261 Mọi người cùng sửng sốt, dù là Thái Ất chân nhân cũng thoáng ngạc nhiên. Tâm tư của lão nhân gia cũng không ở nơi này, tuy ánh mắt lão vẫn nhắm lạp, nhưng trong tim lại như sóng gió quay cuồng, một lúc lâu cũng không thể bình tĩnh.
262 Binh lính giữ cửa xa xa trông thấy, đã sớm phái người hướng vào trong thông báo, đồng thời cửa giữa mở rộng ra, tùy ý cho đội nhân mã phóng vào. “ Đại ca, huynh tới làm gì?” Một tiếng hô thanh thúy dễ nghe từ trong phòng khách truyền đến, ngay sau đó một thân ảnh tiếu lệ bay nhanh chạy tới trước mặt kỵ sĩ cầm đầu.
263 Nước sôi chảy vào trong chén, lá trà màu bích lục theo nước gợn quay cuồng, trông rất đẹp mắt. “ Đường huynh, thỉnh dùng trà. ” Đường Nhu Nhi nhấc bình trà ngon, châm một chén, đưa tới trước mặt Đường Khải.
264 Trên đỉnh đầu Lâm Gia Huy sương khói cuồn cuộn, toàn thân hắn chỉ mặc duy nhất một cái khố, lúc này mồ hôi đã chảy ướt đẫm lưng. Sắc mặt của hắn cực kỳ thống khổ, chân khí từ bên ngoài tràn vào một lần, thì sự kích động đều mang đến cho hắn khổ sở lớn lao.
265 “ Bọn họ huấn luyện thế nào?” Hứa Hải Phong thuận miệng hỏi. Ở bên cạnh hắn có ba người, ngoại trừ Lâm Gia Huy cùng Lâm Mộc Hợp huynh đệ, còn một là Tương Khổng Minh Tương đại quân sư.
266 Mọi người đều ngạc nhiên, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một người đi ra, trên người hắn đã mặc lại quần áo tươm tất. Hiển nhiên sau khi nghe được tiếng vang, vẫn mặc lại quần áo trước mới chạy ra ngoài.
267 Trải qua một năm không ngừng tu chỉnh, nơi này đã thay hình đổi dạng. Tuy xa xa không đạt tới mỹ luân mỹ hoán, nhưng so với sơn trại trước kia của Lý Minh Đường, đã như trời với đất.
268 Khoảng cách ngoài Ngọa Long thành chừng ba mươi dặm, Hứa Hải Phong, Phương Hướng Minh huynh đệ, Lý Quan Anh suất lĩnh một ngàn dũng sĩ bắc cương đang xếp hàng chờ đợi.
269 Chẳng những Mãi Mãi Đề kinh hãi thất sắc, mà dù là đám người Phương Hướng Minh cũng kinh dị bất định. Trong sự nhận biết của bọn họ, không có việc nào quỷ dị hơn so với hôm nay, biến cố như vậy quả nhiên chưa bao giờ nghe thấy, lại càng không thể tưởng tượng, sợ là cũng chỉ có thể nghĩ rằng đó là quỷ thần mới có thể giải thích được.
270 “ Vì sao?” Sắc mặt Phương Hướng Trí giận dữ, nếu không phải trong lòng quả thật quá cố kỵ người này, hắn đã sớm dùng lời chửi mắng. “ Trí tướng quân, ngươi muốn đi bắc cương, vì muốn báo thù cho lệnh tôn, đúng không?”“ Đúng vậy, thù cha không đội chung trời, vì sao Phương mỗ không thể đi?”“ Chính là bởi vì sát ý của ngươi quá nặng, cho nên không thể đi.
