221 Nguồn : Sưu tầm Đi xuống núi, trong lòng Hứa Hải Phong trăm mối cảm xúc, hắn cùng Lợi Trí không đánh nhau thì không quen biết, từ tri giao biến thành đại địch sinh tử, chuyển biến như vậy cũng đã là vận mệnh nhất định.
222 Chứng kiến ánh mắt này của hắn, Tương Khổng Minh lập tức biết được Phương Lệnh Đức khẳng định đã gặp bất hạnh, trong tim của hắn âm thầm kêu hay, Hung Nô nhân cuối cùng cũng không phải là thùng cơm, có thể lưu lại một người cũng là tốt, đương nhiên, nếu có thể đem cả hai huynh đệ cùng lưu lại, vậy còn tốt hơn.
223 Phương Lệnh Thần cười khổ một tiếng, nói: “ Phong nhi, đại ca cùng nhị ca đều đã đi, lão đầu khớp xương như ta cũng chẳng còn tác dụng bao nhiêu. ” Hắn dừng ở Hứa Hải Phong, trong mắt có sự vui mừng cực độ: “ Cũng may Đại Hán chúng ta có được vì tinh tú ngạo thị quần hùng như ngươi, ngày sau, khôi phục non sông, phải nhờ ngươi cùng Minh nhi thôi.
224 Vô luận là Kim Lang quân, hay Hồng Sắc Hải Dương, hai quân đội này đều có ý chí cùng kỷ luật sắt thép như nhau. Trước Phóng Mã Pha, hai quân đội đều mới trải qua một phen chém giết bây giờ lại tiếp tục giằng co lên.
225 Quát Bạt Ưng ngẩn ra, thầm nghĩ trừ phi người nào đầu óc có bệnh, nếu không có ai còn dám cùng ngươi đánh a. Tâm niệm hắn thay đổi thật nhanh, lập tức âm thầm kêu khổ, người này ngay mặt khiêu chiến, rồi lại phải làm sao ứng đối.
226 “ Cáp…”Hắn vận khí đan điền, hé miệng, lấy thanh âm lớn nhất của chính mình rống to. “ Cáp…”Bốn vạn Hung Nô nhân đồng thời cùng giơ cao binh khí trong tay, bọn họ đi theo sau Quát Bạt Ưng, đều nhịp hô to.
227 Tương Khổng Minh liên tục hạ mệnh lệnh, hoàn toàn không để ý tới ánh mắt kinh ngạc của truyền lệnh quan. Mấy trăm kỵ từ phía sau phóng ngựa đuổi theo, phía trước chính là đại thống lĩnh Hồng Sắc Hải Dương Phương Lệnh Thần, lúc này hai hàng lông mày của hắn cau chặt, gương mặt mang theo thần sắc lo lắng.
228 “ Lão sư, ngài làm sao vậy?” Cáp Yết( xin lỗi nha, không hiểu vì sao tác giả lúc Cáp Yết lúc lại Cáp Cát) rót cho hắn một chén trà thơm, dâng lên. Cáp Mật Thứ vuốt vuốt huyệt thái dương phát đau, mới chiếm kinh sư, chuyện cần làm vô số, mỗi ngày hắn chỉ ngủ không tới ba canh giờ, bận rộn đến mức bốn chân hướng lên trời, cảm giác toàn thân như kiệt lực.
229 Từng đạo mệnh lệnh từ trong miệng Tương Khổng Minh truyền ra, mà những sĩ tốt cũng đang cẩn thận tỉ mỉ chấp hành. Từ sau khi thoát ly chiến trường, không biết là duyên cớ nào, dưới tình huống mấy vạn đại quân của Quát Bạt Ưng đang chiếm sứ nhân số ưu thế tuyệt đối ngược lại không hề truy kích.
230 Một chiến mã từ phía sau phóng đến, rất nhanh đuổi theo đại bộ đội, hắn đi tới trước mặt đám người Phương Lệnh Thần, hành lễ nói: “ Thống lĩnh, Hứa tông sư, quân sư đại nhân, phía sau truyền đến tin tức, mấy vạn Kim Lang quân của Quát Bạt Ưng đã hướng tới kinh sư, ngoại trừ việc này, không tiếp tục phát hiện hành tung kẻ địch.
231 Trên đường đi tới Ngọa Long thành, hai vạn đại quân của Hồng Sắc Hải Dương cũng không hề bị ngăn trở cùng chống cự, nhưng bọn họ lại không chút thoải mái, còn có người hi vọng có Hung Nô nhân bám đuôi truy đuổi, đại chiến một hồi, cũng tốt hơn sự bất đắc dĩ lúc này.
232 Bên cạnh hắn, tùy thời tùy khắc đều có mười hảo thủ phụ trách cảnh giới, theo chiến tranh tới gần, nhân số thủ vệ cũng ngày càng được mở rộng. “ Nguyên soái đại nhân, ngài tỉnh dậy.
233 Nơi bụng của phương tây Đại Hán, thật ra chưa từng kinh nghiệm chiến trận, một mảnh phong cảnh phồn vinh như trước. Tràng đại chiến đã phát sinh nơi biên ải phảng phất vẫn chưa nảy sinh bao trùng kích đối với nơi này.
234 Trịnh Pháp Sâm vái chào thật sâu, nói: “ Hứa tông sư đánh một trận bắc cương, danh chấn thiên hạ, khuất nhục Hung Nô tông sư Lợi Trí, đại thắng mà về, mai phục nơi Phóng Mã Pha, uy hiếp mấy vạn Kim Lang quân, khiến cho bọn hắn không dám theo đuôi.
235 Ánh mắt Trương Trung ngắm nhìn thân hình cao lớn của hắn, chân mày nhíu lại, nếu không phải nể mặt Hứa Hải Phong Hứa đại tông sư, hắn đã sớm mắng lên, thật là một người thô lỗ không biết tự lượng sức mình.
236 Ở một ngày, vô số cư dân đều nhận được một tin tức, Hung Nô Vương Mạo Đốn Đan Vu rốt cục đã tới. Dưới sự thủ hộ của mấy vạn Kim Lang quân, đầu đội cửu long kim khôi, thân mặc hoàng long thiết giáp, Mạo Đốn thanh thế lớn lao tiến vào tòa danh thành từng đại biểu cho Đại Hán mấy trăm năm.
237 Bên trong rừng rậm trước một gò đất nhỏ rộng rãi, có một lều trại nhỏ tinh xảo, với lều trại nhỏ làm trung tâm, những kỵ sĩ phân tán ra. Sứ mạng của bọn họ chính là bảo vệ người đang ở bên trong lều trại.
238 Trong số những cao thủ cấp tông sư, hắn đương nhiên không phải là người lợi hại nhất. Nhưng với tu vi lúc này của hắn, nóng lạnh không thể xâm hại đã là chuyện bình thường.
239 Tương Khổng Minh ngẩn ra, hỏi: “ Vì sao hắn lại tới?”Bọn họ kỳ lạ không phải là vì Trương Tấn Trung biết được bọn họ đang ở nơi nào, nơi này dù sao cũng là đại doanh phương tây, là ổ của hắn.
240 Sự kinh hãi trong lòng hắn không phải chuyện đùa, Cổ Đạo Nhiêm sai người liên lạc cùng hắn, chính là việc cơ mật nhất. Cho dù là trong đại doanh phương tây, người biết cũng chỉ vài người mà thôi.