Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Thịnh Hạ Vãn Tình Thiên Chương 100: Lùi Để Tiến (phần 13)

Chương trước: Chương 99: Lùi Để Tiến (phần 12)



Kiều Quý Vân càng tức giận thì càng thể hiện rõ ông rất quan tâm đến Lai Phượng Nghi, cũng giống như Mạc Lăng Thiên phát hỏa với cô vì Lai Tuyết. Kiều Tân Phàm phản ứng như vậy cũng không xem như quá mức. Nếu như là người nóng tính, thì anh không mắng thẳng mặt mẹ con họ là tốt lắm rồi, họ còn muốn tôn trọng gì chứ? Là ai quá mức, là ai não tàn đây?

Tuy rằng lời Vãn Tình và Kiều Tân Phàm vừa nói đầy ý châm chọc. Nhưng Lai Phượng Nghi đã có suy tính riêng thì bà ta không thể không chấp nhận. Cho nên cuối cùng, người mở miệng hòa giải là Lai Phượng Nghi.

“Quý Vân, anh làm cái gì vậy? Trong lòng Tân Phàm buồn bực, không thoải mái cũng là đúng thôi!”

Vẻ mặt Lai Phượng Nghi chua sót, bất dắc dĩ, không hề giống như đang đóng kịch. Khi bà ta vừa nói xong, quả nhiên Kiều Quý Vân cũng dịu xuống ít nhiều. Trong mắt Kiều Tân Phàm, anh như thế này vì người mẹ đã chết của mình cũng không đáng sao?

Lai Tuyết còn đang muốn nói thì Lai Phượng Nghi đã nghiêm khắc nhìn cô ta:

“Tiểu Tuyết, ăn cơm đi!”

Ánh mắt của Lai Tuyết vô cùng oan ức, như thể người vừa bị xấu hổ là cô ta vậy. Phải cúi đầu ăn cơm như vậy, cô ta rất không muốn.

“Tân Phàm, Vãn Tình, bữa cơm này là dì Lai của hai cháu có lòng tốt muốn mời các cháu đến ăn. Nếu không hợp khẩu vị thì ăn ít một chút thôi, sao lại càng ngày càng vô lễ như vậy chứ!”

Bà Kiều cũng nói giúp cho Lai Phượng Nghi. Rõ ràng là bà ấy nẻ mặt con trai Kiều Quý Vân của bà, đương nhiên cũng sẽ hài lòng với Lai Phượng Nghi.

“Khi bà nội dạy dỗ, cháu chỉ là nhất thời nhớ đến dáng vẻ của mẹ lúc sắp qua đời, vì vậy cháu khó có thể quan tâm cảm nhận của bà Lai đây, mong bà Lai có thể thông cảm.”

Vẻ mặt Kiều Tân Phàm thật sự rất ảm đạm, lời anh nói khiến bà Kiều sửng sốt, bà không nói gì nữa. Nhưng Kiều Quý Vân lại rất thiếu nhẫn nại mở miệng:

“Bữa cơm hôm nay thế nào cũng nuốt không trôi. Nếu bà Lai có làm gì không vừa ý hai người thì chi bằng hãy ra ngoài mà ăn.”

Lời này của Kiều Quý Vân rõ ràng là muốn đuổi khách. Khi ông nói, ông nhấn rất mạnh hai chữ bà Lai, hiển nhiên là ông bất mãn với cách xưng hô của Kiều Tân Phàm và Vãn Tình.

Vì một người phụ nữ mà sẵn sàng tổn thương đứa con của mình, người đàn ông như thế này rất là ích kỷ. Vãn Tình nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Kiều Quý Vân, su đó lại liếc sang Kiều Tân Phàm, dường như anh không hề nghe thấy lời Kiều Quý Vân nói.

“Cháu cùng Vãn Tình đến đây tối nay một là vì tặng quà cho bà nội, thứ hai là xin ý kiến của bà về ngày tốt của chúng cháu. Chúng chá muốn làm hôn lễ ạ!”

Vãn Tình không ngờ Kiều Tân Phàm lại nói ra tin tức này, cô không khỏi ngẩn ra, còn những người khác thì càng miễn bàn.

Hiển nhiên, tất cả mọi người không ngờ được rằng Kiều Tân Phàm lại kiên trì muốn kết hôn Vãn Tình như thế. Mà sau khi đăng kí kết hôn thì bây giờ lại đến hôn lễ. Đây chẳng phải là như ọi người ở nhà họ Kiều một cái bạt tai hay sao?

“Đăng kí kết hôn vội vã, không thể cho vợ mình một danh phận, nhà họ Kiều chúng ta cũng đâu phải là những người bạc đãi người khác. Cháu muốn cho vợ mình một hồi ức vui vẻ. Như vậy hẳn là nên đúng không ạ thưa bà nội?”

