161 Vẫn như cũ, vị Hồng công công kia bước lên, cầm bình lắc lắc, rót xuống nửa chén, rồi bưng lên nếm thử. Chỉ là vị Hồng công công này vừa thử rượu xong, hai con mắt lập tức tỏa sáng, cư nhiên ngẩn người luyến tiếc buông cái chén xuống, đại hoàng tử nhìn thấy tự nhiên trong lòng khó nhịn, không còn để ý tới hắn nữa liền vội vàng đổ ra một chén, rượu vừa ra, một cỗ hương rượu nồng nặc xông vào trong mũi, chỉ ngửi như vậy hắn đã biết rượu này tuyệt đổi là rượu ngon.
162 Phía trước Thịnh Tuyết Lâu, dưới ánh sáng le lói của ngọn đèn dầu, dòng người vẫn như nước thủy triều, tại thời điểm chiều tối như hiện tại sinh ý có vẻ náo nhiệt mười phần.
163 Thiếu niên vừa đi vào, tự nhiên là Vân Thiên Hà, khi hắn thấy gã nam tử dâm đãng buông ánh mắt hèn mọn nhìn sang tựa như hận không thể lột sạch quần áo trên người mình ra, trong lòng như muốn nôn ọe tại chỗ, lạnh sắc mặt rồi hét lên một tiếng.
164 Thế nhưng ngẫm lại nội dung bức tín thư của mình, Tô Tuyết đột nhiên ý thức được một điểm gì đó, không khỏi thất thanh nói,- Không lẽ hắn không biết quán trà Kinh Trấn mà chạy đến Vọng Kinh Trấn bên ngoài Tây Thành hơn sáu dặm sao?Túc Dao nói:- Muội muội, sai lầm của ngươi chính là chỗ này, ngươi hẹn hắn ở đâu không được, vì sao hết lần này tới lần khác đều là quán trà Kinh Trấn, nếu hắn thực sự đi Vọng Kinh Trấn mà phát hiện được cái gì ngoài ý muốn, tất nhiên sẽ phát sinh ngờ vực với ngươi!- Này, làm sao bây giờ, tỷ tỷ, nếu hắn thực sự hiểu lầm rồi hoài nghi chúng ta.
165 Thế nhưng tam hoàng tử thì tâm cơ thâm trầm, hành sự cực kỳ cẩn mật. Tuy rằng kiệm lời lại rất ít giao tiếp cùng người nhưng về mặt tâm trí lại không hề thấp chút nào.
166 Đi tới Nghênh Tống Đình ngoài Thành Bắc, tại đầu cùng quan đạo, ngoại trừ một ít xe ngựa cũng như khách qua đường, ngoài ra không thấy đội ngũ Đồ Nguyên Khánh đâu.
167 Vân Thiên Hà đứng ở trong Nghênh Tống Đình, lật xem những tài liệu do Tô Tuyết đưa, trên mặt hiện rõ sự khiếp sợ, không thể nào bình tình được. Tô Tuyết và Túc Dao sắp xếp cho của tỷ muội tộc nhân các nàng tạo lên một mạng lưới kinh doanh tại khu vực phía nam, chủ yếu là vải vóc, son phấn, quán trà và thanh lâu.
168 Tại trước mặt Đồ Nguyên Khánh, hay nhất là thẳng thắn nói ra, để cho Đồ Nguyên Khánh một cái ấn tượng ban đầu, dù sao có một số việc không thể giấu diếm, hơn nữa tính ra Đồ Nguyên Khánh cũng là trưởng bối của hắn nên cũng không cần lo lắng có điều bất lợi gì.
169 Lần trước bởi vì thương thế nên luyện tập chỉ là một vài quyền pháp đơn giản. Nhưng gần đây một mực tu dường trong phủ, lại được Lâm lão đầu phụ trợ điều dường nội tức, hơn nữa tinh kinh mà hắn tu luyện cực kỳ hiệu quả nên thương thế tới nay đã hoàn toàn khôi phục.
170 Bất quá cũng nhân duyên cớ này, Đồ Nguyên Khánh vừa trở lại kinh sau đó làm triều, vô tình được hoàng đế phát hiện. Hoàng đế cho rằng ngày hôm qua hắn mới trở về còn không kịp nghỉ ngơi cho tốt bèn cố ý gọi hắn ra hỏi han tình huống trong quân, nói chuyện chính sự một lúc rồi lại ban thưởng một vài thứ bồi bổ thân thể gì đó.
