81 Anh hoàn toàn không hế hay biết! Tri Tri liền nhìn thấy một gương mặt như vẽ, tại nơi nào đó trong lòng, cô thoáng giật mình hoảng sợ, thế nào ấy nhỉ, hình như cô đã từng gặp người này ở đâu đó?"Nhìn cái gì vậy?Anh bỗng nhiên liền nở nụ cười, nụ cười của anh giống như đóa hoa hàm tiếu khẽ thức vậy, chỉ có cánh môi mỏng đầy kiêu ngạo khẽ nhếch lên, mang theo vẻ nghiêm nghị nhưng vẫn không làm mất đi chút khí phách nào.
82 Vậy là cha cô đã chết, mấy năm nay, đối với mọi chuyện của cô anh hoàn toàn không biết một chút gì cả, ngay cả chuyện lớn kia, anh vậy mà cũng không chút mảy may hay biết!Vẻ mặt của Mạnh phu nhân có chút xấu hổ, bà lặng lẽ lôi kéo ống tay áo của Mạnh lão gia: "Mọi chuyện đã xảy ra một thời gian dài như vậy, ông còn lôi chuyện trước kia ra làm gì? Đúng rồi Thiệu Đình, sao Mạn Quân lại không xuống ăn sáng vậy?"Mạnh Thiệu Đình dường như không nghe thấy lời nói của Mạnh phu nhân, vẫn trầm mặc như trước, đứng ở nơi đó không nói năng gì, gương mặt vốn tuấn dật, mơ hồ có chút nặng nề không nói nên lời, khóe môi căng thẳng, thân hình cao lớn như bị đóng tại nơi đó, vẫn không nhúc nhích.
83 Đuôi lông mày của Mạnh Thiệu Đình khẽ động đậy: "Hả? Anh cả định nói điều gì vậy?"Mạnh Thiệu Tiệm bỗng nhiên cúi đầu, anh ta bình tĩnh chăm chú nhìn điếu thuốc lá đang cháy sáng giữa ngón tay một lát, bỗng nhiên vứt điếu thuốc còn một nửa xuống đất, nhấc chân di di dập tắt, nhưng mi mắt cũng chưa từng nhấc lên, chỉ chăm chú nhìn xuống dưới đất.
84 Cô thật đơn thuần, cũng thật thiện lương, toàn tâm yêu anh, tin cậy anh, nên anh càng không thể phụ bạc cô, cưới Mạn Quân, cha mẹ vừa lòng, đối với nhà họ Mạnh cũng chỉ tốt hơn, không gì là không có lợi, cho nên cứ như vậy, anh liền cưới cô.
85 Lâm Thi hô to gọi nhỏ, Mạnh Thiệu Hiên nhìn cô thật vô tội: "Tôi bị mù, không nhìn được, cho nên tôi chỉ có thể nói mà không thể đọc được chữ. "Lâm Thi muốn hộc máu, lúc này một tay cầm lấy tác phẩm vĩ đại đó kéo lại, cặp mày dài hếch lên: "Ôi trời, anh được đấy, cũng đã bắt đầu nghiên cứu Lịch sử triết học châu Âu rồi hả ?"" Lịch sử triết học châu Âu ư? Đó là một thứ đồ chơi gì vậy?" Mạnh Thiệu Hiên mắt to trừng mắt nhỏ.
86 Thanh danh của cô đã không thể chịu nổi như vậy, nơi thành phố này, những nhân vật nổi tiếng không ai không biết đến những tai tiếng của nhị tiểu thư nhà họ Phó, chắc chắn anh ta cũng biết.
87 Giọng của cô ấm áp mềm mại, giống như một cọng lông chim phất qua trái tim Mạnh Thiệu Hiên. Anh nhìn vào gương mặt cô, một khắc cũng không xê dịch, lại còn ngây ngốc đáp lại: "Tôi nhất định không cho phép cô được từ chức.
88 Dường như anh không nhận ra sự biến đổi ngầm bên trong của mình và thói quen ngửi mùi hương trên người cô, vì thế cho nên bây giờ khi ở Los Angeles, mỗi buổi tối thỉnh thoảng khi mất ngủ, anh cảm thấy bên mình hình như thiếu đi cái gì đó.
89 Anh vẫn coi như không nhìn thấy, cặp chân dài bước qua đống hỗn độn ở trên đất. . . Phó Tĩnh Tri, cô đấy. . . Mẹ kiếp, sao cô lại giống như âm hồn bất tán vậy, sao cô cứ cuốn lấy tôi thế hả ?"Quản gia, ông lập tức nhổ hết tất cả hoa sơn chi trong hoa viên, rồi đốt sạch đi cho tôi!""Cậu Hai, hoa này đã sớm tàn rồi.
