601 Sáng sớm, ở Đông Ngõa Đương, Vương Nam bước ra ngoài quân trướng, theo thói quen đi tới chuồng ngựa đằng sau. Sau khi tra xét thức ăn gia súc và sức khỏe chuồng ngựa xong, hắn ta lại bước ra trước, nhưng bất chợt lại nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập.
602 Người tu hành ở thế giới này có thể dễ dàng nâng lên đá lớn. Có thể dựa vào hai chân nhẹ như mây bay, nhảy lên những tường thành thẳng tắp. Có thể khiến thân thể trở nên cứng cáp như sắt thép.
603 - Nàng ta là ai?Cùng thời khắc đó, bên cạnh lão tướng Lưu Khôn có mái tóc bạc phơ, vóc người khòm xuống, khí chất to lớn như một biên quân Long Xà, các tướng lãnh khác cũng cảm thấy rung động, mở miệng hỏi.
604 Tần Tích Nguyệt lui về sau một bước. Từ lúc xuất chiến đến giờ, đây là lần đầu tiên nàng lui bước. Vừa lui về sau một bước, nàng ho ra một ngụm máu tươi.
605 Cây có bóng, người có tên. Vân Tần trọng võ, hơn nữa bất cứ lúc nào cũng có thể đối mặt với những trận chiến sinh tử, nên khí chất hào hùng của dân chúng Vân Tần càng lộ rõ hơn.
606 - Lâm đại nhân!Tướng lãnh quân đội cao nhất ở trấn Cận Đặc là Tạ Doanh và Hoàng Đình, cùng với viên tướng chịu trách nhiệm của đoàn hộ tống quân giới là Lưu Khôn đến trước mặt Lâm Tịch, đồng thời khom người hành lễ với Lâm Tịch.
607 Đằng sau xe bắn đá của quân đội Đại Mãng, ở vòng ngoài cùng của đội quân Đại Mãng dày đặc như thủy triều chính là kỵ quân. Vào lúc này, cho dù là trọng kỵ cả người mặc giáp nặng, hoặc là Khinh kỵ quân người mặc giáp nhẹ.
608 Vào lúc bình thường, quân nhân Vân Tần chăm sóc ngựa thậm chí còn kỹ hơn cả mình. Không chỉ là chuẩn bị cỏ khô để chiến mã ăn lúc nửa đêm, thậm chí lúc nào cũng có vài quân sĩ thay phiên nhau trông coi, giúp chiến mã chà rửa lông, xua muỗi, tất cả là vì sợ gặp vấn đề lúc dùng chiến mã.
609 Hiện giờ chủ tướng của đội quân Đại Mãng này cách Lý Khai Vân không xa. Tên chủ tướng này tay cầm một thanh hồn binh chiến phủ sáng như tuyết, mặt đeo một chiếc mặt nạ dữ tợn.
610 Lâm Tịch và Lý Khai Vân đều trẻ tuổi. Nhưng liên quan đến việc hưng vong một nước, mạng sống nhiều người, nên họ đã phải gánh chịu những việc đáng lẽ họ không cần phải đảm đương.
611 Văn Nhân Thương Nguyệt thật sự không biết rõ về Lâm Tịch. Khi còn ở lăng Bích Lạc, hắn thậm chí không coi Lâm Tịch là đối thủ của mình. Nhưng sau khi Lâm Tịch đến hành tỉnh Nam Lăng, trước tiêu diệt đội quân Đại Mãng đã đánh lén lăng Trụy Tinh, sau đó quyết đấu giết chết Tư Thu Bạch xong, hắn không chỉ coi Lâm Tịch là đối thủ, mà còn cảm nhận được sự uy hiếp.
612 Luồng ánh sáng màu vàng đấy rơi xuống trong thành. Được mây đen tối tăm và mưa bụi che giấu, mặc dù người ngoài thành có thể thấy được có ánh sáng vàng mơ hồ vừa xuất hiện, nhưng không thể thấy rõ ánh sáng vàng đó là gì, càng không thể biết trong ánh sáng vàng đó gồm những ai.
613 Thân Đồ Niệm đứng bên một chiếc xe bắn đá đã sụp đổ, lẳng lặng nhìn tòa thành lăng Đông Cảnh trước mặt đang bị mưa bụi bao phủ. Hắn khoác một chiếc thần bào núi Luyện Ngục, nước mưa không thể dính vào, thậm chí bên ngoài áo còn tản ra khí nóng nhè nhẹ, khiến ưa bụi bị đốt nóng bốc hơi lên cao, tạo thành sương mù màu trắng.
614 Sau khi cây tên đầu tiên được bắn ra trong tiếng rít gió mãnh liệt, chính xác đóng đinh tên đốc quân Đại Mãng kia lên mặt đất, rất nhiều quân nhân Đại Mãng đã biến sắc hoảng sợ.
615 "Tùng. . . "Tiếng trống trận đang gấp rút mãnh liệt bỗng nhiên biến đổi, trở nên trầm thấp và kéo dài dị thường. - Lão trình, chuẩn bị rút lui. Tướng lãnh Vân Tần mặc giáp đen lạnh lùng xoay đầu, nhìn lão quân nhân mái tóc bạc trắng đang điều chỉnh thủ thành nỗ, trầm giọng nói.
616 Thân Đồ Niệm hết sức bình tĩnh. Cho dù bốn tòa vọng lâu cùng lúc sụp đổ, trường ca Vân Tần vang vọng khắp nơi, hắn vẫn như thế. Bởi vì cách nghĩ của hắn ta cũng giống như người trong chiếc xe ngựa đang được bảy tên kiếm sư cường đại Đại Mãng bảo vệ.
617 Nơi có người, tất sẽ có giang hồ. Triều đình chính là một giang hồ khổng lồ. Nơi có giang hồ, tất nhiên sẽ có cái gọi là đệ nhất. Đệ nhất kiếm sư, đệ nhất tiễn thủ.
618 Thần mộc phi hạc bay trên bầu trời. Chiến trường chợt an tĩnh. Thân Đồ Niệm chậm rãi cau mày lại, thần sắc kinh ngạc xuất hiện trong đôi mắt hắn. Thần mộc phi hạc không bay về phía hắn, mà nhắm thẳng tới chỗ của Công Tôn Dương.
619 Đúng là đệ nhất tiễn sư Đại Mãng, Công Tôn Dương. Trên Thần mộc phi hạc, Lý Ngũ chậm rãi thở ra một hơi, cảm khái. Hắn ta không thể nhìn thấy bằng mắt mình, nhưng mặc dù đang ở độ cao như vậy, hắn ta vẫn cảm giác được sức mạnh kinh khủng của Công Tôn Dương trong lúc giương bắn ngăn cản Đại hắc.
620 Trong lăng Thiều Xuân, Thiên nhân kiếm nổi tiếng khắp thiên hạ của học viện Tiên Nhất sắp thất truyền, mà tại một sườn núi cách lăng Thiều Hoa khoảng hơn trăm dặm, có một nhóm quan viên và người tu hành Đại Mãng chuẩn bị chết.