161 Mạnh Thiệu Đình ngẩn ra, lại nhìn cô, thấy cô mặt mày yên bình, ánh mắt nhìn thẳng phía trước, lại mang theo quang mang cùng quật cường. Thời gian sẽ không trở lại năm năm trước, thời gian cũng không để cho những chuyện đã qua lại phát sinh một lần nữa, là hắn để cô phải thua thiệt, chính là thua thiệt, cả đời cũng không thể sửa sự thật này.
162 Tĩnh Tri ngồi nghỉ ở đó, ban đầu còn có những người bình thường đến bắt chuyện, dần dần, lại trở thành mấy phu nhân vinh hoa đắt tiền qua châm chọc khiêu khích.
163 Vừa rồi cùng cha nói chuyện xong, hắn muốn yên tĩnh nghỉ ngơi một chút, vì thế Mạnh lão gia liền tắt đèn đi ra, vừa muốn làm cho Mạn Quân đến bồi hắn một hồi, sẽ không khóa cửa, không ngờ, cơ duyên xảo hợp, Ngụy Hai sớm nhìn mấy phòng nghỉ đều có đèn sáng, duy chỉ có phòng này coi như không có ai, vì thế liền trực tiếp mang Thiệu Hiên cùng tĩnh Tri đến.
164 Mạnh Thiệu ĐÌnh một bước tiến lên, giơ tay kéo tay Tĩnh Tri, làn váy thật dài của cô tựa như sương mù tung bay, lập tức cô liền bị kéo ra từ trong lòng Mạnh Thiệu Hiên.
165 Cô mang thai tròn sáu mươi ngày, mà hắn cùng cô năm năm sau lần đầu tiên, cũng chính là ngày mà cô cùng Mạnh Thiệu Hiên kết hôn, cách hiện tại, bất quá không được năm mươi ngày.
166 Trong lúc hoảng hốt, Tĩnh Tri dường như cảm thấy mình như là một tiểu tức phụ đáng thương trong xã hội cũ bị thổ hào thân sĩ vô đức cướp đi! "Tôi không tin.
167 Một phòng trầm mặc, cuối cùng nghe được thanh âm của hắn chậm rãi vang lên, Tĩnh Tri đột nhiên ngẩng đầu, hắn như có điều đang suy nghĩ nhìn ánh mắt của cô, cô thân bạn trên bàn chỉ có một bình hoa, hoa sơn chi lặng lẽ tỏa mùi thơm.
168 Nữ nhân kia, nữ nhân kia rốt cuộc là có điểm nào tốt? Vì sao làm cho hắn ở nước Mĩ năm năm đều đối với cô nhớ mãi không quên, vì sao làm cho đại ca từ trước đến nay không gần nữ sắc lại đối với cô vài phần kính trọng, vì sao có thể làm cho Thiệu Hiên yêu cô đến trình độ như vậy, luận về nhan sắc cô cũng không tính là quốc sắc, vóc người cũng chỉ nhỏ bé bình thường, hiện tại tính tình lại phôi muốn chết, tâm cũng hung ác, thế nhưng, chỉ có một mình cô, hắn lại vẫn muốn nắm chặt trong lòng bàn tay.
169 Một đêm kia ở Mạnh gia đón giao thừa, Mạnh Thiệu Tiệm không khống chế được hôn cô,chỉ có hai người bọn họ ở đó, nhưng lúc sau Mạnh phu nhân xuất hiện, lại còn bị người chụp được ảnh.
170 Tay lái vừa chuyển lập tức hướng biệt thự mai vườn đến, đêm đã khuya, cô chắc đã sớm ngủ say rồi, Mạnh Thiệu Đình mỗi khi nghe người giúp việc điện thoại báo, một ngày hơn phân nửa thời gian đều là ngủ, đến ra khỏi phòng cũng lười biếng, trong ngực không khỏi nảy lên một chút uất ức chua ngọt.
171 Hai cánh tay cô cũng bị hắn gắt gao khóa ở trong lòng, lần này thật đúng là không thể động đậy. Tĩnh Tri bất đắc dĩ thở dài, cô như bị trói cột kề sát vào người của hắn, cô ngủ thế nào được? Nhưng hôm nay ban ngày giằng co, cô đã sớm nhịn không được, lúc này toàn thân đều đau nhức lợi hại, thực sự là rất khó chịu.
172 74. Không có biện pháp yêu trở lại "Đây là chuyện gì xảy ra?" Mấy năm nay Tĩnh Tri cũng không thích để lộ tay ra cho người ta nhìn thấy, lúc trước cô rất chú ý sự hoàn mĩ, bởi vì thích đàn dương cầm, đối với đôi bàn tay càng phải để ý vô cùng, thế nhưng từ năm năm trước sau khi phát sinh những chuyện kia.
