141 "Anh, anh không phải nói, anh không phải, sớm cũng không phair là. . . . " Tĩnh Tri mặt đỏ bừng bừng, lại nói không nên lời chua xót cùng khuây khỏa, trái tim đang cuồng loạn, cơ hồ đều muốn phá tan ra, Tĩnh Tri vồ về ngực mình, trong lòng người đàn ông vẫn là gắt gao ôm lấy cô không chị buông, hắn nhỏ giọng lẩm bẩm: "Không phải đều nói, người đàn ông lần đầu tiên cho mình trợ thủ đắc lực sao.
142 Tống Như mi sắc mặt có chút nhợt nhạt, bà giật mình nhìn người trong bia mộ kia, đã bao nhiêu năm không thấy? Mà hôm nay cũng đã vĩnh viễn cách xa, coi như là trong mộng cũng chưa từng nhìn thấy dung nhan của ông ấy, nhiều năm yêu hận, lúc này gặp mặt, lại phát hiện hết thảy yêu hận, ân oán, bất quá là nhất thời, tất cả sầu bi chua ngọt, cũng đều như nước chảy mây trôi.
143 Hawaii. Một chiếc Bentley màu đen dưới ánh sáng mặt trời phát ra thần bí mà mê người, đến khách sạn bên bờ biển, cửa xe mở ra, bước ra là một nữ nhân mặc quần áo trắng, tóc dài vuông góc xõa trước ngực, cô đeo mắt kính màu nâu, mũi thanh tú cùng cái miệng nhỏ nhắn như hoa anh đào, nhìn rất bắt mắt.
144 "Rốt cuộc là việc gấp gì? Dù thế nào đại ca cũng sẽ không chọn thời gian này làm cho Thiệu Đình về nước a. " Mạn Quân ngã ngồi trên ghế sô pha, nhịn không được khóc lên.
145 Hắn vừa nói xong, Tĩnh Tri trừng lớn con ngươi khiếp sợ nhìn hắn, cô không quan tâm giãy giụa, như là một con thú bị ép đến cùng đường, móng tay bén nhọn trên cào trên cổ hắn thành một đạo vết máu, con người trừng tựa hồ như muốn nổ ra, Mạnh Thiệu Đình thấy cô như vậy, chẳng biết tại sao, trái tim như bị nứt ra một số khe, tay che miệng cô đột nhiên run lên, con ngươi âm ngoan nổi lên thiêu đốt cùng đố kị: "Cô liền như vậy quan tâm, như vậy quan tâm hắn? A, Phó Tĩnh Tri, cô có biết lúc này tôi muốn bóp chết cô như thế nào không?" Tĩnh Tri lại căn bản không nghe được lời hắn, móng tay khảm nạm trang sức cơ bản đã bị bẻ gãy, đầu ngón tay có máu tươi tí tách rơi, không biết là của cô hay là của hắn, nhưng cô vẫn như cũ không quan tâm, liều mạng cào thêm cho hắn vài vết nữa, cô hạ thủ không lưu tình chút nào, Mạnh Thiệu Đình dám khẳng định, nếu lúc này đi nhìn móng tay cô, bên trong nhất định mang theo da thịt hắn! Lúc này nếu buông cô ra, cô nhất định không chút do dự năm cây kéo trên bàn trang điểm đâm chết hắn! Nhưng hắn sẽ không cho cô cơ hội, hắn lần này trở về chính là muốn cô rời khỏi Thiệu Hiên, muốn cô ở lại bên cạnh mình, đó là điều hắn vẫn mong muốn lâu nay! Đúng, hắn cái gì cũng không quan tâm, hắn cái gì cũng không muốn xen vào nữa, hắn chỉ là một lần nữa chinh phục người phụ nữ không để hắn vào trong mắt này! Mạnh Thiệu Đình hô hấp dần khẩn trương, trên cổ nóng rát cùng đau đớn kéo tới, lại càng như bị ngâm một chút một chút trong cơ thể đầy lửa giận, hắn không còn giữ nổi nửa phần lý trí! Áo cưới của Tĩnh Tri là loại hở nửa ngực, hai vai tinh