121 Khi luyện xong một lượt Phá Thiên Quyền Pháp, thông qua vận dụng đối với bạo viêm kình khí, hơn nữa Thần Ý Quyết mang tới sự xâu chuối quyền ý cường đại, tại ba yếu tố kết hợp hoàn mỹ với nhau, có thể làm cho cường độ Phá Thiên Quyền Pháp đề cao lên tới mấy lần, điều này tại thời điểm kiếp trước tu luyện Phá Thiên Quyền Pháp căn bản không thể nào làm được.
122 Lúc rời khỏi, Vân Nương đột nhiên gọi Vân Thiên Hà lại, hỏi Đồ Chính Đức trước khi ra đi có giao lại cho hắn chuyện gì hay không, dặn hắn chớ quên hoàn thành nguyện vọng cho phụ thân.
123 Vân Thiên Hà trở lại bí thất mang theo hai bình rượu, một bình lớn một bình nhỏ, từ đống lễ vật lần trước Đỗ Chi Lương mang tới chọn ra mấy thứ nho nhỏ dễ cầm, rồi hướng về phía Lạc phủ ngay bên cạnh bước đi.
124 Thấy trong phòng tiếp khách có một vị trung niên nhân đang ngồi, người này mặt mũi vuông vắn, con mắt không lớn, mũi cao thẳng, nhãn thần thận trọng, khí chất nội liễm, ẩn mặc một bộ trang phục nông dân bình thường, Vân Thiên Hà vẫn chưa từng gặp qua.
125 - Tham kiến Ngô hoàng bệ hạ!Vân Thiên Hà chỉ giữ trạng thái nửa quỳ, không thực sự quỳ xuống, tại thời điềm hoàng đế cưỡi ngựa tới gần, không khỏi ngẩng đầu quan sát, chỉ thấy hoàng đế đi ra, phía sau có ba người thanh niên, mặc ăn mặc trang phục hoàng tử, hẳn là ba vị hoàng tử.
126 Đường Linh Vũ thấy Tiêu Dũng Tuấn xuất hiện chỗ này, có chút kinh ngạc. - Tại Lợi Châu có gặp qua một lần, sau khi đến Kinh Thành mới biết tính danh! Vân Thiên Hà làm một thủ thế, mời Tiêu Dũng Tuấn vào trong trướng bồng.
127 Thú liệp trường Đông Giao rất rộng lớn, bên ngoài một cánh đồng bát ngát cỏ cây hơi thấp là một mảnh rừng cây diện tích rất lớn, phía sau rừng cây là một ngọn núi tên là Dược Vương Sơn, ngọn núi này so với mặt nước biển không tính cao, nhưng lại có rất nhiều thực vật và thảo dược quý giá.
128 Bầy sói nhìn thấy con mồi chạy tới gần, lập tức càng trở nên hung tàn. Lúc này Xích Nhã Mã chảy đầy máu sau mông hướng về một phía chạy mấy trăm trượng, bầy sói ngửi được mùi máu, càng giống như nổi cơn điên nhào với Xích Nhã Mã, chỉ trong thời gian hơn mười lần hô hấp, Xích Nhã Mã đã thành công dẫn đi sự chú ý của đại bộ phần bầy sói, nhanh chóng bị đàn sói vây quanh cắn xé, thân lại trúng kịch độc, ngã xuống đất không dậy nổi.
129 Vân Bôn tựa hồ như nghe hiểu lời Vân Thiên Hà nói, lúc này móng trước giương lên, hí dài một tiếng, liếc mắt nhìn Vân Thiên Hà, lúc này mới gia tốc thả người nhảy lấy đà, bỗng nhiên dẫm lên thân thể một đầu độc lang, sau đó đá văng hai đầu độc lang bên cạnh, tiếp tục mượn lực, vừa động liền xuất hiện cách xa mấy trượng, cư nhiên đạp lên người mấy đầu độc lang xông ra ngoài.
130 Sài Tiến vừa mới cứu được tiểu công chúa trong tình huống bị Xích Ban Hùng công kích, nhìn thấy nhị hoàng tử hôn mê bất tỉnh, trong lòng kinh hãi. Hoàng đế muốn hắn mang theo mọi người hoàn hảo trở về, thế nhưng hiện tại nhị hoàng tử đã bị thương, hắn đã không thể tránh khỏi lửa giận của hoàng đế, thấy đại hoàng tử thất thần, liền lập tức phân phó thủ hạ nói:- Lập tức phong tỏa phiến rừng cây sau núi này, không được buông tha bất cứ chỗ nào khả nghi, nếu gặp phải người khả nghi, giết chết lập tức!- Rõ!Cấm quân nghe nói, lập tức chia thành mấy tiểu đội phân tán ra, bắt đầu tìm kiếm trong rừng cây, hiển nhiên là tiếng rống giận bi thống của đại hoàng tử vừa rồi đã đưa họ tới, hơn nữa để cho bọn họ biết được cư nhiên có người dám ám toán hoàng tử.
