101 Kiều Minh Kiều gỡ kính râm xuống, thong thả xoay người nhìn vẻ xanh xám vì tức giận của Kiều Quý Vân. Cô cũng không muốn chọc vào cơn tức của cha mình, chỉ khẽ nhăn cặp mày xinh đẹp, đôi mắt cô sáng lấp lánh, cô gằn từng tiếng nói:“Lần trước là con phá bọn họ, thuận tiện cũng phá hỏng luôn tiệc đính hôn của anh hai.
102 Nếu nói trước kia Kiều Tân Phàm cầu hôn cô là để làm cho Kiều Quý Vân tức giận, vậy thì lúc này đây anh nhất quyết phân cao thấp với mẹ con Lai Tuyết chính là đang muốn lật bài ngửa.
103 Xe đến dưới lầu khu nhà của Kiều Tân Phàm, Vãn Tình đã quen được Kiều Tân Phàm đỡ xuống, còn Kiều Minh Kiều vừa đóng cửa xong liền đuổi theo phía sau.
104 Việc Kiều Minh Kiều ngủ lại khiến Vãn Tình và Kiều Tân Phàm phải ngủ cùng giường. Ngay khi Vãn Tình lo lắng không biết liệu có bị Kiều Minh Kiều phát hiện ra cô phân phòng ngủ với Kiều Tân Phàm hay không thì Kiều Minh Kiều lại yêu cầu Vãn Tình bầu bạn với cô ban đêm.
105 Vãn Tình thấy Kiều Tân Phàm nửa ngồi nửa quỳ trước mặt, cô cũng không khách khí mà đưa cái chân bị thương đã sắp khỏi của mình ra, cô nói:“Chân em đỡ nhiều rồi, tâm trạng cũng rất vui vẻ, không cần ông xã đại nhân ngày ngày đi theo bảo vệ nữa.
106 Ngày hôm sau khi tan tầm, Vãn Tình về nhà thì nhìn thấy một người nữa ngoài Kiều Tân Phàm, đó chính là Kiều Quý Vân. Vẻ mặt Kiều Quý Vân rất nghiêm túc, ông không thèm uống một ngụm nước nào mà chỉ nói vài câu rồi bỏ đi.
107 Trên đường đi vào biệt thự nhà họ Kiều từ rất xa đã có những chiếc xe hạng sang đậu thành một hàng dài, tuy không phải là những mẫu xe mới nhất, nhưng tuyệt đối không phải thuộc hàng lỗi thời.
108 Lại gặp lại Lai Phượng Nghi, vẫn là dáng vẻ hiền thục, dịu dàng như trước, chỉ là trên mặt bà ta thoáng mệt mỏi. Sau khi thấy Vãn Tình đến, không rõ là không nhìn thấy hay là không muốn để ý đến mà bà ta xoay người đi lấy rượu trái cây đến bên cạnh bàn thức ăn.
109 Lai Phượng Nghi cũng không hề bất ngờ hay nói bất cứ điều gì về quyết định của bà Kiều. Nhưng thật ra thì chính là Vãn Tình có hơi chần chừ. Đây chẳng phải có nghĩa là mỗi ngày cô và Kiều Tân Phàm sẽ ngủ cùng một giường sao? Cô ngẩng đầu nhìn anh, dường như anh không nhìn thấy ánh mắt của cô nên hiển nhiên là anh cũng không hề cãi lại ý của bà nội.
110 Không rõ là vô tình hay cố ý mà cả Kiều Quý Vân và Lai Tuyết đều không có mặt trong ngày mừng thọ bà Kiều. Lai Tuyết thì có thể là bị bà Kiều cố ý tách ra, nhưng còn Kiều Quý Vân thì sao? Ông ấy đích thân đến tìm Kiều Tân Phàm và Vãn Tình nhưng ngày hôm sau thì lại không xuất hiện trong buổi tiệc.
111 Khi ra khỏi thư phòng của Kiều Quý Vân, tâm trạng Vãn Tình hơi buồn bực. Đúng vậy, Lai Tuyết không chỉ có một người mẹ khéo léo đưa đẩy lại nhu hòa, mà còn có một người cha đau lòng cho cô ta vì nhiềm năm không thể chăm sóc.
112 Sau khi quen biết Kiều Tân Phàm, Vãn Tình mới thật sự hiểu được thế nào gọi là quý trọng. Vãn Tình nhìn ly nước đường đỏ nồng đậm kia, vửa ấm áp lại tỏa ra hương vị ngọt ngào.
113 “Kiều Tân Phàm, anh có thể gánh vác vì em thì em cũng có thể làm vì anh mà. ”Vãn Tình không vùng khỏi vòng ôm của Kiều Tân Phàm, cô kiên định nhìn anh.
114 Bởi vì ở lại nhà họ Kiều nên không thuận đường cô đi làm, vì vậy hiển nhiên là Kiều Tân Phàm sẽ đưa đón cô. Chỉ là ngay lúc này, Vãn Tình mới biết được thì ra Kiều Tân Phàm cũng rất bướng bỉnh.
115 Họ không chỉ đi ăn, mà còn uống cả rượu vang đỏ. Vãn Tình cảm thấy tối hôm nay tốt hơn bao giờ hết, không chỉ có thức ăn ngon mà cả rượu vang khiến cô say càng thêm say.
116 Trên xe, Kiều Tân Phàm cũng không lập tức giải thích gì cả, mà anh chỉ cau mày, gương mặt cao quý đã thu liễm sự lạnh lùng đáng sợ vừa rồi đi, ánh mắt anh rõ ràng lo lắng nhìn Vãn Tình qua gương chiếu hậu.
117 “Anh hy vọng Vãn Tình mãi mãi là chính mình một cách chân thật nhất trước mặt Kiều Tân Phàm. Khi em muốn khóc thì cứ khóc, thích cười thì liền cười, không cần phải kìm nén, giấu diếm cảm xúc của mình như thể không có chuyện gì.
118 Lời này của Lai Tuyết rất có khí thế, và đương nhiên rất có lực tác động. Vì câu này của cô ta mà mọi người đều dừng động tác dùng bữa, ngay cả bà Kiều cũng không thể không nhìn cô ta.
119 Vãn Tình cũng không đi hỏi Mạc Lăng Thiên về việc khu nghỉ mát, cô chỉ chuyên tâm làm việc. Cô vẫn chưa đến mức có thể rộng lượng xem như chưa từng có chuyện gì mà đối diện với Mạc Lăng Thiên, chỉ là cô biết rằng lúc này, anh ta còn có thể xuất hiện trước mặt cô rất nhiều lần nữa, bất quá thì cô chỉ có thể khiến bản thân thản nhiên mà đối mặt thôi.
120 Đời người không đơn giản như kịch bản, hào môn không phải là lâu đài cát, nhưng hôn nhân lại là một vở kịch hỗn tạp, các nhân vật trong vở kịch tự nhiên sẽ hiểu được chuyện này.