281 Liễu Quý phi vừa về tới trong cung của mình, thì liền phát hiện, trong cung điện luôn trống vắng không có ai của mình đã có đầy người đang ngồi. Từ Thái hậu, cho tới các tần phi có địa vị trong cung, đều trình diện đầy đủ.
282 “Con tới đây làm gì?” Bị đau đớn hành hạ không có cách nào ngủ được, Liễu Quý phi vừa ngẩng đầu lên liền thấy Trân Ninh mang theo sắc mặt tái nhợt đang đứng ở cửa nhìn mình, thì tức giận nói.
283 “Xảy ra chuyện gì?” Diệp Ly vội vã đuổi đến, thấy hai bánh bao nhỏ Mặc Tiểu Bảo và Lãnh Quân Hàm đều đang đứng bình yên ở đó, thì liền khẽ thở phào nhẹ nhõm, rồi nghiêng đầu hỏi thị vệ ở bên cạnh.
284 Phần lớn kiến trúc trong hoàng cung đều được làm bằng gỗ nguyên chất, bên ngoài lại càng được trang trí bẳng các loại nước sơn đủ màu sắc. Vì vậy, lửa chỉ cần bốc lên một chút thì tự nhiên sẽ càng cháy càng mạnh, không tới một khắc đồng hồ, không nói cả điện Thu Lương đều bị vây trong biển lửa, mà ngay cả các cung điện chung quanh cũng bắt đầu bị lửa lan tới.
285 Ly thànhTrong thư phòng nghị sự lớn, công tử Thanh Trần mặc một bộ áo trắng đang ngồi trên chiếc ghế đầu tiên gần chủ vị nhất, trên gương mặt anh tuấn tràn đầy nụ cười nhẹ nhàng nhìn chiếc ghế vẫn luôn trống rỗng ở phía trước, khí độ tự nhiên, nhanh nhẹn như tiên.
286 Cuối tháng năm năm nay, tân hoàng Đại Sở lên ngôi chưa đầy hai tháng, quyền thế trong triều phần lớn nằm trong tay Nhiếp chính Vương. Nhưng mà dòng nước ngầm trong đình vẫn không dừng lại, tâm tư của Lê Vương đã quá rõ ràng mà các thần tử thanh lưu ủng hộ quân Vương cũng chầm chậm tụ tập lại âm thầm tạo thành thế lực ngăn cản Nhiếp chính Vương.
287 Sau khi đuổi Mặc Cảnh Du đi, tâm tình Mặc Tu Nghiêu khá tốt, kéo Diệp Ly ôm vào lòng, thỏa mãn thở dài cười nói: “A Ly, nàng nói xem mấy lão đầu tử kia nghĩ thế nào vậy? Biết rõ là ta không thể nào đồng ý mà vẫn còn phái người tới thuyết phục?”’Diệp Ly dựa vào trong ngực hắn cười yếu ớt nói: “Tại sao bọn họ lại biết chàng sẽ không đáp ứng chứ? Bản thân ta cũng cảm thấy khả năng chàng đồng ý là rất lớn mà.
288 Bất kể bên ngoài có bao nhiêu tinh phong huyết vũ thì dân chúng trong cảnh nội Tây Bắc yên ổn trải qua cuộc sống của mình. Có Mặc gia quân ở đây, bọn họ giống như không cần lo lắng mình sẽ bị cuốn vào chiến hỏa.
289 “Làm sao…làm sao có thể?” Từ Thanh Phong nói hơi cà lăm, rõ ràng là bạn tốt của biểu muội và Nhị tẩu nhà hắn, Hoa tiểu thư của Hoa quốc công phủ mà, tại sao lại biến thành Dương cô nương gì đó? Quan trọng nhất là! Tại sao nàng lại đúng lúc này nghe được lời của hắn!Nhìn bộ dáng ảo não của Từ Thanh Phong, Diệp Ly và Tần Tranh lặng lẽ trao đổi ánh mắt một cái.