xảo hoàn toàn lộ ra, da thịt trắng tuyết như ngọc, mặc dù thoa kem che khuyết điểm,nhưng có thể thấy rõ ràng trên ngực cùng cổ cô tảng lớn tảng lớn vết hôn còn phấn hồng, màu sắc vẫn là mới mẻ, hắn vừa nhìn liền biết, đó là vết hôn mà đêm qua Mạnh Thiệu Hiên lưu lại trên người cô! Muốn cùng ở đây, trong miệng không khỏi cười nhẹ một tiếng, hắn không để ý cô còn đang khua chân múa tay, cũng không để ý cô điên rồ đá đánh, một tay xả rụng khăn voan trên đầu cô, khăn trắng như tuyết bị hắn nắm chặt trong lòng bàn tay, tóc của cô toán loạn rơi xuống, những sợi tóc dài đen nhánh dán lên gương mặt cô, lại rơi xuống trên vai cô, Tĩnh Tri cảm thấy càng phát ra kinh khủng, trong người hoảng loạn, bàn tay che miệng cô buông lỏng, cô liều lĩnh, há miệng cắn xuống, máu tràn ngập khoang miệng, Mạnh Thiệu Đình bị đau kêu nhỏ một tiếng, máu tươi của hắn từ bàn tay chảy ra, dọc theo cổ tay trượt xuống ống áo, mi tâm hắn nhăn chặt, nhất thời không động, cô dùng lực lớn giống như là mang từng khối thịt của hắn cắn rụng.
146 "Tĩnh Tri mắt mở trừng trừng nhìn cha mình tắt thở, chịu không nổi đả kích nên đẻ non, lại một mạng, chẳng lẽ còn không liên quan đến anh?" Mạnh Thiệu Hiên nói đến đây, chỉ cảm thấy trái tim đau không chịu nổi, lúc trước Tĩnh Tri nói việc này với hán, đáy mắt cũng không từng có một giọt nước mắt, ngữ điệu của cô mềm mại tùy ý, giống như là nói chuyện không liên quan gì đến mình, nhưng hắn nghe xong, lại trắng đêm không ngủ, tim như bị dao cắt.
147 Trên trán cô quấn lớp băng gạc thật dày, trên băng gạc còn mơ hồ có điểm hồng hồng, Cứ như vậy mặt cô thoạt nhìn nhỏ hơn, hai mi cong như sơn xa, hai hàng mi đóng chặt, hai đường vòng cung đen như mực lại càng nổi rõ trên gương mặt trắng nõn, miệng nhỏ mê man nhưng vẫn mím chặt như cũ, cô nằm đó tĩnh lặng như mặt nước hồ thu, yên tĩnh mà trong suốt, sắc mặt sáng như ngọc chỉ hơi hiện ra một tầng trắng bệch,phòng bệnh xa hoa yên tĩnh lạ thường.
148 "Đúng vậy, ta thế nhưng đều cùng cô ấy ly hôn đã năm năm, thế nhưng cậu có biết không, có đôi khi nửa đêm ta nằm mơ thấy cô ấy, hoảng hốt vì ảo giác, giống như chúng ta còn chưa có ly hôn, tựa như cô ấy ở thư phòng ngay sát vách.
149 Gió lạnh thổi vào, hắn cảm thấy ngực đau tức tựa hồ đỡ hơn một chút, vừa ngẩng đầu, lại nhìn thấy An Thành đang vội vã bước qua. "Nhị thiếu, không thấy tam thiếu gia đau!" An Thành tức khắc đổ mồ hôi lạnh, hắn nguyên bản nghĩ Tam thiếu mắt không nhìn thấy, liền phái hai thuộc hạ dẫn hắn ra sân bay, không ngờ, tam thiếu mượn cớ đi nhà vệ sinh, mất tích ngay trong nhà vệ sinh,hắn mắt không nhìn thấy gì, tiền cũng không mang, hai thuộc hạ kia đem sân bay muốn lật tung cũng không tìm thấy người! "Gấp cái gì, Thiệu Hiên mắt không nhìn thấy,có thể chạy được bao xa? Cho thủ hạ đi tìm kĩ lại, lập tức đưa hắn đuổi về nước Mĩ, không được sự cho phép của ta, không cho hắn trở về.
