261 Diệp Ly thản nhiên ngồi một bên uống trà nhìn hai người ngươi tới ta tui tranh phong. Hiển nhiên, Mặc Cảnh Lê không chỉ ở phương diện võ công năng lực khống thế mà ngay cả tranh luận miệng lưỡi cũng không hơn Mặc Tu Nghiêu.
262 Sắc mặt Liễu Quý phi lúc trắng lúc xanh, khi nàng đến thì cực kỳ tự tin nhưng hiện tại ngay cả nửa phần cũng không còn dư lại. Nhưng nàng không cam lòng, nàng không thể hiểu được lý do Mặc Tu Nghiêu cự tuyệt nàng.
263 Chuyện gặp mặt của Liễu Quý phi trong quán trà, đương nhiên dân chúng bình thường bên ngoài sẽ không biết. Thế nhưng không trở ngại một vài người đặc thù biết.
264 “Sao vậy?” Hoa Hoàng hậu mắt lạnh nhìn Liễu Quý phi vẻ mặt tức giận đứng ngoài điện. Thị vệ thủ trước cửa vội vàng bẩm báo nói: “Khởi bẩm Hoàng hậu nương nương, Hoàng thượng có chỉ ngoại trừ Hoàng hậu nương nương ra ai cũng không gặp.
265 Mười mấy năm qua Thái hậu mẫu nghi thiên hạ, vô cùng tôn quý. Cho dù trong lòng Mặc Cảnh Kỳ có nút thắt với bà thì ngoài mặt vẫn coi như là cung kính, chưa từng bị người chỉ tay thẳng mặt nói cút như vậy.
266 (*) Chiếu thư tự nhận lỗi của Hoàng đế“Các khanh bình thân, người đâu, tuyên chỉ. ”Triều thần cả điện không khỏi hai mặt nhìn nhau. Vừa lên triều, chuyện gì cũng chưa nói mà đã trực tiếp tuyên chỉ, điều này nói rõ, căn bản Hoàng thượng không tính thương nghị chuyện gì với bọn họ, mà chỉ muốn cho bọn họ nghe rồi làm theo thôi.
267 Tội kỷ chiếu vừa ra, cả kinh thành đều chấn động. Trong thời gian ngắn, người đến khách sạn bái kiến Định Vương lại càng nối liền không dứt. Giống như trước mắt đã xuất hiện cục diện Định Vương phủ khôi phục lại như xưa.
268 Trong thư phòng của Lê Vương phủ, khuôn mặt Mặc Cảnh Lê vặn vẹo, thần sắc tràn đầy tức giận, khiến cho cho dù là Công chúa Tê Hà được sủng ái nhất cũng không dám nhích tới gần nửa bước.
269 Bởi vì lời nói của Mặc Cảnh Kỳ, nên toàn bộ mọi người đều ra khỏi tẩm điện, để thời gian cuối cùng lại cho chính hắn ta. Cũng không ai biết, trong những giây phút cuối cùng, vị Đế vương đã bận rộn cả đời nhưng lại như một kẻ vô dụng này sẽ nghĩ đến chuyện gì.
270 Trong cung của Liễu Quý phi, mặc dù không đi nghe Di chiếu, nhưng tin tức vẫn lấy tốc độ cực nhanh truyền đến trong tai Liễu Quý phi. Khi nghe thấy tin tức được thái giám tới bẩm báo, Liễu Quý phi đang ngồi trong tiểu hoa viên trong cung của mình, nhìn cây hoa lê đang nở rực rỡ trong viện.
271 Đột nhiên, Lãnh Hạo Vũ và Mộ Dung Đình đến đây, tất nhiên không có khả năng chỉ là xuyến môn mà thôi. Ngồi xuống chỗ riêng của mình, Lãnh Hạo Vũ cau mày nói: “Người của chúng ta truyền tới tin tức, hình như Liễu gia đã biết tin tức về con trai của Mặc Cảnh Lê.
