221 Chương 222: Một năm sau (2) Mạn Quân ngồi thẫn thờ ở nơi kia, cô bị cú ném vô cùng tàn nhẫn đó làm đau đớn không nhịn được, nhưng đau đớn vẫn không áp chế được chua xót và oán giận trong lòng, cô rốt cuộc nên làm thế nào? Nếu như tốt bụng nhượng bộ, dễ dàng tha thứ chỉ nhận được kết quả như vậy, cô tội gì còn muốn chấp nhất ? "Tôi không muốn nghe đến tên của cô ấy, Thẩm Mạn Quân, nếu như cô không muốn cút ra khỏi căn phòng này, lập tức câm miệng cho tôi!" Mạnh Thiệu Đình nắm chặt hai tay đến trắng bệch, anh không muốn nhìn nhưng lại vô tình liếc cô một cái, anh cũng không cần cô phải nhắc nhở Mạnh Thiệu Đình anh là một tên ngốc, làm chuyện ngu xuẩn như vậy! "Tôi nói đúng tâm sự của anh , đúng hay không? Mạnh Thiệu Đình, anh là người nhu nhược! Anh thích cô ấy cũng không dám nói, anh muốn giữ cô ấy lại cũng không dám nói, anh cũng chỉ có thể mở mắt nhìn cô ấy và em trai anh ở cùng một chỗ, ngay cả đứa nhỏ cũng đã sinh, anh thật giống đà điểu, tôi thực sự khinh thường anh!" Bỗng nhiên, Mạn Quân như người điên nhảy xuống giường, tóc tai cô bù xù đâm vào trên người Mạnh Thiệu Đình, mất hết lý trí la hét to hơn: " Anh yêu cô ấy, cần gì phải đồng ý lấy tôi? Tại sao cho tôi hi vọng?" Mạnh Thiệu Đình cực kỳ chán ghét bộ dáng bây giờ của cô, anh trở tay đẩy cô ra, không ngờ Mạn Quân nhanh chóng đứng dậy, đưa tay cào lên mặt của anh, cố gắng kìm nén nước mắt nước mũi trên mặt, cô đã không còn ngây thơ và yếu đuối như ngày xưa, quần áo cô xốc xếch kéo đánh anh, trong miệng không ngừng mắng: " Anh hủy hoại tôi, Mạnh Thiệu Đình! Anh hủy hoại tôi, tôi theo anh nhiều năm như vậy, tôi lại rơi vào kết cục như vậy ?" Mạnh Thiệu Đình tức giận sắc mặt tái nhợt, cuối cùng anh không thể nào nhịn được nữa, vào lúc móng tay cô cào đến sắp hủy mặt của anh, một bạt tay vung ra, anh nổi giận đùng đùng, gần như khống chế không được bản thân muốn đẩy cô ra, hàm răng cắn chăt thậm chí phát ra tiếng vang khanh khách, anh tức giận tới cực hạn, ngược lại chỉ về phía cô cười lạnh lùng: " Tốt, rất tốt! Thẩm Mạn Quân, bây giờ cô chạy tới chất vấn tôi, thật ra tôi cũng muốn hỏi cô một chút !" Anh càng cười càng âm trầm hung ác, đôi mắt đen hẹp dài tràn đầy hàn ý dày đặc, Mạnh Thiệu Đình chậm rãi đi tới trước mặt cô, anh vươn ngón tay thon dài ra, thoáng bóp chặt cằm của Mạn Quân, cô run rẩy, nhưng anh lại không lưu tình chút nào.
222 " Nếu cô muốn cho là như vậy, tôi cảm thấy cũng không phải là không được. " Chương 223: Có thể không gặp hay không. . . Editor : May Mạnh Thiệu Đình chần chừ một chút, lại nói thêm: "Có lẽ tôi có một chút suy nghĩ phức tạp với cô ấy, nhưng đều đã qua rồi.
223 Chương 224: Sắc tâm không thay đổi, tà tâm cũng không chết. Editor : May Sắc mặt Tĩnh Tri càng trắng bệch, cô lập tức ngã ngồi ở trên ghế, trong mắt to trắng đen rõ ràng tràn đầy lo lắng, trên chóp mũi vểnh cao cũng rịn ra mồ hôi.
224 Chương 225: Editor : May Một năm trước, lúc cô hào hứng chạy đi nước Mỹ, anh liền biết chỉ có một kết quả như vậy. Nét mặt cha nhìn có vẻ nhàn nhạt với Thiệu Hiên, nhưng thật ra trong xương lại cực kỳ coi trọng, bởi vì lúc trước người phụ nữ tên là Lê Lê kia gần như là thiếu chút nữa dụ dỗ cha ly hôn với mẹ.
225 Chương 226: Anh cố ý! Editor : May Mạnh Thiệu Đình cúp máy, thân thể tựa về phía sau. Ghế to như vậy xoay chuyển nửa vòng, liền chậm rãi dừng lại. Ngón tay thon dài của anh gõ nhẹ một cái lên tay ghế, mà một đôi tròng mắt đẹp lại nheo lại thật sâu, cằm hơi kiêu ngạo giơ lên, trong lòng lại trống rỗng.
226 Chương 227: Editor : May Cho tới bây giờ, Mạnh Thiệu Tiệm hắn có cái quyền gì ở Mạnh thị chứ? Nếu nói lúc trước, hắn còn tồn tại mấy phần tình nghĩa anh em, không muốn đuổi tận giết tuyệt, nhưng chuyện cho tới bây giờ, đã bị một câu nói của nó làm cho không hề có đất đặt chân.
227 Chương 228: Editor : May Tĩnh Tri nhíu mi, cô có chút không tình nguyện. Nghĩ đến cô học hành nhiều năm như vậy, kết quả là đi làm việc ở siêu thị. Đến công việc tốt hơn một chút cũng không tìm được, điều này thực làm cô có chút đả kích.