150 Lúc đẩy cửa ra, thấy cô vẫn như cũ ngồi chỗ đó, chỉ là tinh thần có chút ngây dại, cách xa mấy chục thước, hắn cứ như vậy nhìn cô. Có lúc sẽ nhớ trong trí nhớ kia có hương vị ban đêm, cô ngồi bên ban công nơi có giàn hoa tường vi nở đẩy, cười mỉm rồi vươn tay ra đối với hắn, ánh mắt của cô như vậy tươi cười cùng quyến rũ, thế nhưng bây giờ, điều lúc trước tươi sáng như tuổi trẻ ấy, bây giờ lại là sắp héo rũ bình thường.
151 Sonhoangquyen edit Bình minh lên , luôn luôn dị thường và hắc ám, hắc ám như sương mù nồng đậm ẩm ướt, làm cho người ta hô hấp đều cảm thấy khó chịu. Rất xa trong ngõ hẻm truyền đến âm thanh lốc cốc của giày cao gót, lại không bình ổn, trái lại có chút tựa như lảo đảo, mà gần hơn trong tầm mắt, lại thấy mơ hồ bóng người.
152 Sonhoangquyen edit Có lẽ đây chính là một người kỹ nữ có giấc mơ, mỗi ngày cùng một người đàn ông khác nhau lên giường, lại còn muốn ở trong lòng bảo trì một phần tình cảm sạch sẽ, cũng là, nếu không có kí thác, nếu là không có ảo tưởng tốt đẹp, ai có thể nhịn xuống? Cô bé nào nghĩ tới cuộc sống như thế? Cô bé nào không muốn tìm một người đàn ông tốt để kết hôn? Thế nhưng cô đơn đi qua, Lô Địch lại rất nhanh thanh tỉnh, trong lòng cô biết chính mình bước vào vòng tròn này, căn bản không có khả năng toàn thân sạch sẽ trở ra, cho nên cô chưa bao giờ nghĩ tới sẽ cùng Mạnh Thiệu Hiên.
153 Cô an tĩnh kì dị, không có phản kháng,Mạnh Thiệu Đình bất giác mừng rỡ, càng phát ra lưu luyến ôn nhu, thùy mắt nhìn bàn tay với những ngón thon dài trong lòng bàn tay mình, miệng nhẹ nhàng dụ dỗ nói: "Tĩnh Tri, không cùng tôi âu khí có được không? Tôi không nên bức cô, nhưng cô cũng nên rõ ràng, tôi chỉ muốn lưu cô ở bên cạnh tôi.
154 Nghĩ đến chuyện gì mà vui vẻ vậy?" thanh âm Mạnh Thiệu Đình từ xa bỗng vang lên, Tĩnh Tri đột nhiên quay đầu lại, trên cửa sổ có gió xuân mềm mại nhẹ nhàng thổi tấm rèm cửa tinh xảo bằng gấm Châu Âu, tóc đen bóng của cô trên không trung lướt qua một đường vòng cung, một đôi con ngươi nguyên bản đang cười, lại dần dần biến thành lạnh lùng.
155 Ở Mạnh gia nhìn lợi ích trước mắt, nhưng hạnh phúc của hắn lại tính cái gì đâu? Nếu không phải trước ham Phó Chính Tắc ưng thuận nặng nặc, làm sao buộc hắn cưới Tĩnh Tri, do đó khi Phó gia thua, lúc Tĩnh Tri mang thai, tạo thành bị kịch thứ nhất? Nếu như không phải nhà hắn cùng Thẩm gia ăn nhịp với nhau, kêt thành đồng minh, lại làm diệu kế, làm cho hắn tiếp thu Mạn Quân, hắn như thế nào gặp hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan? Từ đầu chí cuối, hắn từng cảm giác mình rất may mắn, hắn là đứa con được cha mẹ coi trọng nhất, thậm chí đa mưu túc trí, sự nghiêp thành công như đại ca ở trước mặt cha mẹ cũng không bằng hắn, hắn cũng vẫn cho rằng, cha mẹ thật tâm thật lòng đối tốt với hắn, vì thế nhiều năm như vậy, hắn chưa từng có hành vi bất tuân, thế nhưng hiện tại.