290 Bên ngoài Ly thành, trong tiếng trống rung trời hai bóng ảnh màu trắng sóng vai mà đi, ngạo nghễ đứng trước mặt mấy vạn đại quân. Trận doanh Mặc gia quân đông nghìn nghịt lại phảng phất như yên lặng không tiếng động, tinh kỳ màu đen vù vù tung bay trong gió.
291 Thành Tây Biện Thành, bên ngoài cửa một phủ đệ bình thường, một nam tử tráng niên mặc quân trang gõ lên cánh cửa đại môn đang đóng chặt. Không lâu sau, bên trong liền có người tới mở cửa, một thiếu niên bộ dáng gã sai vặt nhô đầu ra, nhìn người tới không khỏi sửng sốt, hỏi: “Xin hỏi.
292 Suy đoán ý đồ của Mặc Tu Nghiêu khiến cho Long Dương và Chu Diễm không khỏi lo lắng, mà sau đó Lôi Đằng Phong đưa tới tin tức Mặc gia quân quả thật đã âm thầm điều đi không ít binh lực khiến nỗi lo của bọn họ càng thêm thực tế.
293 Hàng năm trong núi sâu bị mây mù bao phủ, ngay cả ngày thường cũng rất khó thấy ánh mặt trời. Vì vậy tuy rằng phần lớn đất đai Tây Lăng đều khô ráo nhưng dãy núi này ngược lại khó có được vẻ ướt át u biếc.
294 Trên chiến trường, Chu Lăng đánh đâu thắng đó không gì cản nổi. Tướng sĩ Mặc gia quân bên này cũng có chút ngồi không yên. Mặc dù Trương Khởi Lan hiểu mình không phải đối thủ của Chu Lăng nhưng vẫn rất không vui khi nhìn đối phương phách lối trước mặt mình như vậy.
295 Biện thànhBên ngoài Biện thành, Mặc gia quân và đại quân Tây Lăng đóng tại Biện thành giống như mỗi ngày đều tiến hành chương trình tỷ thí vậy. Thống lĩnh Mặc gia quân là một đám người trẻ tuổi chưa đến ba mươi, bất luận bọn họ có cố gắng thế nào đi nữa thì cũng khó có thể tạo thành tổn thương nào đối với hàng phòng ngự Long Dương tạo ra.
296 “Định Vương, hạnh ngộ. ” Long Dương nhìn nam tử trước mặt hồi lâu, mới từ từ phun ra mấy chữ. Đây là lần đầu tiên Long Dương nhìn thấy vị Định Vương danh dương thiên hạ này.
297 Sáng sớm, Biện thành đã khôi phục lại vẻ tự nhiên bình thản thường ngày, chẳng qua là không bao giờ … còn có thể khôi phục lại phồn hoa cùng với huyên náo ngày trước.
298 “Long Dương tướng quân dùng rượu tưới lên người, nhóm lửa tự thiêu. ”Nghe được binh lính bẩm báo, Diệp Ly sửng sốt một lúc lâu. Cho đến khi Mặc Tu Nghiêu giơ tay lên đụng đụng nàng thì mới phục hồi lại tinh thần.
299 Có Tú Đình tiên sinh tương trợ, tình hình ở Biện thành tốt hơn tưởng tượng của bọn họ rất nhiều. Dù sao hiện nay ở trong loạn thế này, đánh giặc cũng không chỉ có trên đất Biện thành, những dân chúng bình thường này nếu không phải không còn cách nào khác cũng sẽ không dễ dàng lựa chọn xa xứ.
300 Mặc Cảnh Lê cũng sớm biết hành động khác thường của Trấn Nam Vương. Cho dù Mặc Cảnh Lê có ngu xuẩn hơn nữa thì hắn vẫn nhớ được Giang Nam mới thực sự là nơi hắn an ổn dựng nghiệp, huống chi cho tới bây giờ Mặc Cảnh Lê cũng chưa từng là kẻ ngu xuẩn thực sự, chỉ là so với một số người thì hắn chưa đủ thông minh mà thôi.