Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Mộng Giới (Ranh Giới Thực Ảo)

Số chương: 50
Chương mới nhất: Chương 50
Cập nhật cuối: 3 tháng trước (23/06/2019)
Thể loại: Huyền huyễn, linh dị, vô hạn lưu. Một câu chuyện kỳ lạ đan xen thực ảo khi nó xoay quanh về một không gian mơ hồ vô tận, là hành trình của một nhóm người cố gắng thoát khỏi và vô tình bị cuốn vào vòng xoáy trò chơi.

Danh sách chương Mộng Giới (Ranh Giới Thực Ảo)


Chương 1

1 Đó là một giấc mơ dài.

Trong giấc mơ, tôi gặp những người tôi từng gặp, những người tôi ngỡ đã quên đi theo thời gian, và cả những con người tôi nghĩ sẽ không bao giờ xuất hiện.


Loading...

Chương 2

2 Xuyên qua các dãy hành lang, dạo quanh từng lớp học được bố trí giống nhau. Nếu không có biển tên lớp hay số tầng, thì chắc chắn sẽ bị lạc đường trong chốn mê cung.


Chương 3

3 Tiếng gió thổi vào cánh cửa sổ đang hé mở, khiến tôi bất giác có chút lạnh. Thời tiết ở đây dường như là cuối thu, bầu trời một mảnh xám xịt. Mới nãy còn nhìn thấy một vài tia nắng sáng rọi chiếu tới, giờ đã hoàn toàn bị mây mù che phủ.


Chương 4

4 Trời đã ngả về tối. Những ngọn đèn dọc hai bên con đường giao nhau bắt đầu lờ mờ bật sáng. Nhiệt độ bỗng chốc hạ xuống khiến tôi không nhịn được phải đưa tay lên xoa nhẹ cánh tay, một lần nữa cảm khái đồng phục có áo khoác thật tốt.


Chương 5

5 Men theo tiếng động cẩn thận di bước chân. Lấy ra mắt kính đeo vào để khiến mình tỉnh táo hơn. KanSai núp dưới bụi cỏ, tìm chỗ tối lẩn mình vào.

Không đến mấy phút, dựa vào vài dấu vết anh đã xác định được phương hướng Tina rời đi.


Chương 6

6 Ánh sáng của từng bóng đèn lung linh lan tỏa xen lẫn nhau, khiến nhà kính trở thành một vùng sáng giữa ngôi trường yên tĩnh.

Tôi ngồi thở dốc một hồi, bao lâu rồi không chạy nhiều như vậy, làm một con người ưa thích nhàn tản như tôi có chút ghét bỏ.


Chương 7

7 Nghe Sarrchi gọi, tôi quay đầu nheo mắt lại quan sát. Giật mình chạy ra trước mấy bước lại gần.

Trước mặt chính xác là KanSai và Tina, nhưng cả hai người họ đều bất tỉnh.


Chương 8

8 Thấy tôi thất thần, Sarrchi rướn người vỗ vỗ vai tôi, như nghĩ điều gì lại lấy bình nước lọc rót thêm một cốc cho tôi: “Đang nghĩ cái gì? Vừa rồi tôi kể chuyện mình cho Ran rồi, giờ đến lượt Ran.


Chương 9

9 Thời gian một phút hai phút trôi qua, tới lúc tôi không nhịn được muốn tiến lên căn ngăn thì bỗng chốc cái con người đang nằm hôn mê kia bật dậy như cương thi, nhìn chằm chằm vào cái gối rồi nhìn lên “thủ phạm” gây án, nghiến răng nghiến lợi: “Muốn ám sát anh mày thì nói một tiếng, anh đây vừa qua trận cửu tử nhất sinh…”

Nói được một nửa thì bỗng chốc ngưng lại, nhìn Sarrchi từ đầu đến chân, giữa hai đầu lông mày nhăn thành hình chữ xuyên: “Sao lại là em?”