173 Ánh mắt của hắn rơi vào trên nước mắt của cô, cảm thấy chói mắt, lại lấy ra, nhưng lại nhìn thấy bàn tay giảo chặt một chỗ run nhẹ nhẹ ngón tay, ngón tay cái đã bị chính cô khu chảy máu, thế nhưng cô còn như là hoàn toàn không biết duy trì động tác bình thường.
174 SonHoangQuyen edit Lúc đó cô đã từng dụng tâm yêu, mà bây giờ sớm đã vứt bỏ tất cả tình yêu, chỉ còn lại trống trơn hận cùng vô biên vô hạn sự lạnh lùng với đàn ông, cô không biết đến tột cùng trong lòng mình là một loại tư vị như thế nào.
175 77. Vì sao SơnHoàngQuyên edit Tĩnh tri nghe nói như vậy, đáy lòng không khỏi cảm thấy buồn cười, nét mặt thay vì kinh hỉ thì tròng mắt lại mở to nhìn bà ta: "Mạnh phu nhân quả thật có thể thành toàn cho tôi cùng Thiệu Hiên sao?" Mạnh phu nhân thấy cô như vậy tinh thần lại khẩn trương, trong lòng âm thầm buồn cười, cùng lắm là con nhóc miệng còn hôi sữa, còn dám cùng bà đấu? Không thể nói rõ hai câu, liền đem tâm tư cùng con bài chưa lật đều lộ ra, đem người mình hận đến tận xương tủy thành chỗ dựa, ngu không ai bằng! Đáy lòng mặc dù nghĩ như vậy, nhưng Mạnh phu nhân cười càng phát ra hiền lành hòa ái, bà thậm chí còn đưa bàn tay được bảo dưỡng cực tốt chưa hề có nếp nhăn, nhẹ nhàng cầm tay Tĩnh Tri để vào lòng bàn tay mình.
176 78. Vì hắn yêu cô ấy Tĩnh Tri xuống xe, chậm rãi đi vào biệt thự, liền thấy ba người ngồi trong phòng khách, Mạnh phu nhân cùng Mạn QUân ngồi một chỗ, đối diện là sắc mặt âm tình bất định của Mạnh Thiệu Đình.
177 "Mạn Quân. . . " Mạnh phu nhân thấy Mạn Quân thần sắc quái dị không khỏi có chút bận tâm, Thiệu Đình đối với Mạn Quân như vậy, lại đối với Phó Tĩnh Tri dung túng, đổi lại là bà cũng không có cách nào chịu đựng được, Huống chi là Mạn Quân, đứa nhỏ này yêu Thiệu Đình nhiều năm như vậy, chuyện tới trước mắt, lại bị Phó Tĩnh Tri giảo hợp thành như vậy, khó có được đứa nhỏ này còn thường thường khuyên bà, nó chính là thua ở lòng mềm yếu, nếu như cũng tùy hứng một chút, sao có thể để cho Phó Tĩnh Tri cứ như vậy cưỡi lên đầu mình chứ? "COn không sao, bác gái, chúng ta trở về đi.
178 Mạnh Thiệu Đình lần này thật là ngây ngẩn cả người, hắn cúi đầu, ngón tay nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, chậm rãi đem cô từ trong ngực của mình lôi ra, hắn nhìn thấy cô tròng mắt đóng chặt, hai gò má ửng đỏ, thậm chí ngay cả sau gáy cô bình thường trắng như bạch ngọc cũng hồng lên, lông mi không ngừng run rẩy, hai cái tay nhỏ bé gắt gao rất nhanh, khớp xương đều trắng bệch, bên môi hắn dần dần nổi lên lúm đồng tiền, trong thanh âm mềm nhẹ mình cũng chưa từng phát hiện: "Thế nào, sợ anh không thích em nữa?" Tĩnh Tri cực kì chán ghét hắn cười như vậy, ôn nhu kia cũng làm cho cô chán ghét, , lệ khí cũng làm cho cô chán ghét, chỉ cần nhìn tiếu ý này, làm cho lòng người động, thế nhưng ánh mắt hắn như vậy, lại khiến cô không thoải mái.
179 Thủ thân như ngọc Có người nói, ánh sáng California là xinh đẹp nhất, nhưng cũng có người nói, thích bãi biển nổi tiếng hơn. Trên bờ biển hạt cát tinh tế, gió biển ban ngày cũng nhẹ nhàng ấm áp, lúc này nếu là đi phơi nắng, nhất định sẽ làm cho người thoải mái ngủ một giấc thật tốt.
180 Thêm chút lửa Hai tay cô đỡ cánh tay Mạnh Thiệu Hiên, thanh âm khác so với khi nói chuyện với ĐỖ Lạc, càng mềm mại hơn mấy phần: "Tam thiếu, bên ngoài nắng to, chúng ta đi vào thôi.