81 Phong Tộc và Tuyết Tộc, thật ra từ ý nghĩa của cái tên là có thể đại khái biết được năng lực thiên phú của bọn họ là gì. Nếu chủng tộc như thế mà phát triển lớn mạnh, lại có thêm dã tâm mà nói, quả thật là đáng sợ mười phần.
82 Vì vậy lần này trong Trấn Bắc quân thiếu mất chức vụ đại tướng quân, nhất định phải để Bắc phái tiếp nhận chức vụ, hoàng đế tuyệt đối không có khả năng để cho tập đoàn Giang Mạc có cơ hội xếp quân cờ vào.
83 Vân Thiên Hà thay đổi quần áo thường ngày, mang theo Sử Trường Đức cưỡi ngựa, dưới sự dẫn đường của thị vệ vương phủ, đi thông qua trước hoàng cung, đi qua một đường cái rộng lớn nhưng rất ít người qua lại, chuyên qua hai chỗ rẽ, cuối cùng đi tới trước cửa lớn Túc Tĩnh Vương phủ.
84 Từ lúc đến Kinh Thành, những lúc Vân Thiên Hà huấn luyện ngự ưng thủ, liền cảm giác được Vân Tường đang xảy ra những biến hóa rất vi diệu. Nguyên lai Vân Tường tại thời điểm Vân Thiên Hà nhàn hạ huấn luyện, cũng có thể là nguyên nhân thường xuyên tiếp xúc, Vân Thiên Hà không cảm giác được trên người Vân Tường phát sinh biến hóa, chỉ là sau này hắn càng lúc càng cảm thấy Vân Tường không chỉ trở nên thông minh, hơn nữa thời điểm hạ xuống cánh tay hắn, hắn cần phải dồn kình lực lên tay mới chịu đựng được trọng lượng của Vân Tường, sau đó tỉ mỉ kiếm tra một chút, Vân Thiên Hà mới phát hiện ra, Vân Tường dưới sự bồi dưỡng của hắn, đã xảy ra biến dị.
85 Nghi hoặc như vậy, không chỉ có Vân Thiên Hà, ngay cả Đường Linh Vũ rất nhu thuận đứng một bên cũng không nghĩ ra, thỉnh thoảng hắn nhìn mẫu thân của chính mình, lại nhìn sang muội muội đỏ hồng khuôn mặt, tâm tư rất nhanh quay ngược trở lại, nghĩ thầm, không phải chính mình sắp có muội phu rồi đấy chứ?Nghĩ vậy, Đường Linh Vũ liền dùng ánh mắt quét sang Vân Thiên Hà tiếp tục thầm nghĩ.
86 Vân Thiên Hà còn mơ hồ nghe thấy có người nói:- Ai, thiếu niên nhà ai a, sao có thể đánh bạc như vậy cơ chứ, Truy Vân Mã này nghìn vàng khó cầu, sao có thể khinh suất đồng ý, cho dù ác thiếu Mạc gia có tệ, nhưng dù thế nào cũng cưỡi được lên ngựa, hắn hẳn là phải thua không cần nghi ngờ!- Người ta nguyện ý, ngươi quản người ta được sao? Người qua đường Ất nói.
87 Dường như không cần Vân Thiên Hà dẫn đạo phương hướng, Vân Bôn có thể tự mình biết trở về phủ như thế nào. Mà trong lòng Vân Thiên Hà lại đang suy nghĩ về tiểu mập mạp vừa gặp trên đường lúc này.
88 Nhưng muốn nói tới thân phận địa vị, trong những nhân vật có mặt tại đây, tất nhiên phải nói tới Đường Linh Vũ tôn quý nhất. Hắn không chỉ là thân chất tử của hoàng đế, được hoàng thượng vô cùng yêu thích, tuổi còn nhỏ mà đã được sắc phong vương tước không nói, chỉ cần luận phụ thân Túc Tĩnh Vương, không chỉ văn thao vũ lược, tay cầm quyền to binh mà thiên hạ, mà còn tu vi võ đạo cũng thuộc về cấp Đại Tông Sư, hơn nữa càng là thân đệ đệ của hoàng đế, hoàng thượng vô cùng tín nhiệm, cứ như vậy, một vị đệ tử hoàng thân quốc thích như Đường Linh Vũ, tại kinh thành tuyệt đối là đối tượng rất quan trọng mà các đệ tử vương công quyền quý hết sức lấy lòng muốn kết giao, tự nhiên đi đến đâu cũng chúng tinh củng nguyệt, trở thành tiêu điểm trong đám đông.
89 Trong phòng khách, khi mọi người thấy Đường Linh Vũ tỏ thái độ, có vẻ có chút kỳ quái, thường ngày vị tiểu vương gia này không thích nhất chính là chơi bắn cung, nguyên nhân có hai.
