Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Thịnh Hạ Vãn Tình Thiên Chương 116: Thừa Thắng Xông Lên (phần 14)

Chương trước: Chương 115: Thừa Thắng Xông Lên (phần 13)



Trên xe, Kiều Tân Phàm cũng không lập tức giải thích gì cả, mà anh chỉ cau mày, gương mặt cao quý đã thu liễm sự lạnh lùng đáng sợ vừa rồi đi, ánh mắt anh rõ ràng lo lắng nhìn Vãn Tình qua gương chiếu hậu. Nhưng ngoài trầm mặc thì anh không nói gì khác.

Cảm giác này phải nói như thế nào đây? Ngoài khoảnh khắc khi Kiều Tân Phàm phản ứng sau lời Lai Tuyết nói khiến cô cảm thấy rất đau ra thì cũng không quá mãnh liệt đến mức đứt từng khúc ruột. So với việc Mạc Lăng Thiên đột ngột nắm tay Lai Tuyết xuất hiện thì lúc này đây xem như lòng cô đã bình tĩnh rất nhiều rồi.

Kiều Tân Phàm có người mà anh yêu, điều này cô đã được biết trước, chỉ là cô không dự đoán được đột nhiên chuyện này lại bị Lai Tuyết nhắc đến, càng không ngờ phản ứng của Kiều Tân Phàm lại khiến cô cảm thấy đau. Cảm giác ê ẩm này như thể đã diệt sạch mọi hy vọng và nhiệt tình chỉ vửa mới sống lại trong lòng cô, làm cho cô không khỏi thanh tỉnh hơn rất nhiều.

Kiều Tân Phàm, bất quá chính là một cái cây để cho cô bám lấy trong lúc ngụp lặn trong hôn nhân và tình yêu mà thôi. Tình cảm của cô đối với anh chính là một sự ỷ lại và chân thành trong hôn nhân, thậm chí là vì cô cảm kích trước sự dịu dàng của anh.

Chính là như vậy, cho nên cô không cần phải khó chịu hay đố kỵ với người mà Kiều Tân Phàm yêu. Nếu so sánh thì chẳng phải cô cũng đã từng yêu Mạc Lăng Thiên sâu sắc hay sao?

Vãn Tình nhẹ nhàng thở dài, vứt bỏ hết mọi suy nghĩ trong lòng đi. Nhưng trông đầu cô lại hiện lên hình ảnh ngày hôm đó khi cô nói anh máu lạnh vô tình, đột nhiên anh trở nên rất nghiêm túc.

Lại nghĩ đến vừa rồi khi Lai Tuyết nói anh là động vật máu lạnh, cùng ánh mắt đáng sợ của anh.

Không thể nghi ngờ gì nữa về vị trí của cô gái kia trong lòng Kiều Tân Phàm.

Đột nhiên Vãn Tình mỉm cười, không biết là bởi vì bỗng nhiên phát hiện ra chyện này mà cười tự giễu, hay là đang cười nhạo bản thân đã cho rằng anh thích cô, hay đang cười nhạo mình đã quá mức lạc quan mong đợi hạnh phúc này.

Khi trong lòng anh luôn có một người, mà lòng cô cũng không hề đơn thuần, thì sao lại có thể rộng lượng đến mức thế nào cũng được.

Khi cô ngẩng đầu nhìn thấy ánh mắt thoáng đau lòng và bất mãn của Kiều Tân Phàm, Vãn Tình không hiểu được anh bất mãn gì với cô?

“Hạ Vãn Tình, em cười khó coi như vậy làm gì chứ? Sao lại không tức giận, không phát hỏa?”

Giọng Kiều Tân Phàm thoáng ẩn nhẫn, dường như anh còn kích động hơn cả cô. Đây thật sự là ngoài dự đoán của Vãn Tình. Chẳng lẽ cô phải vừa khóc vừa la, nói với anh vì sao anh lại thích cô gái kia như vậy, xin anh hãy quên cô gái kia đi, xin anh hãy thích cô?

Như thế thì quá ngây thơ rồi, Vãn Tình biết rằng cô không có tư cách yêu cầu nhiều như vậy. Giống như Kiều Tân Phàm chưa từng yêu cầu cô phải không được yêu, không được hận Mạc Lăng Thiên vậy. Cuộc hôn nhân của họ chính là vì một hồi trả thù cùng cảm giác đồng bệnh tương liên xây dựng nên mà thôi.

Nhưng mà nếu nói rằng cô không hề tức giận thì cũng là giả, chỉ là cô cố ý ngăn lại mà thôi.

Nhưng cô không muốn thừa nhận bao nhiêu dịu dàng, quan tâm của Kiều Tân Phàm đều là giả.

Nhưng nếu như anh yêu một cô gái như thế thì anh có thể thật lòng với cô đến mức nào chứ? Vậy mà cô lại suýt nữa bị sập bẫy bởi sự dịu dàng này, thậm chí còn cho rằng họ có thể hạnh phúc.

