121 Edit: Yuusu Beta: Sakura Đêm khuya, Định Quốc Vương phủ một mảnh vắng lặng. Trong thư phòng, Diệp Ly ngồi dựa dưới ánh đèn quay đầu lại nhìn Phượng Chi Dao ngồi cách đó không xa, “Phượng Tam, ngươi xác định là tối nay?”Phượng Chi Dao thản nhiên phe phẩy quạt, cười đến vô cùng tiêu sái, khiến người như được tắm gió xuân, nhưng lời nói ra lại làm cho người ta không rét mà run, “Vương phi cứ việc yên tâm.
122 “Mộc Kình Thương!” Phượng Chi Dao nhảy vào trong viện, cau mày nhìn nam nhân áo đen trước mắt. Nghe vậy, Diệp Ly hứng thú nhíu mày, khẽ cười nói: ” Cao thủ đệ nhất Đại Sở.
123 “Hoàng thượng anh minh, như vậy Diệp Ly thay Trương tướng quân tạ ơn Hoàng thượng. ”Phía trong đại môn, Diệp Ly vẫn một thân áo trắng chầm chậm bước ra.
124 Ngày hôm đó, Mộc Dương Hầu** phủ đột nhiên xuất hiện một vị khách nhân mà trong dĩ vãng tuyệt đối sẽ không xuất hiện. Được quản gia thông báo, Mộc Dương hầu đầu tiên là sửng sờ một chút, rất nhanh sắc mặt liền cứng ngắc.
125 Trong thư phòng, an tĩnh phảng phất như ngay cả âm thanh một cây châm rơi xuống cũng có thể nghe thấy. Diệp Ly trầm mặc nhìn nam tử trung niên ngồi trước mắt mình, dung nhan thanh lệ bình tĩnh không đổi sắc nhưng không thể nào ngăn được kinh đào hãi lãng dâng lên trong lòng.
126 Nghe vậy, sắc mặt Mặc Cảnh Kỳ thay đổi mấy lần, một lúc lâu mới khôi phục, ánh mắt phức tạp nhìn xuống cô gái trầm tĩnh dưới điện. Trong khoảng thời gian ngắn, hắn cũng không hiểu được Diệp Ly sảng khoái lộ ra lá bài tẩy như vậy rốt cuộc là có ý gì.
127 (*) âm mưu chiếm đoạt binh quyềnMặc Cảnh Kỳ nhìn thần tử khen tặng ở dưới điện thì hài lòng gật đầu. Sau đó nhìn về phía Diệp Ly đứng ở một bên, do dự chốc lát, cau mày nói: “Lãnh thống lĩnh và Thế tử Nam Hầu nguyện ý làm gương cho binh sĩ, dũng khí có thể khen, lòng Trẫm rất an ủi.
128 Tin tức biên quan một ngày một ngày truyền đến, sau đó không khí trên cả triều đình cũng càng ngày càng nghiêm trọng hơn, đại quân Tây Lăng liên tiếp nửa tháng liền hạ ba thành, tiến tới gần Tín Dương.
129 Tướng quân Trương Khởi Lan thống lĩnh tám mươi vạn Mặc gia quân nhưng đóng ở gần kinh thành thì chỉ có năm vạn nhân mã, mà năm vạn người này nghe nói là dùng để bảo vệ xung quanh kinh đô và vùng lân cận, cho nên cũng không thể theo đại quân của Diệp Ly xuất chinh đến biên quan.
130 Bên ngoài, cách thành Tín Dương mười dặm, mấy chục vạn binh mã Tây Lăng nhìn chằm chằm về phía thành trì trong tầm mắt cách đó không xa. Tòa thành trì kia còn có lực hấp dẫn và ý nghĩa hơn một thành trì ở biên quan.
131 Thành Tín DươngTrên tường thành, Lãnh Kình Vũ trầm mặt nhìn tinh kỳ cuồn cuộn nơi xa. Tín Dương bị đại quân vây quanh đã chừng mười ngày rồi, nếu vẫn không thể giải vây, thì cho dù không bị đại quân Tây Lăng công phá cũng rất nhanh sẽ tự mình bị phá từ bên trong.
132 Trên một con đường bị ướt sau khi mưa to, Diệp Ly giục ngựa đi trước đại quân, nhưng đôi mi thanh tú thì lại nhíu chặt, trầm tư không nói. Đám người Nam Hầu đi theo bên người nàng, thấy nàng như thế, thì tò mò hỏi: “Vương phi sao vậy?” Diệp Ly lắc lắc đầu nói: “Không có gì, chỉ hơi bận tâm tình huống bên Tín Dương thôi.
133 Quân đội màu đen như thủy triều hiện lên từ cuối ngã tư đường, thật nhanh đánh về phía mọi người đang chém giết lẫn nhau trên đường phố và cửa thành. Cửa thành mới ầm ầm sụp đổ một khắc đồng hồ trước, đã rất nhanh được đóng lại một lần nữa, những binh lính Tây Lăng vì cướp đoạt công trận giành trước xông vào thành Giang Hạ hoảng sợ phát hiện, bọn họ đã thành cá trong chậu, khốn thú trong lồng.
134 Edit: Theresa thai Beta: Sakura Đêm khuya, Diệp Ly bước ra từ thư phòng, bước chậm ở trên hành lang quanh co, ngẩng đầu nhìn ánh trăng bạc đã gần tròn trên trời cao khẽ cau mày.
135 Edit: Theresa Thai Beta: Sakura Trong sân, hai người đang lúc chém giết hăng say, rốt cục cũng phát hiện người vây xem phía ngoài không thích hợp, vừa quay đầu lại liền thấy Diệp Ly đứng ở một bên hơi chăm chú nhìn bọn họ.
136 Edit: Theresa thai Beta: Sakura Trên đài, thân thủ hai người thoăn thoắt khó phân thắng bại. Thanh kiếm ba thước trong tay Diệp Ly giống như rắn độc, mỗi lần tấn công đều hướng đến nơi yếu hại của Trần Vân, Trần Vân cũng không cam chịu yếu thế, một thanh trường thương múa đến giọt nước không lọt, trong khoảng thời gian ngắn hai người đã giằng co không ngừng.
137 Edit: Yuusu Beta: Sakura “Người đâu, lôi người này ra ngoài chém cho Bản phi!”Mọi người đều ngẩn ra, Nguyên Bùi nhìn Phượng Chi Dao, Phượng Chi Dao lại liếc nhìn Từ Thanh Trạch đang ngồi đọc sách bên cạnh.
138 Edit: Yuusu Beta: Sakura Nam Hầu nhận được tin tức của nhi tử, dường như không quản đến mình đang bệnh nặng phải nằm tại giường mà lập tức chạy tới cầu kiến Diệp Ly.
139 Edit: Yuusu Beta: Sakura Trở lại thành Giang Hạ, Diệp Ly phất tay cho người dẫn đám người Trấn Nam Vương vừa bắt lại đi xuống, mang theo thế tử Nam Hầu đi gặp Nam Hầu sướm đã lo lắng chầu chực.
140 Edit: Yuusu Beta: Sakura Sau khi mọi người đã đi ra, trong thư phòng chỉ lưu lại hai người Phượng Chi Dao và Trác Tĩnh. Mặc Tu Nghiêu ngồi dựa vào giường trầm mặc nhìn hai người, một tay lơ đễnh khẽ đặt lên tay vịn.
Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình
Số chương: 138