131 - Trẫm chỉ là muốn nghe cái nhìn của ngươi đối với chuyện hoàng tử bị tập kích ngày hôm nay, còn có nhận xét, ngươi có thể lớn gan nói sự thực là được rồi, trẫm cho phép ngươi vô tội!Vân Thiên Hà suy nghĩ, hoàng đế cư nhiên hỏi tới cái nhìn của hắn đối với chuyện này, làm cho hắn vô cùng kinh ngạc, cũng có chút không hiểu được hoàng đế đang suy nghĩ cái gì.
132 Trong lòng hoàng đế xác thực có hứng thú nghe một chút. Vân Thiên Hà nói:- Ngày mai khi lâm triều, thời điểm hoàng thượng thương nghị phần danh sách này với triều thần, phỏng chừng là muốn quyết nghị đưa ra kết quả cuối cùng, không bằng hoàng thượng sửa đổi danh sách này một chút, rồi tự quan sát phản ánh của các triều thần, tiểu dân nghĩ, nếu đại thần phản ánh cường liệt, bất luận phản đối hay đồng ý, hẳn là không có vấn đề gì, thế nhưng nếu là càng lãnh tĩnh trầm mặc, nhất định có chuyện!- Dùng cái gì thấy rõ?Hoàng đế nói.
133 Túc Dao cao quý trang nhã, đoan trang tuyệt sắc, cộng thêm Tô Tuyết câu hồn đoạt phách, khí chất đa dạng, hai vị tuyệt sắc khuynh thành này đứng chung một chỗ, làm cho người khác phải mê đắm, nếu như người định lực hơi yếu, tuyệt đối sẽ bị rơi vào trong đó, trầm luân khó có thể tự kiềm chế.
134 Thế nhưng Túc Dao lại chưa từng nhắc nhở hắn, đột nhiên phóng ra huyễn tức giết chết hắc y nhân, Vân Thiên Hà nghĩ thầm, như vậy chẳng phải là làm chuyện thừa hay sao, sợ rằng còn có mục đích khác, đó chính là giết người diệt khẩu, tiện thể thử thực lực của hắn.
135 Quần thần vào triều, đã chờ đợi trên Kim Loan Điện nửa canh giờ rồi, thế nhưng vẫn chưa thấy hoàng đế xuất hiện, không khỏi khe khẽ trao đổi với nhau.
136 Đi vào trong ngự thư phòng, thay đại hoàng tử đã có mặt, Mạc Bách Xuyên và Đường Hiếu An bắt đầu suy nghĩ, xem ra hoàng đế muốn hỏi tiến triển điều tra chuyện ám toán, bất quá bọn họ cũng đã có manh mối đại khái, coi như khá bình tĩnh.
137 Người trong lòng mang ý xấu tự nhiên đừng ngồi khó yên, vắt óc suy nghĩ đối sách, mà lòng người bằng phẳng tự nhiên không liên quan, vẫn như cũ làm chuyện thường ngày, quản trời long đất lỡ gì!Phòng luyện công Bắc Hầu Phủ trải qua lần trước Vân Thiên Hà tu luyện Vô Lượng Tinh Kinh giai đoạn thứ nhất đại thành, dẫn phát dòng xoáy tinh lực ép sập, hiện tại đã trải qua tu sửa mới một lần nữa, trông có vẻ rực rỡ hơn trước rất nhiều.
138 Bất quá lúc này hắn nhíu mày trầm ngâm nói:- Lấy lý giải của lão phu đối với hoàng đế, ngay cả lão phu biểu hiện vô cùng lãnh tĩnh trong triều, nhưng cũng không để người khác liên tưởng tới chuyện bố trí Tây quân lần này, lại càng không nghĩ tới bố cục của chúng ta tại Tây quân, có thể là do có người nào đó nói sau lưng hoàng đế hay không?Trong đôi mắt Giang Ngọc Tê hiện lên một đạo tinh quang, nói:- Tam gia gia, hoàng đế đã từng gặp qua người nào đó không dính dáng tới chuyện bố trí thi Hương hay không?Giang Thụ Viễn trầm tư nửa ngày, nói:- Ngoại trừ nội các đại thần thân tín của hoàng đế, hoàng đế lén gặp mặt người không dính dáng gì tới chuyện bố trí thi Hương, hẳn là tiểu tử Đồ gia có công cứu giá trong cuộc săn bắn mùa thu kia!- Là hắn!Giang Ngọc Tề nghe nói, có vẻ sợ hãi cả kinh, thần sắc ngưng trọng không gì sánh được.
139 Đây vốn là một hình ảnh thiếu nữ lớn lên u oán tình cảm tưởng niệm tình lang, quả thực khiến cho người khác phải suy nghĩ trong đầu, liệu đại đa số tiểu thư khuê các có kinh lịch như thế này hay không'?Quách Dự Tước ngồi một mình trước cửa sổ, nàng đang nhìn trăng rằm treo giữa bầu trời, chỉ còn vài ngày nữa là Trung thu rồi, thể nhưng Đồ Thiên Thanh sáng mai lại phải rời đi, chiếc khăn tay thơm mùi giai nhân từ trước cửa sổ rơi xuống, nhưng nàng không hề biết, chỉ thất thần ngửa đầu nhìn trời cao vô hạn.
140 Mà khi ở Lợi Châu giao thủ với An bá, bị thương khá nặng, đi lại có chút không tốt, mãi khi tới tận Kinh Thành tu dưỡng một thời gian mới chuyển biến tốt đẹp hơn.