171 Thẳng đến hôm nay, khí trời có chút lạnh, Lâm Nhược Hi sau khi uống tới phần dược tửu cuối cùng lại cảm giác thấy trong cơ thế có một cỗ nhiệt lưu nóng rát lưu chuyển khắp toàn thân, tiếp đến lại là một cỗ cực độ băng hàn truyền đến, nàng biết chứng bệnh cũ của mình lại muốn tái phát rồi.
172 Chính vì như vậy nên có thể hình dung nó là một đầu cự thú không ngừng thôn phệ, Vân Thiên Hà phải mau chóng ngăn chặn, không thể để nó tiếp tục phát triển thêm nữa.
173 - Vị này chính là thân muội muội của ân sư, nàng đến thăm không biết có chuyện gì?Quản gia nói:- Lão gia, tiểu nhân sau khi cho người đi tìm hiểu liền biết, hiện tại đội ngũ Bắc Hầu Phủ đã ra khỏi cửa, còn mang theo rất nhiều thứ lễ hỏi, khoảng chừng mấy xe, theo như tiểu nhân chắc là họ tới cầu thân rồi!- Cái gì, cầu thân?Quách Diễn vừa nghe vậy lập tức biến sắc nói:- Khi ngươi nhận thiệp báo có hỏi thăm là cầu thân cho ai không?Quản gia nói:- Hình như là tiểu thư, vị lão thái thái kia chuẩn bị hướng tiểu thư cầu thân cho vị Đồ Thiên Thanh kia!Đứng ngay bên cạnh, Quách Dự Tước vừa nghe vậy liền có chút không biết làm sao, nhưng nụ cười trên nét mặt đỏ ửng chứng tỏ trong lòng nàng đang vừa mừng vừa sợ, nhìn sắc mặt phụ thân có chút thấp thỏm bất an.
174 Bệnh tình của thê tử hắn chính là bệnh ho lao, vốn là bệnh truyền nhiễm nên được giữ kín mít, hắn không dám để lộ cho bất kỳ ai biết, ai ngờ lại bị một câu của tiểu tử này nói toạc ra, cũng may tiểu tử này còn không nói ra là ho lao, bằng không Quách Diễn ngay cả tâm tư muốn làm thịt hắn cũng có.
175 Lúc này lão thái thái muốn nổi trận lôi đình, đi tới cướp lấy chén và bình rượu trong tay Đồ Nguyên Khánh, trừng mắt nói:- Hôn sự của tôn nhi ngươi không quan tâm, ngươi được lắm a, dám thừa lúc ta không có nhà trộm uống rượu còn hẹp hòi chỉ tặng người ta một bình, chuyện mất mặt như vậy ngươi cư nhiên còn có thể làm được,.
176 - Phong thư này là tiểu đệ viết cho Tiêu huynh, muốn nhờ Dự Chương huynh tiện đường mang tới cho hắn!Nói xong Vân Thiên Hà quay sang gọi Sử Trường Đức nói:- A Lai, gọi Đồ Lục dẫn Tinh Đảo tới, thuận tiện chuẩn bị một ít đồ dùng đi xa!Sử Trường Đức ứng tiếng rồi ra ngoài.
177 Móng ngựa vung lên rồi đạp thật sâu xuống làm bụi tuyết bắn lên tung tóe, để rồi khi tuyết rơi xuống lại một lần nữa che giấu vết móng ngựa vừa đi qua.
178 Giang Ngọc Thiên khẽ quát một tiếng, các chiến sĩ Hắc Sát lập tức ra khỏi tiểu viện, ngưng thần đề phòng. Nhưng ánh mắt Giang Ngọc Thiên lại gắt gao nhìn chằm chằm vào thanh y thiếu niên cưỡi trên truy vân mã thản nhiên đi tới, trong ánh mắt mang theo sát ý nồng đậm như muốn phun trào.
179 Mỗi một đệ tử Đồ thị gia tộc khi đạt tới cảnh giới Võ Sư, đại thể sẽ được thức tỉnh thiên phú Liệt Dương Kình, bản thân đệ tử gia tộc Giang thị cũng có một loại thiên phú được truyền thừa hơn trăm năm, đó chính là Trọng Ba Kình.
180 Lục Tinh Mông là hậu duệ Phong Tộc, hắn cùng với Đồ Thất giao chiến trong thế trận do Vân Thiên Hà bố trí, chủ yếu phụ trách tập kích, tại lúc Đồ Thất vừa giết được một gã chiến sĩ Hắc Sát, hắn cũng không chịu thua kém, đồng thời đánh gục một người đối phương.