Mỗi lời Kiều Tân Phàm nói ra dường như đều rất có lý. Nhất thời bà Kiều kinh ngạc không nói nên lời, còn Lai Phượng Nghi lại tỏ ra rất lo lắng. Rất rõ ràng, nếu họ cử hành hôn lễ xong xuôi thì việc Mạc Lăng Thiên và Lai Tuyết đến với nhau cũng chẳng phải quang minh chính đại gì. Đến lúc đó thì ai là kẻ cố ý phá rối ai thì hẳn là quá rõ ràng rồi.

Một khi cô và Kiều Tân Phàm quang minh chính đại cử hành hôn lễ thì khi Mạc Lăng Thiên cưới Lai Tuyết thì họ sẽ không thể làm ồn ào. Nhà họ Kiều nhất định là không muốn phải hổ thẹn hơn nữa, con gái nhà mình cưới chồng trước của con dâu mình, như thế quá kì quặc.

Cho nên, về việc hôn lễ này, lời yêu cầu của Kiều Tân Phàm có vẻ rất đột ngột và trực tiếp. Lai Tuyết dùng ánh mắt oan ức, bất lực hết nhìn bà Kiều, Kiều Quý Vân, sau cùng là cô ta dừng lại trên mặt Mạc Lăng Thiên như thể cô ta hoàn toàn bị họ ức hiếp.

“Bà nội, cha, họ làm như vậy, sau này con và Lăng Thiên làm sao có thể đến với nhau được? Đã một buổi tiệc kính hôn bị hủy rồi, bây giờ lại cố ý không muốn để con và Lăng Thiên bên nhau.”

Lai Tuyết vừa nói xong thì mắt cô ta đã long lanh ánh nước, còn Mạc Lăng Thiên vẫn cứ dùng vẻ mặt lạnh lẽo mà đối diện với cô và Kiều Tân Phàm.

“Vì khiến cho tôi và Tiểu Tuyết gặp khó khăn, như thế này là đáng giá sao?”

Giọng nói của, Mạc Lăng Thiên lạnh lùng, trào phúng. Mà người lớn nhà họ Kiều cũng không phản ứng trước thái độ của anh ta, dường như họ rất bất mãn với việc Vãn Tình và Kiềuu Tân Phàm đến với nhau.

“Anh Mạc hẳn là đã hiểu lầm rồi. Chúng tôi sao lại gây khó dễ cho người khác chứ? Chúng tôi chỉ vì hạnh phúc của chính mình mà thôi. Người ta đều cho rằng chúng tôi phá hỏng tiệc đính hôn của các người. Nhưng thực tế thì hoàn toàn ngược lại. Chẳng lẽ để các người ở bên nhau thì chúng tôi phải bí mật kết hôn sao? “

Nửa câu đầu là Vãn Tình nói với Mạc Lăng Thiên, nửa câu sau là cô nói với Kiều Tân Phàm.

“Có cố ý phá đám hay không thì chính các người biết rõ!”

Như thể không chịu được sự sắc bén của Vãn Tình, Kiều Quý Vân mở miệng nói. Hiển nhiên là ông đã sớm cho rằng Kiều Tân Phàm không cố ý.

Ngay khi mọi người đều cho rằng Vãn Tình và Kều Tân Phàm cố ý phá rối. thì có một giọng nói vang lên:

“Chuyện đó cũng không thể trách anh hai và chị dâu được. Người đã phá hỏng nó là tôi.”

Kính râm che khuất cả khuôn mặt cô. Đôi môi cô đỏ tươi, trên đầu vẫn đang đội một chiếc đón rộng vành, làm da cô trắng như tuyết, cô mặc một bộ trang phục màu đen.Cô ấy xinh đẹp động lòng người. Thậm chí mọi người cũng không nhìn thấy rõ khuôn mặt của cô, chỉ thấy cô hất cằm nói câu này xong thì lập tức nhấc chân đi lên lầu.

Kiều Minh Kiều xuất hiện đã cho Vãn Tình và Kiều Tân Phàm thêm một sự ủng hộ. Trên thực tế, Vãn Tình cảm thấy rất may mắn khi anh có một cô em gái tốt như thế.

“Đứng lại!”

Ngay khi Vãn Tình nhìn Kiều Tân Phàm bằng một ánh mắt vui sướng thì Kiều Quý Vân hét lên một tiếng khiến Kiều Minh Kiều phải dừng bước.

Loading...

Xem tiếp: Chương 101: Lùi Để Tiến (phần 14)

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Độc Y Kiều Nữ

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 20


Chiêu Quân Săn Chồng

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 20


Pháo Hôi Tiên Sinh, Chuyển Chính Đi!

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 21


Đông Nguyệt Quý Dạ Ngữ

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 11