221 Hôn lễ Tần Tranh và Từ Thanh Trạch qua đi, dường như Ly thành hoàn toàn bình tĩnh lại. Dù thế giới bên ngoài Gia Luật Hoằng và Gia Luật Dã tranh đấu gay gắt như thế nào ở Bắc Nhung, Mặc Cảnh Kỳ và Mặc Cảnh Lê trên mặt cùng trong lòng không hợp như thế nào, còn có Trấn Nam Vương nhìn như củng cố thống trị hoàng tộc Tây Lăng đang rục rịch đều không chút ảnh hưởng một phương trời đất bình tĩnh Tây Bắc này.
222 Mặc Tiểu Bảo mang theo hành lý mình thường dùng, bi thương mà đi tìm nơi nương tựa ở chỗ thái công sủng ái mình nhất. Tuy cậu lại một lần nữa đánh thua trong cuộc chiến tranh đoạt mẫu thân, nhưng Mặc Tiểu Bảo kiên định cho rằng đây cũng bởi vì mình còn quá nhỏ, lão cha dùng cường quyền ức hiếp bố trí mình.
223 Từ đại phu nhân quả nhiên là sốt ruột cưới con dâu động tác thần tốc, không đến hai ngày đã mang thư từ Từ phủ cho Diệp Ly biểu thị tất cả đều chuẩn bị xong, chỉ chờ Từ Thanh Trần trở về gặp con dâu.
224 Định Vương phủ, trong thư phòng của Diệp Ly, Diệp Ly bình tĩnh nhìn Tần Phong đứng trước mặt, hỏi: “Chuyện này ngươi có ý kiến gì không?”Tần Phong bình thản, rũ mắt nói: “Tất cả nghe Vương phi làm chủ là được.
225 “Quan Đĩnh, ngươi muốn giết ai? Không bằng nói cho Bản vương nghe một chút?”Quan Đĩnh đột nhiên chứng kiến Mặc Tu Nghiêu một đầu tóc trắng từ bên trong đi ra trong lòng cũng cả kinh.
226 Quả nhiên Từ Thanh Trần đã ở Vĩnh Lâm chờ bọn hắn. Thời điểm mọi người chạy tới thành Vĩnh Lâm, công tử Thanh Trần đang một thân nguyệt lãng phong thanh nhàn nhã thoải mái ngồi ở trong trà lâu tốt nhất thành Vĩnh Lâm uống trà.
227 Buổi tối, trở lại trong phòng Diệp Ly còn đang cau mày suy tư về chuyện của công chúa Trường Nhạc. Mặc dù trong mắt Diệp Ly thì công chúa Trường Nhạc vẫn còn là con nít, nhưng thật ra thì cũng đã trưởng thành.
228 Diệp Ly cho rằng sau khi trải qua chuyện ở tửu lâu, thì Liễu Quý phi nhất định sẽ hận bọn họ thấu xương cách càng xa càng tốt. Cho nên sáng sớm ngày thứ hai thời điểm đoàn người bọn họ rời khách sạn đi ra khỏi ngoài thành vừa lúc lần nữa vô tình gặp gỡ đoàn người Liễu Thừa tướng phiền não trong lòng Diệp Ly quả nhiên lại tăng lên một độ ới.
229 Tiễn công chúa An Khê, Từ Thanh Trần quay đầu lại nhìn Diệp Ly thành khẩn nói: “Ly nhi, đại ca cảm ơn muội. ” Từ Thanh Trần hiểu vì sao Diệp Ly lôi kéo công chúa An Khê nói nhiều như vậy…, bản thân nàng và công chúa An Khê cũng không có giao tình gì tự nhiên không cần phải phí tâm này.
230 Lần xuôi nam này vì lấy tâm tư vui đùa, đoàn người Mặc Tu Nghiêu cũng là một trong số các quốc gia tới tham dự hôn lễ sớm nhất. Nhưng trong vương thành Nam Chiếu trừ các tộc nhân kết giao liên tiếp cũng không có gì vui đùa , Mặc Tu Nghiêu nhìn thấy hôn kỳ của công chúa An Khê còn có mấy ngày, liền lôi kéo Diệp Ly đi về phía chỗ khác cảnh nội Nam Chiếu đi du ngoạn rồi.