Sarrchi điềm nhiên thong thả cất chiếc gối về chỗ cũ, quét mắt nhìn KanSai một tiếng rồi làm bộ như chẳng hề quan tâm: “Sao không thể là em?”

Tôi hết nhìn Sarrchi rồi nhìn sang học trưởng KanSai, cảm thấy không hiểu ra sao.


Chương 10

10 Trong căn phòng với diện tích áng chừng mười lăm hai mươi mét vuông, ánh sáng vàng mờ ảo chiếu ra từ những ngọn đèn nhỏ được gắn trên trần và tường, kín mít không hề có cửa sổ, chỉ có một lỗ thông gió đủ để thoáng khí.


Chương 11

11 Cánh cửa càng lúc càng chấn động mãnh liệt, tưởng chừng như sẽ sụp đổ. Từng tiếng đập cửa giống như tiếng chuông tử thần gõ một hồi lại một hồi vào tinh thần chúng tôi.


Chương 12

12 Ánh nắng của sáng sớm nhẹ nhàng chiếu tới thông báo một đêm đã trôi qua. Làn sương quẩn quanh qua viền lá rồi đọng lại rơi xuống mặt đất. Xung quanh vẫn như cũ không hề có âm thanh của con người, tĩnh mịch.


Chương 13

13 – Không ngờ chị cũng ở đây.

Theo tiếng nói này cùng lúc tôi cũng biết rõ người vừa phát ra thanh âm kia.

Một người đang ung dung ngồi lên bệ cửa sổ nhìn ngắm cảnh vật bên ngoài, cô đứng quay lại với ánh nắng, khẽ nghiêng khuôn mặt phúng phính như búp bê, phần tóc mái đen nhánh che khuất đi vầng trán.


Chương 14

14 Tôi có chút không hiểu nhìn về phía Mika. Cô bé năm nào với khuôn mặt vui tươi hồn nhiên, giờ đây lại trở nên trưởng thành phẳng phất nét u sầu.

– Chị chơi rồi.


Chương 15

15 Tôi mơ hồ nhận lấy khẩu súng. Trong lòng đang có nghìn vạn dấu chấm than hiện lên đầu. Khóc không ra nước mắt!

Có trời mới biết trừ đi học quân sự được tiếp xúc qua với súng ra, nhưng khi đó tôi cũng không nghĩ đến sẽ xảy ra chuyện này, tâm lý lúc đấy đương nhiên là vừa học vừa chơi, học xong quên ngay.


Chương 16

16 Trong không gian nhỏ hẹp của hành lang, im ắng không một chút âm thanh. Dường như mới vừa rồi tiếng gào thét hay cuộc chiến đấu ác liệt kia không hề tồn tại.


Chương 17

17 Luồng ánh sáng lóa mắt rọi cả một vùng âm u, dường như còn ẩn ẩn cảm giác ấm áp, không hề nóng như tưởng tượng.

Một hồi sau khi đã lùi lại khoảng mười mấy bước, đôi mắt tôi mới dần thích nghi được ánh sáng mạnh đột nhiên xuất hiện, bắt đầu hé mắt nhìn tình huống mạc danh trước mặt.


Chương 18

18 Sau câu nói của tôi, cả hai người đều trở nên thoải mái hẳn. Hoặc có lẽ là vì chúng tôi vừa tiêu diệt được con boss, tâm lý cũng phần nào thả lỏng.

Chúng tôi cùng ngồi ngay tại chỗ, quây lại nhau thành một vòng.


Chương 19

19 Từ sau khi thiếu bớt đi hai người Mika và Jing, thế giới lại trở về yên tĩnh.

Tôi vẫn đứng dưới chân cầu thang tầng một. Không có lại đi lên, nhưng cũng không có ý định ra ngoài.


Chương 20

20 Ánh nắng của buổi chiều tà rọi xuống, xua bớt đi làn sương mù vẫn luôn bao phủ lấy ngôi trường. Ngược lại, có vẻ dường như bầu trời vẫn luôn một màu xanh như vậy, trong vắt không hề trộn lẫn những màu sắc khác.


Loading...