101 EDITER : Hà Nguyễn Mạnh Thiệu Hiên sớm đã bị hành động của cô làm cho tan chảy, hắn ngơ ngác nhìn cô: "Đau" Tri Tri thở dài đem tay hắn đặt vào trong chăn ấm áp, hàng mi run rẩy cúi đầu mở miệng: " Vậy anh nằm dịch vào đi nhưng không được động tay chân, chúng ta hảo hảo nằm trò chuyện".
102 EDITER : Hà Nguyễn Đêm giáng sinh nhất phẩm Tĩnh Hiên "Tôi nói không muốn đến, anh lại cứ lôi tôi đến nơi này, ở đây thật ồn ào. " Tri Tri vừa vào đến yên hơi có chút chột dạ, kì thực cô không muốn cùng Mạnh Thiệu Hiên xuất hiện.
103 Chỉ có thể mở mắt nhìn bọn họ ở cùng một chỗ Trong mắt Tri Tri dần trở nên sáng sủa, cô hơi nhếch môi, đáy mắt lại sinh ra ý cười tự tin, cô dùng sức gật đầu với Mạnh Thiệu Hiên, sau đó xoay người, cơ thể suy nhược nhưng lại dùng sức quật cường bước lên bậc thềm, cuối cùng nhắm mắt hít sâu một hơi, chậm rãi đi tới giữa vũ đài, mọi ánh sáng đều tập trung về phía cô, cô giống như một khóm hoa sơn chi gầy yếu im lặng đứng nơi đó nở rộ, con ngươi đen như bảo thạch nhẹ nhàng đảo qua chào mọi người, cô mỉm cười, cúi đầu, xoay người đi về hướng dương cầm màu trắng, thẳng lưng ngồi ngay ngắn trên ghế ngồi đàn.
104 Editer : Nguyễn Hà Anh Hai, cảm ơn anh năm năm trước đã buông tay nàng Mạn Quân ngước khuôn mặt nhỏ nhắn, giống như hoa lê dưới mưa nhìn hắn, dung nhan tuấn mỹ của hắn khiến cô vô luận như thế nào cũng không thể từ bỏ, bọn họ đã đính hôn! hôn lễ cũng sắp cử hành! Cô không muốn ở thời khắc này bỏ lỡ cơ hội cùng hắn kết hôn.
105 Editer : Hà Nguyễn Đến cuối cùng bất quá chỉ mỉm cười "Tri Tri, xin lỗi!" "Xin lỗi? Anh bây giờ xin lỗi tôi có lợi ích gì? Anh có phải Mạnh Thiệu Hiên hay không một chút cũng không quan trọng, tôi chỉ biết là, tôi không muốn cùng người Mạnh gia các người có bất cứ liên lụy nào.
106 Editer : Hà Nguyễn Ba thứ tình yêu "Mạnh Thiệu Đình, loại người cặn bã giống như anh, không xứng với Tri Tri!" Mạnh Thiệu Đình bị hắn nhục mạ như vậy, sắc mặt lập tức thay đổi, hắn bước lên giơ quyền hướng tới gương mặt mà hắn ghe ghét ném tới, không ngờ Mạnh Thiệu Hiên chỉ cười như không cười liếc hắn một cái, chậm rãi chuyển hướng một bên trừng Mạn Quân: "Thế nào, ngay trước mặt chị dâu tương lai, anh vì người phụ nữ khác động thủ với tôi?" Hắn nhấn mạnh hai chữ chị dâu, khiến Mạnh Thiệu Đình trong nháy mắt nắm tay cứng đờ, khóe môi hắn căng thẳng, đáy lòng kiềm chế nói không nên lời, mà giờ khắc này, Mạn Quân sợ hãi lên tiếng: "Thiệu Đình.
107 Dịch giả : Nguyễn Hà Đừng cúp máy Tri Tri, thế nhưng từ chức. . . Cô lại cũng không muốn nhìn thấy hắn. . . Đầu óc hắn quay cuồng, tựa hồ muốn nổ tung, mãi đến khi Lâm Thi đẩy hắn mấy cái, hắn mới trì độn quay đầu lại, người trước mặt đều mơ hồ, trời đất như đang chuyển động, hắn còn chưa kịp mở miệng, trước mặt bỗng tối sầm, cả người bỗng ngã trên mặt đất.
108 Không gặp không về Tri Tri không chậm Trễ chút nào, dứt khoát ngắt điện thoại, cô đứng thẳng bất động dưới tuyết lớn đang bay toán loạn đầy đường, người đi lại trên đường vội vã, trong quán bên đường truyền đến âm nhạc của ngày Noel, thứ âm nhạc hân hoan làm cho người ta nghe xong cũng sinh ra mấy phần sung sướng, thế nhưng Tri Tri vẫn cảm thấy khổ sở.
109 Chương 109 : Không thể quay về như lúc xưa Editor : Hà Nguyễn Hắn đứng ở nơi đó không thể động đậy được, chỉ là nhìn thân ảnh nho nhỏ đang quỳ ở đó, tiếng khóc của cô vì sao đau thương như vậy, hắn nghe thấy tựa hồ như tim cũng muốn run rẩy.
110 Chương 110 :Như hai con nhím, người bị thương rút cuộc là ai "Mạnh tiên sinh. . . " Tĩnh Tri nghe được thanh âm của mình, so với tuyết kia tựa hồ còn băng lãnh hơn, cô nhìn người nọ trường mi nhăn lại, khuôn mặt so với năm năm trước không thay đổi trông càng anh tuấn trầm ổn, lại là không có một tia động tâm.