90 Quách Dự Chương trong trường hợp này tựa hồ đóng vai một người hòa giải, hắn thấy ba người chơi đùa mà dùng tiền đặt cược lớn tới như vậy, trong lòng thực sự có chút lo lắng ba người có thể bởi vậy mà phát sinh mâu thuẫn không thể nhượng bộ hay không.
91 Khoảng cách như vậy cũng quá mức gần đi!Trong lòng có chút kinh ngạc, chính mình gần đây càng ngày càng biến hóa rõ ràng hơn, hẳn là đều quy hết về công lao của lượng tinh khí nộng đậm tới tận cùng trong cơ thể chính mình.
92 Tại thời điểm nàng chậm rãi bước đi, tỏa ra làn hương thơm ngát, hương thơm này khác so với mùi hương trên người nữu tử bình thường, loại mùi vị hương khí thanh tân tự nhiên như thế này, làm cho người khác cảm thấy tâm thần sảng khoái, giống như trong mây gió, phiêu phiêu dục tiên.
93 Bất quá cảm giác có người tới gần, hắn liền dừng suy xét lại. - Đang nghĩ cái gì?Đường Linh Vũ vỗ vỗ vai Vân Thiên Hà hỏi, Vân Thiên Hà ngẩng đầu nói:- Ngươi hãy nói thành thật đi, ngày hôm nay mời ta đến, ngoại trừ so tài cung tiễn với hai người kia, còn có gặp mặt vị Túc Dao tiểu thư, còn có ý đồ khác nữa hay không? Ngươi hẳn là một người tương đối hiểu rõ ta, ngươi muốn nói chủ yếu là để giới thiệu cho ta những người này, ta thực sự không quá tin tưởng!- Đúng là chuyện gì cũng không thể qua mắt được ngươi!Đường Linh Vũ có chút phiền muộn, ngồi xuống nói:- Huynh đệ, ta nói thực với ngươi, nhưng ngươi nói giữ bí mật cho ta!Vân Thiên Hà gật đầu, không nói gì.
94 Tiểu công gia Đái Kiều Liễn nhìn ra Túc Dao tựa hồ có tâm tự, không khỏi ôn nhu tầm hỏi. - Đúng vậy, đúng vậy, Túc Dao tiểu thư có điều gì khó khăn có thể nói ra, không có gì chúng ta không làm được!Một ít công tử vương tôn khác lúc này cũng hết sức lấy lòng theo sát phụ họa.
95 Vân Thiên Hà và mẫu thân Vân Nương nói chuyện một hồi, nha hoàn Xuân Hương đột nhiên tiến lên bẩm báo, nói quản sự có chuyện muốn gặp hắn, Vân Thiên Hà nhanh chóng chào Vân Nương rồi mang theo Xuân Hương trở về Linh Thiên Các.
96 Rốt cuộc cũng là tu vi Tông Sư, một tiếng rống đầy kích động này của Đồ Nguyên Tán phảng phất giống như dội thẳng một quả bom vào giữa Đồ phủ, làm cho toàn bộ không khí lặng yên vắng vẻ sáng sớm bị đánh vỡ.
97 Trong sân luyện công Bắc Hầu Phủ, Vân Thiên Hà mồ hôi như mưa, trong lúc quyền đến cước đi, ẩn chứa từng đợt kình phong cuồn cuộc phảng phất giống như lửa mạnh phừng phừng bốc cháy, mang theo lực xuyên thấu cực mạnh và tính phá hư.
98 Lạc lão thái và Lạc phu nhân đã nhiều năm không thấy Vân Thiên Hà, liền lôi kéo hắn sang một bên nói chuyện, còn kể một số tình cảnh thú vị xảy ra khi Đồ Thiên Hà còn nhỏ được Vân Nương bế sang Lạc phủ chơi đùa.
99 - Nghĩ không ra Đồ huynh đúng là người hảo sảng như vậy, việc ngày hôm qua, ta đây lần thứ hai hướng về Đồ huynh nói lời tạ tội, hy vọng Đồ huynh không nên chú ý, sau này có điều gì cần hỗ trợ, Đồ huynh cứ phân phó là được!Lúc này, Sử Trường Đức đi vào trong phòng khách, nói:- Thiếu gia, người đã quên rồi, ngày hôm qua lúc trở về tiểu vương gia có nói rất thích thanh kiếm đó, chuẩn bị mượn hai ngày chơi, tiểu nhân đã đưa cho tiểu vương cầm đi.
100 Nhưng lúc này, dưới sự nổi giận, khuôn mặt kia trở nên rất dữ tợn, nổi giận đùng đùng đi tới, bên cạnh hắn, còn có một vị thanh niên cao ngất, tướng mạo tương đối công chính, nhưng sắc mặt hiện tại cũng cực độ âm trầm đáng sợ, phía sau còn có mấy tên gia nô hung thần ác sát theo hầu.