156 Thẩm Mạn Quân thần sắc khó xử, bị Trầm phu nhân kéo tới phòng vệ sinh để rửa mặt. Cô là không muốn đi, đi gặp Phó Tĩnh Tri có lợi ích gì? Mắng chửi cô ta? Cô sẽ không, đánh người, cô càng làm không được, cô càng lo lắng cho mình thì càng tự ti khóc lên, như vậy chẳng phải càng thêm mất mặt? Cô cũng muốn yên tĩnh ở nơi này đem mình phong bế trong cái vòng nhỏ hẹp này, cho mình lưu một chút ảo tưởng nho nhỏ, chí ít, cô vẫn là vị hôn thê của Mạnh Thiệu Đình, chí ít, hắn còn không từng triệt để buông tha cô.
157 Cô biếng nhác đứng ở nơi đó, khóe môi lúm đồng tiền tựa triển phi triển, hai mắt bình yên nhìn bọn họ, liền lại chậm rì rì rũ mắt xuống. Cúi đầu xuống, thấy trước mặt một gốc hoa sơn chi cành lá khô vàng, gần như đã chết, giữ lại cũng vô dụng, nói không chừng sâu bệnh có thể lan đến các khóm cây khỏe mạnh khác, Tĩnh Tri đưa tay không chút do dự đem gốc hoa sơn chi kia rút lên, thuận tay ném ở một bên, cô lạnh lùng cười, vỗ vỗ hai tay, nhẹ nhàng nói: "Phế vật vô dụng, thực sự là chướng mắt.
158 "Con hiện tại không muốn kết hôn. " Mạnh Thiệu Đình bỗng nhiên mở miệng nói một câu, khiến cả bốn người đứng đó đều thay đổi sắc mặt. Mạn Quân gần như tan vỡ, chỉ lăng lăng nhìn hắn, nước mắt chảy không ngừng, mà Trầm phu nhân đã hổn hển một bước tiến lên, chỉ mặt hắn nghiêm nghị chất vấn: "Nhị thiếu gia, Mạn Quân là một cô gái thanh thanh bạch bạch theo cậu năm năm, kết quả lại nhận sự khi dễ của cậu như vậy? Ở Hawaii cậu lâm trận đào hôn, Mạn Quân đã giúp cậu nói chuyện trước truyền thông, đến bây giờ, cậu dễ dàng một câu nói không kết hôn, cậu đem Mạn QUân nhà chúng tôi đặt ở nơi nào?" Mạnh Thiệu ĐÌnh hơi căng thẳng, dung nhan kiên nghị anh tuấn chậm rãi hiện một tia giãy giụa cay đắng, Trầm phu nhân nói tất nhiên là đúng, Mạn Quân đối với hắn làm tất cả, hắn đều nhìn thấy, đều ghi trong lòng, hắn mặc dù là người lạnh bạc, nhưng cũng không phải không có tâm, năm năm này Mạn Quân thế nào, hắn là người rõ ràng nhất.
159 Tại một phòng trọ nhỏ, trên ghế sô pha màu nhàn nhạt có một người đang ngồi, trên trán hắn cuốn vài vòng băng gạc màu trắng, đôi mắt hơi híp, có chút tản mạn nhìn về phía ti vi đang mở.
160 Là nhớ nhà sao?" Tĩnh Tri hơi cúi đầu, đáy mắt hình như có nhợt nhạt đau thương: "Thế nào không muốn. " Mạnh Thiệu ĐÌnh đáy mắt thần sắc khẽ biến, nhưng chỉ ngoắc ngoắc khóe môi cười, vẫn chưa nói tiếp, chuyển hướng đề tài nói: "Không còn sớm nữa, em đi chuẩn bị đi, chúng ta nên đi rồi.