111 Chương 111 : Có người làm cô bị thương, có người vì cô nhận hết gió lạnh Nói xong mấy chữ cuối cùng không biết là bởi vì phẫn nộ nói không nên lời hay có nhân tố nào tác quái, Mạnh thiệu Đình thế nhưng âm thanh kích động, lúc ban đầu là trào phúng, đến cuối cùng lại biến thành rít gào chất vấn, hắn không khống chế được bộ dáng trái lại làm cho Tĩnh Tri nhìn cảm thấy buồn cười, cô đứng thẳng lên, xoay người hời hợt nói một câu: "Mạnh tiên sinh, ngài mới nói tranh lõa thể là ngài bây giờ là ngài nhìn đến đúng hay không?" Mạnh Thiệu Đình trừng mắt lạnh lùng, từ chối cho ý kiến.
112 Tri Tri giật mình hoảng hốt nhìn hắn nằm trên mặt đất đầy băng tuyết, trong lòng cô lộn xộn, một hồi là bọn hắn dĩ vãng thời gian cùng một chỗ, một hồi lại là năm năm trước cũng ngày tuyết lớn đầy trời, người nhà Mạnh gia đã phó mặc ba cùng nàng, nếu như hôm nay cô buông tay rời đi mặc kệ hắn, có phải hay không hắn sẽ triệt để hết hy vọng, hận cô, không còn thích một nữ nhân nhẫn tâm như cô? Tri Tri nghĩ như vậy, nước mắt lại rào rào rơi xuống, cô cuộn mình ngồi dưới đất, đem đầu của hắn ôm lấy đặt ở trong ngực của mình, vóc dáng hắn quá lớn, cô không kéo hắn dậy được, loại cảm giác bất lực này, tượng như khoảng thời gian ba qua đời, cái gì cũng không thể làm, chỉ có thể mở trừng mắt nhìn ông ở trước mặt cô mất đi hô hấp.
113 im lặng dằn vặt Mạn Quân cuống quýt đuổi theo mấy bước cầm giầy cùng bít tất cho hắn, hắn chỉ lung tung đi vào, cầm ví tiền cùng điện thoại di động đi ra, cảnh tượng vội vã, lại từ đầu đến cuối cũng không liếc nhìn Mạn Quân một cái, Mạn Quân đuổi tới cầu thang, muốn nói lại thôi nhìn bóng lưng hắn.
114 ở cùng bao nhiêu nhìn nhiều bấy nhiêu Giống như là nói mê bình thường nỉ non, Mạnh Thiệu Đình không có biện pháp khống chế được sinh hoảng hốt, tựa hồi như xa năm trước, khi còn ở Los Angeles, cô cũng từng như vậy nằm trong vòng tay hắn, từng tiếng một gọi tên hắn, mà nay gặp lại, bên người cô có người khác rồi, mà hắn, cũng muốn lấy vợ mới.
115 Ngươi tính cái thứ gì! Không biết liền như vậy nhìn bao lâu, thẳng đến lúc cô đột nhiên quay đầu lại, hắn mới giật mình tỉnh, vì mình thất thố, dần dần đáy lòng dâng lên nói không nên lời phẫn nộ cùng âm u.
116 Người đàn ông tà ác "Mắng đủ chưa?" Nước mắt cô chảy trên gương mặt trắng nõn, mà thân thể gầy yếu còn lộ ra một vẻ trong suốt lệ tích, dưới ánh đèn, chiếu rọi ánh sáng ngọc quang mang, đôi mắt cô là như nhau thâm thúy cùng hắc ám, cơ hồ đem hắn nhấn chìm trong đó.
117 Còn nhiều hơn tàn nhẫn "Anh không có tư cách điều khiển tình cảm của người khác. " Tĩnh Tri giơ tay cầm cổ tay của hắn, dùng sức hung hăng đem bàn tay của hắn lấy ra, cô như cũ là từng câu từng chữ khẽ động cơ thể đau nhức mở miệng: "Mạnh Thiệu ĐÌnh, làm người không thể quá ích kỷ, quá vô tình!" "Đối phó với tiện nhân như cô, cô nghĩ rằng tôi sẽ hạ thủ lưu tình?" Hắn cười lạnh, ánh mắt chạm đến chỗ mảng xanh tím lớn ở cằm cô, đúng là vẫn còn thoáng buông tay ra.
118 Gả đi Tĩnh Tri về đến nhà đã 11h đêm, Mạnh Thiệu Hiên thuê cho mẹ cô phòng ở tầng hai, hướng cũng vô cùng tốt, Tĩnh Tri một bên lên cầu thang lầu một bên trong lòng muốn, ngày mai nên tìm một phòng ở chuẩn bị dọn nhà.
119 Đính hôn Tĩnh Tri nằm ở trên giường, đem chăn kéo đến chặn ở mặt, ở trong bóng tối, tựa hồ người sẽ càng cảm thấy yếu đuối, Tĩnh Tri cố gắng mở to hai mắt, thế nhưng nước mắt vẫn không nhịn được rơi xuống, cô không biết mình bởi vì sao khóc, chỉ là cảm giác, ở lần quyết định này, tựa hồ có thứ gì đó buông xuống triệt để, cũng tựa hồ, có cái gì trầm trọng, lại toàn bộ đẩy lên.
120 "Vị hôn phu Mẹ hài lòng, mẹ đương nhiên hài lòng, đến mức này, con còn chọn! Tiểu Phương kia điểm gì không tốt? Không phải mẹ nói con, con cùng hắn, thật là phúc của con! Hắn là cán bộ nhà nước, có phòng ở có việc làm, vẫn là hôn nhân đầu, con còn muốn như thế nào nữa?" "Là, mẹ, con rất hài lòng.
Thể loại: Truyện Teen, Ngôn Tình, Xuyên Không
Số chương: 37