90 Trước mắt Mạnh Thiệu Đình chợt hiện lên một thoáng mơ màng. . . trở về nước, trở lại thành phố quen thuộc kia, liệu anh có gặp lại Phó Tĩnh Tri hay không? Hiện tại, cô đã lập gia đình hay là vẫn.
91 Tri Tri vừa dứt lời, vừa vặn Mạnh Thiệu Hiên cũng đĩnh đạc đẩy cánh cửa đang khép hờ ra, vẻ mặt đầy hồ nghi nhìn hai người. "Đại thiếu gia, anh nghe nhầm đó thôi!" Lâm Thi nhanh chóng nhìn về phía Tri Tri nháy mắt mấy cái, sau đó cười nói, Tri Tri cũng nhẹ nhàng thoáng nở nụ cười, lấy từng cặp lồng cơm ra ngoài: "Chị Lâm, chị ăn cơm đi, em đi ra ngoài.
92 Nói rồi làm bộ ra vẻ mê muội, muốn nói rồi lại thôi, quả nhiên Tiểu Thôi tò mò ngẩng đầu lên: "Vậy cô ấy lợi hại nhất là cái gì thế?"Lý Nhã cười đắc ý, chợt nét mặt lại biến thành vẻ miệt thị: "Biết chơi đàn dương cầm đã là cái gì? Cái giỏi nhất là quyến rũ đàn ông kia, không thấy Tam Thiếu của chúng ta.
93 Cô chỉ muốn trải qua một cuộc sống yên ổn của mình, cho dù cô giống như một con rùa đen rút đầu hoặc là một con đà điểu nhút nhát. "Những gì em nói đều là thật sao?" Mạnh Thiệu Hiên chợt bước tới gần, hai tay nâng chặt lấy mặt Tri Tri, ép cô nhìn về phía mình.
94 Mày hãy nhìn lại bộ dạng liếc mắt đưa tình với người khác vừa rồi của mày đi, chẳng lẽ những lời mà mẹ mày nói thật sự đã đổ oan cho mày hay sao?Sắc mặt của cô dần trắng bệch ra, cô không thể có bất cứ sự qua lại nào với Kiều Tử Tích được, tuyệt đối không thể.
95 Mạnh Thiệu Đình đã trở về, cuộc sống của Tĩnh Tri sẽ không còn êm đềm như trước nữa. Còn tình yêu của cô và Mạnh Thiệu Hiên sẽ ra sao??? Các bạn hãy vào đọc phần tiếp theo, nhớ ủng hộ cho Mẹ Bầu thật nhiều nhé!**************Anh gần như không nhìn thấy rõ ràng, nhưng mảnh vải với đường thêu vừa thanh thoát vừa mềm mại ấm áp kia lại đập vào mắt anh bốn chữ rõ ràng: Thiệu Đình - Tĩnh Tri.
96 Trong lòng Mạnh Thiệu Đình nghĩ ngợi, anh đang chờ đợi điều gì đây mà cũng đang sợ hãi điều gì đây? Mảnh đất kia, tất cả đều vô cùng quen thuộc mà giờ đây sao xa lạ đến thế.
97 Văn phòng công ty Thịnh HâmTrong phòng tiếp khách nhỏ không khí ấm áp như mùa xuân. Gương mặt Tri Tri nhuốm màu hồng nhàn nhạt, thoạt nhìn lại thấy thêm vài phần quyến rũ, đáng yêu.
98 Cô khép mắt lại, nhẹ nhàng nở nụ cười, ba ba, người ở trên trời có nhìn thấy không? Tri Tri của ba rốt cục đã đứng lên được rồi. . . Tri Tri vừa mới đi ra khỏi, Mạnh Thiệu Hiên ở trong xe nhìn ra, thấy cô anh cầm chiếc áo khoác ngoài bằng lông dê bước xuống xe, dừng lại ở trước mặt cô cách đó không xa lắm.
99 CHƯƠNG 99: CUỘC SỐNG MỚI Bên ngoài, trời đất bao la, những bông tuyết lớn bay loạn xạ. . . Khắp trời đất chỉ có một màu trắng xóa mênh mông. . . Vừa mới ra khỏi cửa, Mạnh Thiệu Hiên đã thấy mình giống như bị rơi vào hầm băng, gió lớn kinh người.
100 EDITER : Hà Nguyễn Nàng thống khổ cười, cơ hồ đứng thẳng cũng không được, Mạnh Thiệu Hiên đem nàng ôm vào trong áo gió của mình, chậm rãi ôm chặt hơn: "Tri Tri đừng khóc, không có việc gì, tôi thề, sau này sẽ không ai được phép khi dễ em nữa!" Hắn cảm thấy đau thay cho cô thật nhiều, hắn hận không thể đem thế giới của mình cho cô, ngày ngày cô thế nhưng lại đều trải qua sự nhục nhã.