“Cho dù anh không tốt với em thì em cũng sẽ không trách anh đâu. Huống chi anh thật sự đối với em không tệ, em không có lý do gì để mà tức giận cả.”

Khi Vãn Tình nói lời này, cô tươi cười đến cả ánh măt cũng rất chân thành. Chỉ là như vậy cũng không khiến cho Kiều Tân Phàm vui vẻ, mà ngược lại khiến anh sa sầm, trầm mặc lái xe, như thể cô đã chọc giận anh vậy.

Hai người không nói gì suốt cả quãng đường, dường như họ đột nhiên thay đổi, Vãn Tình vô tội liếc nhìn Kiều Tân Phàm, còn dáng vẻ anh lái xe, thật sự không hề để ý rằng cô đang nhìn anh. Lần đầu tiên Vãn Tình nhìn thấy anh như vậy, rõ ràng là đang tức giận, nhưng anh giận cái gì chứ?

“Em thừa nhận, vừa rồi khi nghe thấy Lai Tuyết nói, lòng em rất không thoải mái, thậm chí em còn muốn lập tức buông tay anh ra. Nhưng mà đây cũng không phải là lỗi của anh, trước đây em đã biết rằng anh có người con gái mà anh yêu. Đây hết thảy đều là do em tự nguyện, cho nên em không cần phải tức giận.”

Rốt cuộc Vãn Tình ngồi không yên , lần đầu tiên cô biết được tính tình cáu kỉnh của Kiều Tân Phàm.

Cô thì thào nói ra suy nghĩ trong lòng. Chỉ là cô không muốn để hai bên cứ im lặng như vậy, lại càng không muốn chỉ vì một câu nói của Lai Tuyết mà hủy diệt mọi cố gắng xây dựng hôn nhân của họ.

Xe sắp đến biệt thự nhà họ Kiều thì đột nhiên ngừng lại, Vãn Tình còn chưa kịp nhìn thấy anh quay sang thì đã nghe anh bất đắc dĩ thở dài đầy thất bại, anh xoay lại nhìn cô, buồn bã nói:

“Hạ Vãn Tình, em sao có thể rộng lượng như thế chứ? Rộng lượng đến mức khiến cho gười ta tức giận!”

Ánh mắt Kiều Tân Phàm thật sự nghiêm túc chăm chú nhìn Vãn Tình, khiến cho cô đột nhiên nghi ngờ, hay là anh chờ mong cô sẽ ghen, tức giận, tranh cãi ầm ỹ thì anh mới vui vẻ sao?

“Vậy anh muốn em ghen, tức giận, khóc lóc la hét, mắng anh vô lương tâm sao?”

Vãn Tình bị Kiều Tân Phàm nhìn đến mất tự nhiên, nhưng cô lại có thể hiểu được tâm tư của anh.

“Ừ, như vậy thì em sẽ khiến anh cảm nhận được em có thích anh.”

Kiều Tân Phàm thẳng thắn giải thích, khuôn mặt tuấn tú hơi xấu hổ, như thể mong đợi được Hạ Vãn Tình thích mình thì mới vui vẻ được. Còn Vãn Tình đột nhiên hiểu ra ý anh, tâm tình vốn đang mất mát, tự giễu bị lời anh nói đánh tan mất.

“Kiều Tân Phàm, chúng ta đều là người lớn, không còn là trẻ con nữa. Anh có thể bao dung em, thương em, vậy thì vì sao em lại không thể hiểu anh, bao dung anh chứ?”

Vãn Tình bất giác bật cười vui vẻ, trên mặt cô đã không còn sự mất mát khiến anh lo lắng nữa. Vãn Tình không biết vẻ mặt vừa rồi của cô khiến cho người ta đau lòng như thế nào. Mà lúc này, Kiều Tân Phàm không thể không vươn tay bắt lấy bàn tay nhỏ bé của cô, vội vàng nói:

“Anh sợ nhất chính là em lại sẽ buông tay anh ra, nhưng sau đó nhìn thấy dáng vẻ rất không để tâm của em lại làm cho anh đau lòng, tức giận.”

Đối mặt với ánh mắt và giọng điệu trách cứ của Kiều Tân Phàm, Vãn Tình cũng hơi bối rối. Cô nên tin tưởng anh cũng giống như cô, đều có lòng nỗ lực vì hạnh phúc hôn nhân của mình. Chỉ là sau khi phải chịu sự phản bội, không được thương yêu, thì sao cô có thể lại thản nhiên tin tưởng ai nữa đây?

Loading...

Xem tiếp: Chương 117: Thừa Thắng Xông Lên (phần 15)

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Mùa Hè Của Diệp Xuyên

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 85


Uy Phong Cổ Tự

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 36


Dục Vọng Chiếm Hữu

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 69


Phùng Thanh

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 50


Nghìn Kế Tương Tư

Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình

Số chương: 23