228 Chương 229: Đùa giỡn Editor: May Thủ trưởng nhìn cô, mi tâm hơi nhíu lại. Tĩnh Tri cố gắng ổn định tinh thần, lưng thẳng tắp lễ phép đáp: "Vừa rồi uống trà hơi vội, không có gì đáng ngại.
229 Chương 230: Lấy lòng. Editor: May Sau khi trong lòng Mạnh Thiệu Đình có nhận thức này, không khỏi có chút chua xót. Anh thu hồi ánh mắt có chút lưu luyến, bắt mình từ từ bình tĩnh trở lại.
230 Chương 231: Tin nhắn lấy lòng Editor: May Tĩnh Tri có chút ngây ngẩn cả người, anh có ý gì chứ? Anh nhìn ra mình tức giận, còn cố ý làm bộ diễn trò? Cố ý chọc giận cô, cố ý gây khó khăn cho cô sao? Tĩnh Tri tức giận tắt di động, cô thề sau này còn để cô nhìn thấy Mạnh Thiệu Đình, đừng mơ cô liếc mắt nhìn anh nhiều thêm một lần! Một lát sau, di động lại vang lên, Tĩnh Tri làm bộ không nghe thấy.
231 Chương 232: Bạn trai Editor: May Bánh bao nhỏ bị bệnh liên tục một tuần, sau đó mới xem như là bắt đầu bình phục. Tĩnh Tri cũng dứt khoát xin nghỉ một tuần, mặc dù thủ trưởng không quá cam tâm tình nguyện, nhưng cũng không có làm khó cô.
232 Chương 234: Tôi cắn anh. Editor: May Tĩnh Tri ngẩn ra, vừa ngẩng đầu nhìn thấy đáy mắt tràn đầy tức giận của anh, cô ngược lại càng phản kháng kịch liệt, thậm chí nóng ruột cúi đầu cắn lên cổ tay anh! "Ưm!" Mạnh Thiệu Đình bị đau, lập tức buông lỏng Tĩnh Tri ra, cúi đầu vừa nhìn, trên cổ tay đã có hai hàng dấu răng chỉnh tề! "Em -- " "Tôi thế nào? Anh - cái người điên này!" Tĩnh Tri trừng đôi mắt to tròn lên, lại né tránh anh hai bước, vẻ mặt đề phòng nhìn anh: "Anh đừng tới đây, anh còn tới, tôi sẽ cắn anh!" Mạnh Thiệu Đình vốn còn đang tức giận, nghe được những lời này của cô ngược lại cười nhẹ một tiếng.
233 Chương 235: Cảm giác khó chịu Editor : May Ngay lúc cô chuẩn bị mở miệng, bóng đèn trong hành lang tắt ngúm, hai người lập tức rơi vào trong bóng tối.
234 Chương 236: Người đàn ông điên cuồng Tĩnh Tri lặng yên suy nghĩ tâm sự, bỗng nhiên giật mình trong lòng, từ trước tới giờ Mạnh Thiệu Đình thủ đoạn độc ác có thù tất báo, hắn đối với anh em ruột thịt đều không hề chùn tay, chứ đừng nói đến một người xa lạ như Trương Dương.
235 Chương 237: Sự hiểu lầm sâu như vậy, ủy khuất sâu như thế. Editor : May Cô tình nguyện tuổi thơ của bánh bao nhỏ luôn là vui vẻ, không hề có một chút phiền não.
236 Chương 238: Editor : May Đàn ông không có tâm, tàn khốc vô tình giống như anh, hoàn toàn không đáng để người khác đồng tình một chút nào. Tĩnh Tri nghĩ tới đây, liền chuẩn bị gọi điện thoại chất vấn anh, không ngờ vừa mới lấy di động ra, thủ trưởng cho người gọi cô lập tức đi qua, nói là fax gửi tới từ nước ngoài, muốn cô lập tức phiên dịch ngay.
237 Chương 239: Không bằng thử yêu tôi. Editor : May Đây quả thực là lời nói dối lớn nhất thiên hạ! Lời nói buồn cười, vô căn cứ! "Anh không cần giả vờ kinh ngạc, anh chỉ cần nói cho tôi biết, có đúng hay không!" Phản ứng của anh, làm cho Tĩnh Tri cảm thấy thực sự buồn cười, cô cũng không phải đứa bé ba tuổi, có thể bị hành động vụng về như vậy lừa gạt! Mạnh Thiệu Đình nghe lời nói lạnh như băng của cô, tức đến toàn thân đều run lên.
238 Chương 240: Không thấy bánh bao nhỏ. Editor : May Sao anh có thể vô sỉ, đê tiện như vậy? Thậm chí còn dùng giọng điệu càn rỡ nói ra lời không biết xấu hổ như thế! Anh dựa vào cái gì muốn khống chế cuộc đời của cô! Dựa vào cái gì muốn xen vào cô và ai ở cùng một chỗ? Mạnh Thiệu Đình, kiếp này anh đừng mơ tưởng tôi tha thứ cho anh.
239 Chương 241: Tôi không muốn nhìn thấy cô nữa. (1) Editor: May Trái tim Mạn Quân đều mềm nhũn ra, cô đánh bạo nhẹ nhàng dán lên người Mạnh Thiệu Đình, thậm chí còn len lén ôm hông của anh.
240 Chương 242: Tôi không muốn nhìn thấy cô nữa (2) Editor : May Mọi người nói xong, vội vàng chia nhau đi tìm. Lòng Tĩnh Tri nóng như lửa đốt, gần như không bỏ qua một góc nhỏ nào trong tiểu khu.