271 Tới ngoài thành, đóng quân hạ trại, bận rộn không thôi. Cửa thành mở rộng, một số thiết kỵ phóng ra, rất nhanh chạy tới trước mặt đại bộ đội. Một vị tướng quân anh tuấn cường tráng kêu lớn: “ Quân đoàn trưởng Ban Khắc La Phu Đặc đang ở nơi nào?”“ Ha ha…”Một trận cười điên cuồng hào sảng từ trong đội ngũ truyền ra, một gã đại hán vóc người cực kỳ khôi ngô vạm vỡ đi nhanh ra.
272 Tương Khổng Minh dùng tay áo lau mồ hôi trên trán, tuy quạt lông trên tay hắn vẫn không hề ngừng lại, nhưng với khí trời nóng bức như thế, tựa hồ có quạt ra cũng là không khí nóng bức.
273 Tương Khổng Minh ngẩn ra, tiếp nhận cẩn thận xem qua một lần. Hứa Hải Phong nhìn Tương Khổng Minh trầm mặc không nói, biết hắn đang mượn cơ hội tự hỏi gì đó, bằng ánh mắt cùng tốc độ của hắn, chỉ cần liếc mắt, liền có thể đọc ngược bức mật hàm này từ sau lưng thật dễ dàng, lại cần gì tốn hao nhiều thời gian như thế.
274 Phía tây hơn mười dặm, chính là đại bản doanh của Khải Tát nhân, Minh Đặng thành. Ban Khắc La Phu Đặc suất lĩnh đại quân, dọc theo sơn mạch chậm rãi đi tới.
275 Người tuổi trẻ đi trước đột nhiên dừng chân lại, xoay người cung kính hành lễ nói: “ Đa tạ chân nhân. ”Lão nhân râu dài ha ha cười, dùng tay vuốt bộ râu dài đen nhánh của mình, nói: “ Phong nhi, ngươi còn cần khách khí sao? Chẳng qua, chúng ta cũng chỉ có thể vì Lâm Gia Huy kia tạo chút uy thế, những việc còn lại thì phải xem chính hắn.
276 Lúc này chẳng qua chỉ mới qua khỏi giữa trưa, quân đoàn trưởng đã hạ lệnh nghỉ ngơi, mệnh lệnh này quả thật có chút tà môn. Tuy uy vọng của Ban Khắc La Phu Đặc ở trong quân rất cao, nhưng vẫn có những tiếng nghị luận thì thầm không ngớt.
277 Mặt trời còn chưa hoàn toàn xuống núi, vẫn còn một vầng sáng còn sót lại nơi phía tây yếu ớt le lói. Nhưng ánh trăng đã sớm thăng lên, gió nhẹ thổi qua bầu trời bình nguyên mênh mông, trong không khí bốn phía có hương vị bùn đất lẫn cỏ khô nóng cháy đặc trưng trong mùa hè nóng bức.
278 “ Sa…sa…sa…”Từ mũi hỏa tiễn đầu tiên bắn ra, phương xa liền truyền đến tiến chân bước thật chỉnh tề. Lúc này, lửa lớn tràn ngập, trong quân doanh đã là một mảnh binh hoang mã loạn.
279 Ở sau năm trăm danh cương thiết pháo đài, lại xuất hiện gần ngàn danh quân nhân tay cầm cung tên, bọn họ không ngừng bắn hỏa tiễn trong tay vào trong doanh địa, hỏa thế càng lúc càng lớn, hai vòng lửa ở hai bên cửa lớn doanh địa đang lan tràn thong thả mà ổn định, một khi hai luồng tường lửa hợp lại cùng một chỗ, những kỵ sĩ trong doanh sẽ không còn con đường sống nào khác.
280 Hắn quay đầu nhìn vào trong doanh địa đã hoàn toàn bị lửa phong tỏa, cắn chặt hàm răng, nặng nề hồ lớn: “ Đi…”Mấy trăm thân binh còn sót lại hò hét một tiếng, giục ngựa theo phương hướng lúc đến chật vật chạy trốn.
Thể loại: Dị Giới, Xuyên Không, Tiên Hiệp, Đô Thị, Huyền Huyễn
Số chương: 50