701 Thời gian quá lâu, hoặc có thể nói rằng trong bóng tối vĩnh hằng, Trương Bình căn bản không thể nhận biết được thời gian. Từ ban đầu sợ hãi vô cùng và tuyệt vọng, đến từ từ chết lặng, ngay cả chính hắn cũng không biết mình có điên hay là không.
702 Trong lịch sử núi Luyện Ngục, chưa từng có ai có thể ở trong Thiên Ma ngục nguyên lâu như vậy, cũng không có người nào có thể lấy được một hồn binh đầy đủ từ Thiên Ma ngục nguyên.
703 Vương thành vương triều Đại Mãng có khoảng bảy mươi vạn người sinh sống, phần lớn dân chúng đều dùng đất gạch hoặc là nham thạch núi lửa để xây dựng. Tuy nói rằng dùng những viên gạch được chế tạo từ nham thạch có thể giảm bớt sức nặng, dễ dàng vận chuyển, mà bên trong miếng gạch lại có nhiều lỗ thủng rất nhỏ, giúp cho người dân ở mùa đông ấm áp, mùa hè mát, nhưng vì màu sắc của nham thạch núi lửa vốn có màu tro hoặc xám, nên thông thường những ngôi nhà ở đây trông rất đơn sơ, không thể nói là cảnh quan đẹp đẽ được.
704 Mùi hương của hoa Ma nhãn rất nồng. Trong bóng đêm, phấn hoa của hoa Ma nhãn phát ra ánh sáng nhàn nhạt, khiến cho đóa hoa trông rất xinh đẹp nhưng vô cùng nguy hiểm này càng trở nên lộng lẫy hơn.
705 Trong bóng đêm, có hai quan viên Đại Mãng sắc mặt âm trầm đang ngồi đối diện với nhau. Có tiếng vó ngựa cấp tốc từ bên ngoài đường phố truyền vào bên trong, tiếng vó ngựa mạnh mẽ và nhanh đến mức khiến mặt đất chấn động, làm cho nước trà trong tách phải vẩy ra ngoài.
706 Có lẽ có rất nhiều người Đại Mãng cũng như núi Luyện Ngục không nhận ra hoàng đế Vân Tần. Nhưng có bức họa của một người, hầu hết người của núi Luyện Ngục đều gặp.
707 Một đội kỵ binh Vân Tần mặc giáp đen đang hộ tống một chiếc xe ngựa, di chuyển với tốc độ cực nhanh. Bởi vì mấy ngày vừa rồi mưa xuân không ngừng rơi, nên con đường này đã biến thành lầy lội vô cùng.
708 Một chai thuốc thủy tinh có thể sẽ mang đến sức mạnh cường đại, nhưng cũng có thể mang đến tử vong. Trên thế gian này không có con sông hoàn toàn giống nhau, hiển nhiên cũng không có người tu hành có thể chất hoàn toàn giống nhau.
709 - Núi Luyện Ngục nhất định đã nghiên cứu ra vật đối phó với Thần mộc phi hạc. - Tại sao?- Bởi vì từ mười sáu ngày trước, bên trong Đại Mãng đã không còn tin tức ám sát nữa, cho thấy mấy người Lâm Tịch đã phải rời khỏi Đại Mãng rồi.
710 - Phong cảnh nơi này cũng được lắm. Cố Vân Tĩnh cười cười, nói. Viên tướng lãnh lạnh lùng mang mặt nạ kim loại vẫn đứng bên cạnh ông ta như mọi ngày. Bọn họ đang đứng trên một sườn núi nhỏ.
711 Cả vùng đất khẽ rung động. Một luồng khí tức bàng bạc đánh loạn toàn bộ nguyên khí trong trời đất, khiến toàn bộ trời đất phải run rẩy liên tục. Viên tướng lãnh lạnh lùng mang mặt nạ kim loại màu đỏ biết nguyên khí dao động như vậy có ý nghĩa như thế nào, hai móng tay của hắn đâm sâu vào trong lòng bàn tay của mình, có máu tươi chảy ra bên ngoài, nhưng hắn ta vẫn không rơi một giọt nước mắt.
712 Ở ngay trung tâm đàn kên kên che khuất bầu trời có một con yêu thú khổng lồ. Khuôn mặt của nó có rất nhiều đường vân, trông như một mặt quỷ được dùng nước màu vẽ thành.
713 Còn có Thánh sư nào có thể ngăn cản mình?Sau khi cảm giác được khí tức bộc phát của Cố Vân Tĩnh, Văn Nhân Thương Nguyệt đã cẩn thận suy nghĩ vấn đề này.
714 Cảm giác của người tu hành cấp Đại quốc sư thật sự thua kém Thánh sư rất nhiều. Một việc trông rất chậm chạp trong mắt Thánh sư, nhưng trong mắt người tu hành Đại quốc sư, việc đó lại nhanh đến mức không nắm bắt được.
715 Mọi người cảm nhận được tử vong uy hiếp, lập tức biến sắc. Ngay cả Nam Cung Vị Ương đã bình tĩnh trở lại, đợi chờ Văn Nhân Thương Nguyệt đi đến con đường cuối cùng cũng biến sắc.
716 Bên ngoài một khu phố ở phía nam lăng Như Đông, có một cửa hàng rất bình thường. Ông chủ cửa hàng này tên Trương Tam. Mấy năm trước ông ta là người trồng rau, sau đấy có tiền để dành nên mở một cửa hàng này.
717 Cả đế quốc Vân Tần này, có không biết bao nhiêu người muốn làm một người bình thường làm ruộng như Trương Tam. Trên một đường phố nào đấy, có một vị tiên sinh trường tư đang mua rượu.
718 Tại sơn mạch Long Xà ở phía đông đế quốc Vân Tần, mỗi biên quân Long Xà đều rất trầm mặc, không muốn nói gì cả. Sau khi Cố Vân Tĩnh rời khỏi sơn mạch Long Xà, đến tiền tuyến hành tỉnh Nam Lăng, Từ Khả Trì chính là tướng lãnh cao cấp nhất của biên quân Long Xà.
719 Trương Bình bước ra khỏi ngôi đền cao nhất núi Luyện Ngục. Quyền trượng trong tay hắn bắt đầu tỏa ra khói đen cuồn cuộn, bao phủ hắn bên trong, khiến cho hắn trông rất cao lớn.
720 Hai con rắn mối khổng lồ đến gần nhau. Sau khi Lâm Tịch và Trì Tiểu Dạ chính thức gặp nhau, trong cánh rừng rậm rạp này, ngoại trừ Hỏa Vương ra, tất cả chiến sĩ Huyệt man khác đều thối lui ra ngoài, các thân ảnh cao lớn đều dần biến mất.