681 Địch Sầu Phi từ trong Phong Tế vũ lâu bước ra ngoài, đi lên một chiếc xe ngựa đang chờ bên ngoài. Phong Tế vũ lâu chính là nơi tiêu tiền nhất tại thành Trung Châu, nói dễ nghe đó là nơi các nhân vật có tiền có quyền tụ tập, nếu nói khó nghe, đó là kỹ viện thanh lâu thượng đẳng nhất.
682 Trong hoàng thành Trung Châu. Khuôn mặt hoàng đế Vân Tần Trưởng Tôn Cẩm Sắt thon gầy như trước, xương gò má hơi nhô lên, nhưng tinh lực lại tràn đầy như chưa từng có.
683 Quân bộ Vân Tần lăng Như Đông, từng quân tình và tin tức chiến trận không ngừng đưa tới như nước chảy không ngừng. Từ công việc ban đầu là kiểm tra các quân lệnh phát ra ngoài, bắt đầu từ tháng trước Mông Bạch đã thực hiện việc duyệt phát quân lệnh, đến lúc này là phán đoán quân tình truyền đi có chính xác hay không, trong đấy có yếu tố dụ địch hay không, có an bài quân đội bố trí ở đâu hay không.
684 Cổng thành phía nam lăng Như Đông, hơn một ngàn quân sĩ Vân Tần đang theo thứ tự đi qua cửa thành. Phần lớn bọn họ đều dìu lấy nhau, trên người có rất nhiều vết thương, thậm chí là nghiêm trọng đến nỗi không thể đứng vững được, phải nằm trên băng ca.
685 Trên sa mạc cát vàng vô tận, có hai con Thần mộc phi hạc đang bay lượn. Chỉ là trên lưng hai con Thần mộc phi hạc này lại có hai chiếc lều màu vàng, khiến cho hai con Thần mộc phi hạc này trông rất quái dị, mà tốc độ phi hành của chúng cũng chậm hơn lúc bình thường rất nhiều.
686 Lữ Diệt Địch và Quan Dũng đứng trên tường thành nhìn Lâm Tịch. Mặc dù bọn họ được sinh ra sau khi Vân Tần lập quốc, chưa từng sống qua thời đại Trương viện trưởng đeo Đại Hắc tiến vào thành Trung Châu, nhưng bây giờ nhìn thấy hình ảnh Lâm Tịch đeo rương sắt nặng nề tiến vào thành Trung Châu như vậy, bọn họ cảm thấy rất rung động.
687 Lưu Học Thanh nhíu mày thật chặt. Ông ta biết người trẻ tuổi tóc ngắn vừa cáo biệt Lâm Tịch, rời khỏi thành Trung Châu chính là một đệ tử học viện Thanh Loan, cũng là bằng hữu tốt của Lâm Tịch, Đường Khả.
688 Những người quyền quý trong thành Trung Châu không có lúc nào không chú ý đến Lâm Tịch. Nhưng sau khi vào ở quán trọ Linh Phong đối diện phủ đệ Địch Sầu Phi, Lâm Tịch vẫn thể hiện rất bình tĩnh.
689 Phía tây thành Trung Châu có một cánh đồng ruộng rau lớn. Có rất nhiều cải trắng ở ruộng rau này đã được thu hoạch, nhưng lại có không ít rau cỏ khác trải qua nhiều sương giá nên đã hơi héo, nằm yên trong đất.
690 Trong quân doanh Trung Châu vệ, Địch Sầu Phi bình tĩnh nghe mấy tên tướng lãnh hồi báo. Mặc dù những ngày qua hắn không rời khỏi quân doanh, nhưng được các tâm phúc hồi báo, nên hắn biết rõ ràng mặc dù trong thời gian qua Lâm Tịch chưa chỉ đích danh hắn chính là người đã bán đứng hại chết Lý Khai Vân, nhưng hiện giờ hầu hết dân chúng trong thành Trung Châu đều cho rằng hắn chính là người đó.
