161 Edit: Theresa ThaiBeta: SakuraBày binh bố trận lại không phải là kiến thức mà chỉ với một lần đã có thể thông thạo được. Ít nhất hiện tại trên chiến trường, thật sự Diệp Ly rất khó giúp được Phượng Chi Dao cái gì ở phương diện này.
162 Edit: Theresa ThaiBeta: SakuraTrong Ngự thư phòngMặc Cảnh Kỳ ngồi trên ngự tọa cao cao, thần sắc biến ảo âm trầm không ngừng. Hồi lâu, mới lên tiếng: “Gọi Mộc Dương Hầu đến gặp trẫm ngay lập tức!” Nội thị hầu hạ trong Ngự thư phòng cũng biết lúc này tâm tình của Hoàng thượng không được tốt, không dám nói thêm cái gì nữa, liên tục lên tiếng xoay người đi truyền lời.
163 Ngoài thành Hồng Châu vẫn là tiếng chém giết rung trời. Nhưng người bên trong thành đã không có ai sẽ vì điều này mà cảm thấy sợ hãi. Hiếm khi Diệp Ly được nhàn nhã ung dung ngồi uống trà trong một trà lâu đã trống rỗng, đẩy cửa sổ ra vừa lúc có thể thấy được tình hình binh sĩ ra sức thủ thành trên cổng thành cách đó không xa.
164 Không khí trong nháy mắt trở nên nặng nề vô cùng, hồi lâu, sắc mặt Mặc Hoa âm trầm hừ nhẹ một tiếng, nói với đám người Trác Tĩnh: “Các ngươi bảo vệ Vương phi.
165 Edit: Theresa ThaiBeta: SakuraĐoàn người đi lên núi, trên đường đi, Diệp Ly phát hiện có mấy ám vệ dưới sự ra dấu của Mặc Hoa rời khỏi đội ngũ của bọn họ.
166 “Vương Phi!”Mọi người bị cảnh tượng bất ngờ này làm cho giật mình, đợi đến khi Trác Tĩnh kịp phản ứng, thật nhanh nhào tới bên vách núi, chỉ thấy trong màn đêm tràn ngập sương mù là vách đá sâu hun hút không thấy đáy.
167 Tháng mười năm đó, tuyệt đối là thời điểm mà người trong thiên hạ sẽ nhớ mãi không quên. Tỷ như Lê Vương Mặc Cảnh Lê liên hiệp cùng Nam Chiếu, Tây Lăng tiến công Đại Sở, tỷ như Định Quốc Vương gia tự mình dẫn năm mươi vạn Mặc gia quân nghênh chiến liên quân ba nước.
168 “Hạ quan Lại Bộ Thị Lang Liễu Tùng Vân tham kiếm Định Vương điện hạ. ”Lần này, sứ giả tới truyền chỉ rõ ràng không giống như vị đại nhân xui xẻo lần trước.
169 Đại Sở, Cảnh Đế tháng mười năm thứ mười hai, liên tục nhận được tin tức Định Quốc Vương phi đại thắng Trấn Nam Vương Tây Lăng, cùng với tin dữ của Định Quốc Vương phi.
170 Mặc Tu Nghiêu ở tạm viện ngoài, Phượng Chi Dao dựa vào vách tường nhìn Từ Hồng Vũ từ trong viện đi ra, trong đôi mắt xinh đẹp có thêm mấy phần tìm tòi nghiên cứu và cảnh giác.
171 Trong thư phòng, nhìn ánh mắt bình tĩnh lại không có chút cao hứng nào của Mặc Tu Nghiêu, Hàn Minh Nguyệt cảm thấy có vô số lời định nói cũng không thể phun ra.
172 Ở lại nơi sơn dã yên bình mà cách biệt này, cùng với sự điều trị của Lâm đại phu, thân thể Diệp Ly ngày một tốt dần lên. Đối với việc ở một sơn thôn ngăn cách với bên ngoài lại có một Lâm đại phu y thuật như vậy, Diệp Ly không khỏi bất ngờ.
173 Edit: YuusuBeta: SakuraĐầu tháng tư, phía Nam Đại Sở, Lê Vương và Nam Chiếu lần lượt rút quân, chiến sự vốn kịch liệt nay có một tia hòa hoãn. Một khi Lê Vương và Nam Chiếu ngưng chiến, miền Nam Đại Sở cũng chỉ còn lại vài chục vạn nhân mã Tây Lăng do Lôi Đằng Phong cầm quân.
174 “Người. . . Người nào?” Nhìn thân thể đồng bạn đột nhiên ngã nhào trên cửa sổ không có chút tiếng động, nam tử trung niên cảnh giác ngó chừng cửa sổ, giọng nói có chút không tự chủ mà run rẩy.
175 Kể từ khi tỉnh lại sau hôn mê, lần đầu tiên Diệp Ly cảm thấy nhức đầu như vậy. Tiền triều diệt vong đến nay đã hơn hai trăm năm, ít nhất đã gần mấy chục năm không nghe nói còn có tin tức dư nghiệt tiền triều muốn phục quốc.
176 Edit: Theresa ThaiBeta: SakuraCho dù Lâm Nguyện chiếm được bảo tàng trong Hoàng lăng thì cũng hoàn toàn không cần thiết phải diệt khẩu hết người trong thôn này.
177 Edit: Theresa ThaiBeta: Sakura“Sao Vương phi không tự đến xem?”Trong mộ thất yên lặng, Diệp Ly nhìn thoáng qua thần sắc căng thẳng rõ ràng của Lâm đại phu đang đứng ở đối diện qua đầu vai của người áo đen, trầm ngâm chốc lát, đột nhiên khẽ cười một tiếng chủ động buông chủy thủ đang khống chế nam tử áo đen ra, lui ra sau mấy bước.
178 Thành Nhữ DươngBên trong thành Nhữ Dương, có một tiểu viện không chút thu hút nào ở trong góc hẻo lánh nhất ở Thành Tây, từ bên ngoài nhìn vào, tiểu viện này đều giống như tất cả các viện khác trong thành Nhữ Dương, cũng không có chỗ gì đặc biệt để người khác chú ý.
179 Edit: Theresa ThaiBeta: SakuraTần Phong và Trác Tĩnh lĩnh mệnh lui ra ngoài, Hàn Minh Nguyệt vừa nghi ngờ vừa lúng túng nhìn Mặc Tu Nghiêu một hồi lâu, nhưng cũng không nói ra được lời nào.
180 Edit: Theresa ThaiBeta: SakuraĐây là một trấn nhỏ cực kỳ bình thường cách thành Nhữ Dương không xa, cũng là thị trấn đầu tiên mà bọn họ nhìn thấy sau khi rời khỏi Hoàng lăng.