272 “Mẫu hậu có chuyện gì?” Nhìn Thái hậu mang theo một nhóm người hùng hùng hổ hổ xông vào, Hoàng hậu nhíu mày hỏi. Thái hậu nhìn Hoàng hậu chằm chằm đầy tàn bạo, giọng nói lạnh lùng: “Thập hoàng tử ở đâu?” Hoàng hậu nhìn Thái hậu một cách thản nhiên, nhàn nhạt hỏi: “Thập hoàng tử? Mẫu hậu hỏi cái này làm gì?” Thái hậu “Hừ” lạnh một tiếng, nói: “Thập hoàng tử sắp phải đăng cơ kế vị.
273 Trong Định Vương phủ, nghe câu trả lời được Diệp Ly mang về. Phượng Chi Dao trầm mặc một lúc lâu cũng không thể nói ra cái gì. Trong chuyện này, Diệp Ly cũng lực bất tòng tâm.
274 Nghe thấy Diệp Ly nói, đầu tiên, Hoa Quốc công ngẩn ra, hiển nhiên là không phản ứng kịp. Mặc Tu Nghiêu cũng không nói chuyện, cầm tách trà, ngồi bình tĩnh, cùng đợi phản ứng của Hoa Quốc công.
275 Hoàng hậu tự dưng mất tích trong cung, tuyệt đối là một chuyện lớn đủ để chấn động triều đình. Mặc dù không biết cân nhắc như thế nào mà Mặc Cảnh Lê vẫn phong tỏa tin tức này trong phạm vi nhất định.
276 Mặc dù phần lớn thế lực Định Vương phủ đã rời khỏi kinh thành đã lâu, nhưng khi Mặc Tu Nghiêu thật sự muốn tìm một người thì rất dễ dàng. Dù sao Định Vương phủ định cư trong Sở kinh cũng không phải mười năm hay tám năm, mà là gần hai trăm năm, nội tình thâm sâu trong đó tuyệt đối không phải một Hoàng duệ thân cô thế cô của Tiền triều rất ít khi đi lại giữa ban ngày ban mặt như Đàm Kế Chi có thể hiểu.
277 Phượng Chi Dao nhìn Phượng Hoài Đình và Phượng phu nhân một cách thờ ơ, “Hừ” khẽ một tiếng, khinh thường quay đầu sang chỗ khác. Cho tới bây giờ đều là như vậy, từ nhỏ đến lớn, phụ thân của hắn chỉ biết quan tâm vợ cả và con trai trưởng của ông, vô luận hắn cố gắng làm cái gì thì vĩnh viễn cũng chỉ một đứa con không được để ý tới.
278 Trong phủ Thừa tướngTrong thư phòng, Liễu thừa tướng nhìn con gái mang theo vẻ mặt lạnh nhạt đang ngồi ở một bên mà chân mày hoa râm phải cau chặt lại, chắp tay sau lưng, đi qua đi lại trong thư phòng không ngừng, thật lâu sau mới quay đầu lại nhìn Liễu quý phi chằm chằm, nói: “Con gái, rốt cuộc con muốn làm gì đây?” Liễu quý phi ngẩng đầu lên, nói hơi không vui: “Cái gì?” Liễu thừa tướng nói một cách tức giận: “Cái gì? Con còn hỏi cái gì? Lúc trước, chúng ta đã thương lượng thật tốt rồi, vậy tại sao con còn muốn đi trêu chọc Mặc Tu Nghiêu vào lúc này chứ?”Đôi mi thanh tú của Liễu quý phi khẽ cau lại, “Sao ta lại trêu chọc Mặc Tu Nghiêu chứ?”Liễu thừa tướng nhức đầu, có một đứa con gái thông minh, mỹ lệ, được thịnh sủng là chuyện tốt, nhưng có một đứa con gái không nghe lời thì cũng là một chuyện nhức đầu vạn phần.
279 “Cái gì? Hai đứa súc sinh này!” Phượng Hoài Đình cắn răng nói một cách cả giận. Sở dĩ Phượng gia trung thành tận tâm với Mặc Cảnh Kỳ cũng không phải không có lý do nào.
280 Ngay lập tức, sắc mặt Liễu quý phi liền trở nên dữ tợn và khó coi chưa từng có, mặc dù nàng cũng không biết cái nói gọi là Thanh Phong quán là chỗ nào, nhưng cũng không gây trở ngại co việc hiểu rõ ý tứ trong câu nói kia của nàng.