691 Cơn tuyết nhỏ đầu đông vẫn đang rơi xuống. Trong hai ngày vừa rồi, thành Trung Châu được tô vẽ thêm một màu trắng tinh, khiến cho tòa hùng thành tráng quan hùng vĩ này càng thêm xinh đẹp, tựa như một bức tranh thủy mặc được họa tinh tế.
692 Đội ngũ màu đỏ cuối cùng xuất hiện trong thành Trung Châu ngày hôm nay chính là từ trong quân doanh Trung Châu vệ đi ra. Bởi vì từ xa đã có thể nhìn thấy Trích Tinh lâu, thấy được trên không trung bao la xanh thẫm có một đóa hoa màu đỏ đang nở rộ, nên đội ngũ màu đỏ này cũng di chuyển rất nhanh.
693 - Lâm đại nhân!Uông Bất Bình đau từ tận tâm can mà thê lương kêu lên, vang vọng khắp con phố này. Tại sao hắn dám làm như vậy?Tại sao có thể như vậy?Tất cả mọi người đều cảm thấy mọi chuyện đang diễn ra thật hoang đường.
694 Địch Sầu Phi nghĩ tới một khả năng, hồn lực trong cơ thể điên cuồng vận chuyển, muốn đẩy số cát vàng vừa xuất hiện trong cơ thể mình ra ngoài. Nhưng hồn lực trong cơ thể hắn tựa như bị số cát vàng này nuốt lấy, sau đấy biến thành càng nhiều cát vàng hơn.
695 Địch Sầu Phi không ai sánh nổi, luôn có sự tự tin cường đại, cho rằng mình nắm hết thảy trong tay, nhất là vừa đi lên đỉnh cao quyền lực ở thành Trung Châu, nhưng hiện nay cả người lại không ngừng co quắp.
696 Phượng hoàng màu vàng biến mất khỏi tầm mắt của mọi người ở thành Trung Châu. Tại đường phố bị nhuốm máu, những tên thuộc hạ của Địch Sầu Phi bắt đầu vây lấy thi thể Địch Sầu Phi, cảm thấy cực kỳ bi thương.
697 Năm tên thần quan mặc áo bào đỏ đi rất chậm, mũi chân của bọn hắn gần như là được nhón lên hết cỡ, khẽ lướt qua nền đất không chắc chắn. Trương Bình không hối thúc bọn họ.
698 Trương Bình rơi vào hắc ám vô tận. Không biết đã rớt xuống bao lâu, cả người hắn đột nhiên dừng lại, tựa như đụng phải một ngọn núi lớn. Hắn cảm thấy sau khi thân thể mình đột nhiên dừng lại, sau đấy lại tiếp tục rơi xuống, thân thể chìm trong bóng đêm tựa như đã bị xé nứt ra, cuối cùng hắn không còn tỉnh táo nữa.
699 Thần mộc phi hạc đáp xuống ngọn núi của khoa Chỉ Qua. Lâm Tịch trở về học viện Thanh Loan. Hắn hành lễ với Hạ phó viện trưởng, nhìn mặt đất dưới chân mình, hít thở không khí trong lành, cảm xúc trong lòng thật khó tả.
700 Đã gần cuối năm. Trong ngự thư phòng, hoàng đế Vân Tần đang ngồi trên long ỷ, trước mặt có mười mấy quan viên quỳ sát dưới đất. Hoàng đế Vân Tần chậm rãi khép một tờ sớ lại, nhìn đám quan to quyền quý đang quỳ dưới nền đất màu vàng, ánh mắt lạnh lùng mà hơi giễu cợt nhìn chằm chằm vào nhân vật số hai của quân đội hiện nay, Phong Thiên Hàn.
Thể loại: Kiếm Hiệp, Tiên Hiệp, Huyền Huyễn, Xuyên Không, Dị Giới
Số chương: 50
Thể loại: Kiếm Hiệp, Tiên Hiệp, Võng Du, Xuyên Không
Số chương: 50