281 Nguyên lai trên bình nguyên trống trải không một bóng người, không ngờ lại có thêm một thân ảnh cao ngạo cô tịch. Phía trước mười hai kỵ không xa, có một người chắp hai tay sau lưng, ngẩng đầu nhìn trời, tiêu sái phiêu dật nói không nên lời.
282 Trăm dặm bình nguyên, một mảnh thổ địa liên miên không dứt, dưới bầu trời mở rộng, không có đồi núi, tựa như cuộc sống không sóng không gió, vô cùng bình tĩnh.
283 Tiếng vó ngựa nhanh chóng truyền vào trong tai, trong lòng Ngả Bối Nhĩ chợt có một dự cảm xấu. Bởi vì ban đêm tối đen, ống dòm trong tay không khởi lên tác dụng, hắn cau mày, vội ngẩng đầu, kiệt lực nhìn quanh.
284 Bởi vì trận hình bày ra trong lúc gấp gáp, bên trong lại càng thiếu binh khí đặc biệt của bộ binh đoàn, loại trường thương dài đến ba thước đối phó mã đội hữu hiệu nhất, cho nên trận hình của hai vạn người vốn không hề lọt vào trong mắt Hứa Hải Phong.
285 Hắn hét một tiếng, ném xuống trường thương trong tay, xoay người bỏ chạy. Hắn chạy trốn liền tạo thành sự hoảng sợ, hỗn loạn lập tức lan tràn, mắt thấy sẽ ảnh hưởng cả đội ngũ.
286 Tuổi hắn không còn nhỏ, ít nhất đã hơn bốn mươi tuổi, càng làm cho người kinh ngạc chính là, hắn lại có gương mặt của người đông phương. Ngáp, ngẩng đầu híp mắt nhìn rặng mây đỏ trước mặt, lại nên làm việc.
287 Tựa như tiếng gầm rú của dã thú, gây cho người ta cực độ sợ hãi. Tần Dũng hưng phấn xông vào trận địch, hai đồng sư tử trong tay hắn thật giống như hai cánh tay nối dài, huy vũ thật linh xảo nhẹ nhàng, đột nhiên lại tiện tay ném đi, đồng sư tử bình bình hướng phía trước bay tới.
288 “ Phòng thủ…rào chắn…thứ thương binh liệt trận…”Những tiếng quát liên tiếp từ trong miệng Lưu Tuấn Thư lạnh lùng phát ra, sắc mặt hắn ngưng trọng, mơ hồ có một tia tức giận.
289 Nhưng lúc này Lưu Tuấn Thư đứng tại đây, đã là câu trả lời tốt nhất. Nhưng Hứa Hải Phong cũng hỏi một câu, bởi vì đây là lệ thường trong quân, là hạ cấp quan quân hướng thượng cấp báo cáo chiến tích, là một trình tự cần phải có.
290 “Hí…”Một tiếng than khóc, con ngựa duy nhất nặng nề khuỵ xuống, trong hai mắt nó mơ hồ có một tia ươn ướt, hay là con ngựa này cũng cảm nhận được nỗi bi ai, khi rơi vào bước đường cùng, không lối thoát.
291 Thành vệ quân ngẩng đầu ưỡn ngực, bước tiến của bọn họ chỉnh tề mà kiên quyết, từ cửa nam Ngọa Long thành tiến thẳng vào. Trên một đoạn đường, dân chúng vui mừng nghênh đón.
292 Cả tòa lầu lộ ra khí tức cổ xưa tràn đầy, đại môn màu hồng xám, có một loại cảm giác trầm trọng, đại đạo hướng nghiêng vào trong, phảng phất như một vầng trăng non nghiêng xuống, nhìn qua dị thường rộng mở.
293 Vẫn là Phương, Hứa hai người ngồi ngay ngắn ở giữa, những người còn lại tùy ý ngồi bên dưới, cũng không có vị trí cố định. Nơi này là Ngọa Long thành, hai vị thành chủ đại nhân tự nhiên phải ngồi trên thủ vị, ở bất cứ địa phương nào, cũng đều là lệ thường.
294 Ánh mắt của mọi người không hẹn mà cùng dời về đại môn. Một vị lão nhân tóc bạc chậm rãi đi vào, tuy hắn lớn tuổi, nhưng thân thể vẫn còn cường tráng, bước đi tuy không hổ hổ oai phong, nhưng cũng tinh thần chấn hưng tỉnh táo, không có cảm giác như những lão nhân bình thường yếu nhược khác.
295 Trên đường phố, hiếm có dấu tích người qua lại, dù có, cũng là năm ngàn thành vệ quân, cùng với bộ khoái trong thành. Phần lớn các cửa hàng bên trong thành đóng cửa không tiếp tục buôn bán, vào lúc này, sẽ không có bất luận khách hàng nào tới mua bán.
296 Ở phía sau kỵ binh, là vô số binh lính người Hán, bọn họ cầm khí giới công thành, hai mắt mê mang nhìn về tường thành cao vút sừng sững phía trước. Bọn họ đều là hàng binh, bị người Hung Nô đưa tới đây đảm nhiệm đợt công thành đầu tiên.
297 An bài chiến thuật chính thức, chỉ cần ít người biết là được , nếu mọi người đều biết, như vậy chính là tự tìm đường chết. Lúc đầu Lộ Đỉnh Thịnh cậy già mà tỏ vẻ muốn tham dự, nhưng khi chính thức thương thảo, những người này tự biết địa vị thân phận không đủ , đều chủ động cúi chào mà đi.
298 Qua nửa ngày, Lộ Đỉnh Thịnh rốt cục phá vỡ không khí nặng nề. - Lão tướng quân có việc cứ việc phân phó. Trong nháy mắt Hứa Hải Phong hiện lên vô số ý niệm trong đầu, nhưng chỉ chớp mắt đã quyết định, vô luận lão này đưa ra điều kiện gì, chỉ cần hắn có năng lực làm được, sẽ lập tức đáp ứng.
299 Hứa Hải Phong mỉm cười, cũng không thấy hắn nhanh hơn tốc độ, nhưng chỉ trong hai ba bước đã đem Tương Khổng Minh từ xa xa đi xuống, đi tới trước mặt Lưu Tuấn Thư.
300 Chẳng lẽ chính mình phỏng chừng có sai lầm, Chương Kiệt này chẳng lẽ phạm vào chuyện gì lớn lắm hay sao. Trong tim của hắn đem những đại sự mới phát sinh gần nhất của gia tộc nhất nhất loại bỏ một lần, nhưng vẫn hoàn toàn không đạt được, không có chuyện gì lại có liên quan gì tới vị hán tử bình thường đứng trước mắt này.