81 Vãn Tình xấu hổ ra mặt, đôi mắt cô bất giác đánh giá trang phục chỉnh tề trên người Kiều Tân Phàm, chỉ thấy anh cởi áo khoác một cách tự nhiên, khí chất không nhiễm chút bụi trần, thanh nhã nổi bật của anh.
82 Cuộc đời con người đều là như thế, thiên đường và địa ngục chỉ cách một khắc, hạnh phúc và bất hạnh, xoay người là có thể nắm lấy. “Kiều Tân Phàm, vì sao anh không nói sớm, gả cho anh còn có lợi ích như vậy?”Vãn Tình cũng không hề khách khí, thấy vẻ mặt anh ngốc nghếch nhìn mình, cô bạo gan hỏi lại một câu.
83 Ai sẽ cho tôi một đời bình yên, ai sẽ giúp đỡ trong lúc hoạn nạn? Trên đời này luôn có một người sẽ xuất hiện trong cuộc đời bạn, giống như áng mây đuổi theo vầng trăng, người đó sẽ mang lại cho bạn sự ngạc nhiên thú vị.
84 Khi bà Kiều còn chưa đi khuất bóng, vẻ mặt của Vãn Tình từ lạnh nhạt, kiên định đã trở nên cẩn thận nhìn Kiều Tân Phàm. Xem như việc khiến bà Kiều bỏ đi là một việc tốt, nhưng cũng đã hoàn toàn phá hủy quan hệ của anh với bà nội mình.
85 Sự thật chứng minh năng lực không quan tâm thiệt hơn của Kiều Tân Phàm luôn vượt ngoài sức tưởng tượng của Vãn Tình. Ngay khi cô cho rằng anh sẽ hỏi lý do cô quyết định như vậy, thì Kiều Tân Phàm chỉ bình tĩnh ‘ừ’ một tiếng, sau đó nhìn về phía bộ đồ ngủ mà Vãn Tình cầm trên tay.
86 “Kiều Tân Phàm ~”Vãn Tình mở to mắt nhìn đôi mắt chứa ý cười thản nhiên của anh, đột nhiên cô tỉnh táo lại. Nếu cô không lầm thì hẳn là Kiều Tân Phàm đã nhìn chằm chằm cô như thế này rất lâu.
87 “Cháu và Tiểu Tình biết hai bác sẽ không đồng ý, nhưng chúng cháu thật lòng muốn bên nhau. Vì vậy mới đi đăng ký kết hôn trước, vẫn mong hai bác có thể thông cảm.
88 Khi Vãn Tình cầm giấy chứng nhận kết hôn đỏ chói trên tay, rốt cuộc cô cũng cảm thấy như trúy được gánh nặng. Cô nhìn lại Kiều Tân Phàm, anh cũng đang nhìn giấy chứng nhận kết hôn, ngón tay thon dài của anh chỉ vào ảnh chụp của cô, nói:“Hạ Vãn Tình gả cho Kiều Tân Phàm hình như là không vui, em xem khuôn mặt này nghiêm túc như vậy!”Khi Kiều Tân Phàm nói như thế, giọng anh nghe rất nghiêm trọng, Vãn Tình không khỏi mở ra nhìn ảnh chụp của mình.
89 Một ván cờ để làm cho chính mình được hạnh phúc. Chỉ e rằng không một ai có thể hiểu được cảm giác này, mà Vãn Tình cũng không kỳ vọng ai sẽ hiểu. Tuy rằng trong mắt người khác, cuộc hôn nhân của cô và Kiều Tân Phàm chính là một canh bạc.
90 Kiều Tân Phàm nói, họ kết hôn là anh đã cho cô thời gian một đời để tìm hiểu anh. Thời gian cả đời cũng đủ để cô hiểu anh sao? Không, Vãn Tình không biết.
91 Gác máy xong, Vãn Tình ôm điện thoại, nhất thời cô không ngủ được. Hạ Vãn Tình cô trước nay chưa từng là một người có lòng tham. Với sự thay đổi này, cô cũng không dám hy vọng xa xôi rằng Kiều Tân Phàm sẽ yêu cô.
92 Bảy giờ sáng, Vãn Tình đã vệ sinh cá nhân xong, vết sưng trên chân cô đã đỡ khiến cô cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. Cô tự soi mình trong gương, cô không có gì thay đổi so với trước kia nhưng lại có rất nhiều thứ đã không còn như trước.
93 Còn chưa đến nhà họ Kiều nhưng từ xa xa đã cảm nhận được sự phú quý bức người của họ. Chỉ bằng hàng cây gỗ quý này đây, người bình thường hẳn là không thể có được cảnh trí này.
94 Bà Kiều mặc môt bộ trang phục thoải mái ở nhà, tuy rằng không tinh xảo, đoan trang như vào ngày đính hôn của Lai Tuyết nhưng cũng không hề thua kém gì quảng cáo trên TV.
95 Vãn Tình có thể thấy trước được, mỗi bữa cơm đều tràn ngập mùi thuốc súng. Lúc này đây gặp phải Lai Tuyết quả nhiên là khiến cho người ta dễ dàng sinh ra ý chí chiến đấu.
96 Vãn Tình tỏ ra ngạc nhiên vô tội, ánh mắt cô lạnh lùng liếc Lai Tuyết, thấy cô ta tức giận đến run cả người. Nhưng cô cũng không định đôi co với cô ta, như thế này hẳn là cô ta nên tự hiểu đi, không phải sao?Vãn Tình nhìn thấy rõ ràng hình ảnh Mạc Lăng Thiên kéo Lai Tuyết vào trong lòng, thấy cả ánh mắt lạnh lùng, vẻ mặt cười nhạo của anh ta.
97 Thật quả là mỉa mai không phải sao? Sau khi ly hôn lại chung một mái nhà với chồng cũ. Từ đối xử lạnh lùng đến bây giờ lại trở nên hết sức ngại ngùng.
98 Cái ôm của Kiều Tân Phàm cũng không phải là đột ngột hay mạnh mẽ mà là một cái ôm nhẹ nhàng, ấm áp, làm cho Vãn Tình cảm thấy lưu luyến. Cô vùi đầu vào lồng ngực anh, đón lấy hơi thở khiến người khác cảm thấy thoải mái của anh hệt như một đứa bé.
99 Mạc Lăng Thiên muốn viện cớ ép cô và Kiều Tân Phàm ly hôn để thành toàn thâm tình của anh ta với Lai Tuyết sao?Vãn Tình bất giác nhếch môi mỉm cười trào phúng, lạnh lùng nhìn Mạc Lăng Thiên, rất nũng nịu tựa vào lòng Kiều Tân Phàm, quan sát ánh mắt không cam lòng kia của Lai Tuyết.
100 Kiều Quý Vân càng tức giận thì càng thể hiện rõ ông rất quan tâm đến Lai Phượng Nghi, cũng giống như Mạc Lăng Thiên phát hỏa với cô vì Lai Tuyết. Kiều Tân Phàm phản ứng như vậy cũng không xem như quá mức.