661 Một giáo quan Trung Châu vệ mặc giáp bạc đang chỉ huy mười mấy quân sĩ dưới tay mình rất hiệu quả, liên tục dùng những chiếc máy bắn đao bắn ra những lưỡi đao sắc bén, phá vỡ tường thành hoàng cung rồi xoáy vào hậu cung.
662 Trên đường lớn lát gạch vàng hoàng cung Vân Tần, ánh kiếm bay lượn khắp nơi. Từng Kiếm sư học viện Tiên Nhất tựa như đang vung kiếm chém cỏ ở những vùng quê trống vắng, dễ dàng cắt nát lưới sắt, chặt đứt lưỡi đao, đâm vào cổ họng đối phương.
663 Có tiếng bước chân dồn dập vang lên trên tường thành. Một quan viên phụ trách cửa thành này đang kéo theo một đám thuộc cấp đi nhanh với một sắc mặt cực kỳ khó coi.
664 Nghê Hạc Niên đi trên con đường lớn bị phủ kín bởi vô số thi thể Trung Châu vệ và người tu hành. Có một hoặc hai Trung Châu vệ xông tới chỗ lão ta, nhưng chỉ vừa đến cạnh lão, ngay lập tức đã bị đánh bay ra ngoài.
665 Thành Trung Châu là đại thành hùng vĩ nhất thế gian, là tòa thành quyết định cả tính mạng Vân Tần. Trận chiến quyết định ai sẽ làm chủ cả thành Trung Châu tất nhiên sẽ còn kịch liệt và tàn khốc hơn trận chiến ở lăng Đông Cảnh và Thiều Hoa rất nhiều, đồng thời còn dính dáng đến nhiều người vốn siêu phàm thoát tục.
666 Trong khi ánh sáng màu vàng bao phủ khắp nơi, Nghê Hạc Niên vẫn đang suy nghĩ. Khô lâu do vô số khói đen tạo thành và tia chớp màu vàng tựa như hai thế giới hoàn toàn khác nhau.
667 - Cũng đến lúc rồi. Bởi vì đã chiến đấu trong thành quá lâu, bởi vì ngay từ lúc bắt đầu cảm thấy tòa thành hiện nay không còn giống hoàng thành Vân Tần trước khi lập quốc mười năm, bởi vì đã nhìn thấy quá nhiều người tu hành với cách thức chiến đấu muôn hình muôn vẻ, nên khi thân thể đã vô cùng mệt mỏi, âm thanh của Nghê Hạc Niên bỗng nhiên trở nên trống rỗng.
668 Người trong thành Trung Châu si ngốc nhìn lên bầu trời, tựa như đã biến thành một người ngốc thật sự vậy. Khi còn sống như vậy, cho dù là đang tưởng tượng, sợ rằng bọn họ cũng không thể nghĩ tới một khung cảnh như vừa rồi.
669 Hoàng cung sau lưng hoàng đế Vân Tần đã đổ nát, thành Trung Châu trước mặt hắn ta, có rất nhiều đường phố bởi vì những trận chiến trước kia với Chung gia, Giang gia và với Văn Huyền Xu vừa rồi mà bị tàn phá, thậm chí còn có một số căn nhà bị đổ sập, cỏ hoang mọc cao lên, gây nên một cảm giác hoang vu.
670 Bóng đêm bao phủ thành Trung Châu. Phía bắc thành Trung Châu, trong một quân doanh Trung Châu vệ. Trong một doanh trướng dành cho tướng quân, mùi rượu tràn ngập khắp nơi.
671 Cố Vân Tĩnh đã rất già. Ông ta vốn là tướng lãnh già nhất trong quân đội Vân Tần, mà hàng năm trấn thủ biên quan Long Xà, không khí ẩm ướt không sạch sẽ và nhiều năm không nhìn thấy ánh sáng mặt trời đã khiến ông ta bị tổn thương không nhỏ, nên khuôn mặt ông ta trông rất già lão, chứ không có thứ ánh sáng đầy sức sống của các Thánh sư khác.
672 Trong biên quân, bộ giáp mỏng màu đen mà quân đội thường dùng chính là vật liệu rất hao tốn. Cho dù là biên quân bình thường nhất, một năm bọn họ cũng phải dùng đến hai hoặc ba bộ giáp màu đen.
673 Địch Sầu Phi tươi cười, nhìn Hứa Châm Ngôn, chậm rãi nói:- Khi dễ tiểu nhân vật đúng là không sung sướng, nhưng nếu không sung sướng, tại sao Hứa đại nhân cũng đến nơi này?Sau khi từ trong quặng mỏ sơn mạch Long Xà đi ra ngoài, Địch Sầu Phi đã không còn đắc ý kiêu ngạo như trước kia, hắn ta tựa như một thanh bảo kiếm đã được giấu trong vỏ.
674 Đại Đức Tường điên rồi sao?- Chưởng quỹ, tin tức này chính xác vô cùng. Không chỉ có ba hành tỉnh Nam Lăng, Nam Lệnh, Nam Lâm, ngay cả hai hành tỉnh Tiền Đường và Tương Thủy, dân chúng ở đó đều được các cửa hàng Đại Đức Tường ua nợ mì và lúa gạo.
675 Một thiếu nữ cao gầy, mặc thanh sam, dáng người thon thả không thấp hơn Lâm Tịch bao nhiêu, đang nắm tay Lâm Tịch. Cả hai cùng đứng trên một sườn núi nở đầy hoa dại, nhìn ánh mặt trời dần biến mất sau một trấn nhỏ bình thường.
676 Thành Trung Châu, trong trạch viện Thịnh gia Đại Thịnh Cao, nơi đây đang có một bầu không khí trang trọng. Ngay giữa thính đường, hơn mười chưởng quỹ Đại Thịnh Cao mang theo gia quyến đã tề tụ đông đủ.
677 Vào lúc từng cửa hàng của Đại Đức Tường lần lượt đóng cửa, một hiệu buôn khác ở Vân Tần là Lý Trang Ký đã có lịch sử hơn trăm năm cũng vội vã bán trao tay, đưa bảng hiệu của mình ột hiệu buôn khác.
678 Khương Tiếu Y và Vương Tư Mẫn trở về căn nhà nhỏ của Lâm gia ở trấn Yến Lai. Càng lúc càng có nhiều người tụ tập trước cửa Lâm gia, muốn xem tiểu Lâm đại nhân bọn họ kính yêu nhất.
679 Cả ba trấn Đông Cảng, Yến Lai, Thanh Hà, nhà nhà đều treo lồng đèn đỏ, láng giềng dán chữ hỉ màu đỏ lên cửa nhà mình, từng nhà tưng bừng giết gà giết cá, chuẩn bị bàn ghế để ăn uống.
680 - Ngươi lại nói mê sảng gì đấy?Âm thanh Cao Á Nam từ bên trong cái khăn phủ màu hồng truyền ra ngoài, nhưng giọng nói của nàng lại rất e ngại. Lâm Tịch ngừng hát, nói:- Bởi vì cao hứng đấy.