231 Mặc Tu Nghiêu tựa vào trên nóc đại điện, lấy công lực của hắn căn bản không cần mở ngói lưu ly trên đỉnh điện cũng có thể nghe rõ người ở bên trong nói chuyện với nhau, hiển nhiên cũng không cần lo lắng người phía dưới sẽ phát hiện hắn.
232 “Khởi bẩm Vương gia, Vương Phi, Liễu quý phi và công chúa Trường Nhạc Đại Sở cầu kiến. ” Ngoài cửa thị vệ đi vào bẩm báo nói. Diệp Ly nghĩ tới Liễu quý phi đã cảm thấy chán ghét, nàng cũng không phải không tin tình cảm của Mặc Tu Nghiêu đối với mình.
233 Hôn lễ của Nam Chiếu rất khácTrung nguyên, hôn lễ của công chúa An Khê và Phổ A được cử hành ở trên quảng trường trước vương cung. Không chỉ là quý tộc Nam Cương và đám sứ giả của các quốc gia, còn có dân chúng bình thường của Nam Chiếu cũng tụ tập ở trên quảng trường rộng lớn vừa múa vừa hát ăn mừng đám cưới công chúa.
234 Ngoài điện vẫn đánh cho khí thế ngất trời, trong điện không khí cũng đông lạnh, yên tĩnh không tiếng động. Diệp Ly bình thản nhìn Nam Chiếu Vương trước mắt cao hơn mình một cái đầu, trên khuôn mặt thanh lệ hiện ra thần sắc xin lỗi, giống như thật sự vì cưỡng ép Nam Chiếu Vương mà cảm thấy áy náy.
235 Nhìn thấy Diệp Ly đi tới, Phượng Chi Dao cũng không tránh né nữa mà từ dưới mái hiên đi ra. Những năm này Diệp Ly ít nhiều cũng đã nhìn ra người trong lòng Phượng Chi Dao rốt cuộc là người nào, nhìn bộ dáng Phượng Chi Dao xưa nay tiêu sái không kềm chế được, cũng chỉ có thể ở trong lòng thán một tiếng thiên ý trêu người.
236 Cho đến gần canh tư, Diệp Ly đã dựa vào trong lòng Mặc Tu Nghiêu mà ngủ thiếp đi, thì Công chúa An Khê mới phái người tới, mời các vị khách quý vào cung gặp mặt.
237 Cuối cùng Mặc Tu Nghiêu cũng thuyết phục Từ Thanh Trần ở lại Nam Chiếu xử lý những chuyện còn lại, hài lòng mang theo Diệp Ly rời khỏi Nam Chiếu, bắt đầu du ngoạn một cách vô câu vô thúc (thoải mái, nhàn nhã, thảnh thơi).
238 (*) Gia tộc giàu có nhất thiên hạ“Hai vị, không biết có thể ngồi cùng bàn không?” Ở cửa, một thư sinh mặc áo lụa màu xanh lam đi vào, nhìn lướt qua đại sảnh đã đầy người trong giây lát, rồi đi thẳng tới chỗ Mặc Tu Nghiêu và Diệp Ly đang ngồi.
239 Lại gặp lại Nhâm Kỳ Ninh ở cùng khách sạn một lần nữa, Diệp Ly cũng không quá kinh ngạc. Nhưng đồng thời cũng xác nhận được, vị Nhâm công tử này cũng không vô hại như biểu hiện ra bên ngoài, chỉ sợ gia thế sau lưng cũng tuyệt đối không phải bình thường.
240 Có Từ Thanh Trần chú ý tình huống của An thành và Mộ Dung thế gia, nên Diệp Ly và Mặc Tu Nghiêu lại càng thoải mái thanh nhàn hơn. Mỗi ngày, Mặc Tu Nghiêu mang theo Diệp Ly đi dạo xung quanh trong thành, ngoài thành mà không có mục đích gì, như thật sự là một đôi vợ chồng trẻ nhàm chán giết thời gian trước đại hội võ lâm.
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không
Số chương: 35