201 Thần sắc Mặc Cảnh Kỳ tối tăm nhìn Mặc Cảnh Lê có ý gây sự rõ ràng trước mắt. Mặc dù bởi vì rất nhiều nguyên nhân vạn bất đắc dĩ đã giảng hòa với đệ đệ này rồi, nhưng như vậy cũng không có nghĩa Mặc Cảnh Kỳ thật sự đã quên hành vi phản nghịch lúc đầu của Mặc Cảnh Lê, cho tới bây giờ đệ đệ này của hắn vẫn còn nắm giữ cả một vùng đất rộng lớn phía Nam sông Vân Lan đấy.
202 Mặc dù huyết án của Từ phủ bị Mặc Cảnh Kỳ mạnh mẽ áp chế không cho bách quan nghị luận, nhưng loại chuyện này làm sao có thể bị áp chế được? Chưa tới vài ngày, tin tức Hoàng đế phái người ám sát phóng hỏa cả nhà Từ gia đã truyền khắp trong ngoài kinh thành, hơn nữa còn có xu hướng lan tràn ra khắp cả Đại Sở.
203 Tiệc đón gió của Từ gia được cử hành ở Định Quốc Vương phủ, vì biểu hiện trịnh trọng và tôn kính với Từ gia, Mặc Tu Nghiêu mời tất cả quan văn võ tướng của Nhữ Dương, thậm chí còn báo cho các tâm phúc tinh anh của Định Vương phủ đóng quân ở những châu phủ khác của Tây Bắc từ sớm.
204 Còn mấy này nữa là đến tiệc đầy tháng của Thế tử Định Vương, nhưng trong thành Nhữ Dương đã bắt đầu náo nhiệt lên. Bởi vì năm ngoái Tây Bắc chiến loạn, để cho rất nhiều phú thương Tây Bắc đều chạy trốn vào quan nội, vì vậy cũng đưa đến buôn bán của cả Tây Bắc bị trì trệ, chẳng những không tăng lên, mà thậm chí còn sụt giảm.
205 Mặc dù Diệp Oánh và Diệp Ly có quan hệ thân thích, nhưng Diệp Ly cũng không có an bài đoàn người của Mặc Cảnh Lê ở Định Vương phủ, mà an bài ở một tòa biệt viện trong thành Nhữ Dương.
206 Lôi đài được bày ở bên đường, đối diện chéo với Ngưng Hương các, Diệp Ly đi tới, xa xa đã thấy một thanh đoản kiếm gắn đầy bảo thạch bày ở giữa lôi đài.
207 Diệp Ly cầm lấy bảo đao Khiếu Nguyệt nhảy xuống lôi đài, Vân Đình lập tức chạy đến, thèm thuồng nói: “Vương phi, bảo đao mà ngài thắng được đó, có thể cho thuộc hạ mượn nhìn một cái hay không?” Đây chính là bảo đao nổi danh của Bắc Nhung, sư phụ đúc kiếm ở Đại Sở có rất nhiều, bảo kiếm nổi danh cũng không ít, nhưng kỹ thuật đúc đao lại không bằng Tây Lăng và Bắc Nhung, đặc biệt là Bắc Nhung vốn đã giỏi dùng đao, đao làm ra lại càng là loại cao cấp, lại càng không cần phải nói đến bảo đao Khiếu Nguyệt nổi tiếng trong số đó.
208 Mặc Tu Nghiêu mang theo một thân lạnh như băng bước vào đại sảnh, thần sắc khinh miệt nhìn Trấn Nam Vương trước mắt, trong đôi mắt trong trẻo lạnh lùng không che giấu chút sát ý nào.
209 Đã biết không có chuyện gì rồi, nên hai vị Từ phu nhân và Tần Tranh cũng đứng dậy cáo từ. Chỉ một lát sau thì Mặc Tu Nghiêu cũng trở về, thấy một tay Diệp Ly đang ôm Mặc Tiểu Bảo không chịu ngủ yên, còn một tay thì đang cầm một quyển sách giết thời gian, không vui cau mày.
210 Có thể nói Gia Luật Dã đã làm trò náo loạn ra một chuyện cười lớn như vậy trước mặt quyền quý các nước, nhìn Bạch Điêu bị giam trong lồng tre đang tức giận đụng vào lồng tre muốn thoát ra bị nâng xuống, Gia Luật Dã chật vật, sắc mặt âm trầm dọa người.
211 “Hoàng thất Đại Sở giết phụ huynh (Phụ Vương+huynh trưởng) ta, nhục nhã anh liệt của ta. Đến đây, Bản vương và hoàng thất Đại Sở ân đoạn nghĩa tuyệt, không còn liên quan!”Giọng nói quyết tuyệt của Mặc Tu Nghiêu tỏ rõ, từ nay, thiết kỵ Mặc gia quân thủ hộ Đại Sở hơn trăm năm, về sau, sẽ không liên quan đến Đại Sở tiếp nữa.
