là thiên kim danh môn gì, nhưng Lưu hoàng thượng có nói rất mệt mỏi, có thể để cho em thử giám quốc vài ngày.


Loading...

Truyện cùng thể loại

Bông Hồng Tuyết

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 50


Nhật ký từ thiên đường

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 30



Tay Ôm Con Tay Ôm Vợ

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 224



Chén Trà Của Anh Chàng Đen Tối

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 15


Ngự Linh Sư Thiên Tài

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không

Số chương: 130



Đêm Đỗ Kinh

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 8


Năm Tháng Ấp Ủ Tình Nồng

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 50