212 Tin tức Mặc gia quân tuyên bố quyết liệt với Đại Sở đã truyền khắp cả Đại Sở và các quốc gia xung quang nhanh như gió trong thời gian cực ngắn. Ảnh hưởng khổng lồ của chuyện này tuyệt đối đủ khiến Mặc Cảnh Kỳ bất ngờ, không chỉ lê dân bách tính, văn nhân nhã sĩ cảm thấy bị lừa gạt, cực kỳ bất mãn với triều đình, mà ngay cả các Vương gia được phân đến các nơi cũng mơ hồ bắt đầu xao động.
213 Bệnh thư sinh bị một kích bất thình lình đánh bay đến ghế đối diện, liền phun ra một ngụm máu ngay tại chỗ, hiển nhiên đã bị thương không nhẹ. Nhưng người ở đây đều hiểu, một chưởng này của Mặc Tu Nghiêu tuyệt đối đã lưu tình, nếu không, lấy công lực một chưởng có thể phế đi hơn phân nửa võ công, gần như cắt nát tâm mạch của Bệnh thư sinh vào năm đó, thì một chưởng này của Mặc Tu Nghiêu bổ xuống, tuyệt đối Bệnh thư sinh sẽ không còn thở nữa.
214 Vừa đi vào trong viện của Trầm Dương đã nghe thấy tiếng cãi vả kịch liệt ở bên trong, cũng không giống tư thế một lời không hợp liền muốn đánh nhau như Trầm Dương và Lâm đại phu, mà là các loại giễu cợt, châm chọc, khinh miệt sắc bén, cho dù Diệp Ly đứng ở cửa nghe mà khóe miệng cũng không nhịn được co giật.
215 Rất nhanh, Diệp Ly đã phiên dịch hết các chữ viết trên tấm lụa ra. May mà lần này Hoàng đế Cao tổ cũng không hãm hại người nữa, địa điểm bảo tàng chân chính cũng ở trong cảnh nội Tây Bắc, cách Ly thành cũng không xa, nhưng hiển nhiên, hiện tại cũng không phải thời cơ thích hợp để đi đào bảo tàng, ít nhất phải đợi đến sau khi quyền quý các quốc gia còn đang ở lại Tây Bắc lén lút tìm kiếm bảo tàng đi hết rồi hãy nói.
216 Chỉ là bạn thân?Câu nói đầu tiên ngắn ngủn đã nói rõ thái độ cự tuyệt của Từ Thanh Trần. Diệp Ly cũng chỉ có thể thở dài tiếc hận trong lòng, xem ra Đại ca và Công chúa An Khê thực sự không có duyên phận rồi.
217 Dường như trong mấy ngày đó, cái tờ gọi là tàng bảo đồ của cao tổ tiền triều đã truyền khắp toàn bộ Tây Bắc, có thể nói chỉ cần người có chút năng lực cùng thế lực đều có một phần.
218 Trước thạch bích ở dưới vách núi truyền đến một hồi tiếng hoan hô, “Mở! Mở ra rồi!”Mọi người vây quanh ở dưới vách núi nhao nhao vui mừng, tuy tìm được cái cửa vào này đã vài ngày thời gian, nhưng cho dù tụ tập tất cả thế hệ kẻ trộm mộ giỏi nhất cùng với cao thủ kiến trúc nhưng bọn họ cũng tốn không ít thời gian mới mở ra cái cửa vào Hoàng lăng này hoàn hảo không chút tổn hao.
219 “Khởi bẩm Vương gia, không tốt rồi!” Trong dịch quán Ly thành, trên mặt người hầu bối rối gõ cửa phòng Trấn Nam Vương. Không bao lâu, cửa phòng mở ra từ bên trong, Trấn Nam Vương âm trầm đứng tại cửa ra vào nhìn chằm chằm vào người hầu trước mắt vội vàng hấp tấp, lạnh giọng nói: “Xảy ra chuyện gì?” Người hầu thở hổn hển, lắp bắp mà nói: “Thế tử! Thế tử đã xảy ra chuyện.
220 Cuối cùng chuyện Lôi Đằng Phong lấy kết quả Trấn Nam Vương thỏa hiệp giải quyết viên mãn, trong đó kể cả khế ước Tây Lăng với Mặc gia quân ký tên ngưng chiến trong vòng năm năm, còn có liên hệ mậu dịch của Tây Lăng và Tây Bắc, hơn nữa thành lập hiệp nghị con đường thương nghiệp nối thẳng Tây Vực.
Thể loại: Huyền Huyễn, Dị Giới, Xuyên Không, Truyện Teen
Số chương: 27