Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Thịnh Hạ Vãn Tình Thiên Chương 105: Thừa Thắng Xông Lên (phần 3)

Chương trước: Chương 104: Thừa Thắng Xông Lên (phần 2)



Vãn Tình thấy Kiều Tân Phàm nửa ngồi nửa quỳ trước mặt, cô cũng không khách khí mà đưa cái chân bị thương đã sắp khỏi của mình ra, cô nói:

“Chân em đỡ nhiều rồi, tâm trạng cũng rất vui vẻ, không cần ông xã đại nhân ngày ngày đi theo bảo vệ nữa. Anh ở bên em trong lúc em cần anh nhất đã là rất tốt rồi.”

Dù cô đang mỉm cười nhưng giọng cô nói lại rất nghiêm túc. Nói xong, cô thong dong bước đi, hiển nhiên là bước chân vẫn chưa trở lại bình thường nên cô đi hơi chậm. Nhưng dáng vẻ này của cô đã không còn khiến Kiều Tân Phàm phải lo lắng nữa.

Cũng không phải là Vãn Tình cứng miệng, mà là vì tính cách cô vốn cô độc, từ nhỏ đến lớn cô đã quen sống độc lập. Kiều Tân Phàm có lòng như vậy cũng đã rất đủ rồi.

Đối với phụ nữ mà nói, chẳng phải là có những khi thứ chúng ta cần nhất chính là tấm lòng này sao?

Nhưng mà cuộc sống của cô thì lại luôn có người đến làm phiền, khi Vãn Tình đến trước cửa văn phòng thì có người gọi giật cô lại. Vãn Tình quay đầu liền nhìn thấy một chiếc xe bóng loáng, cô thoáng ngạc nhiên khi thấy khuôn mặt anh ta, người mà súyt nữa cô đã quên mất, bởi vì gần đây thật sự là đã xảy ra quá nhiều chuyện.

“Hạ Vãn Tình, em thật sự đã gả cho Kiều Tân Phàm rồi à?”

Tạ Sáng mở cửa xe, anh ta hỏi cô bằng một giọng khó tin và chất vấn.

“Đương nhiên, anh có thể tìm anh tôi để xem giấy tờ, anh ấy là người làm chứng trực tiếp đấy.”

Vãn Tình cũng không hề quanh co, cô thẳng thắn thừa nhận, như thể đây cũng chỉ là một việc rất đơn giản mà thôi.

“Em thật sự điên rồi, vì một tên Mạc Lăng Thiên như vậy có đáng không?”

Vẻ mặt Tạ Sáng tỏ ra khinh bỉ, nhưng Vãn Tình cũng không thèm để ý đến, cô chỉ quay đầu nhìn anh ta, ung dung nói:

“Tìm một người yêu mình rất khó, tìm một người tôn trọng mình lại càng khó hơn. Nhưng Kiều Tân Phàm lại khiến tôi cảm thấy bản thân không hề kém cỏi.”

Lời Vãn Tình nói khiến vẻ mặt khinh thường của Tạ Sáng biến mất. Nhưng ánh mắt bất cần đời của anh ta lại thoáng nghiền ngẫm khiến Vãn Tình bất ngờ.

“Tôi cũng có thể cho em cảm giác tương tự!”

Nhưng Vãn Tình càng mỉm cười đến sáng lạn, mà lại như thể chèn ép trắng trợn:

“Trong cùng một điều kiện thì tôi đã chọn người ưu tú, còn anh bị loại rồi.”

Vãn Tình xoay người, không thèm để ý đến khuôn mặt bị cô chọc tức của Tạ Sáng. Bước vào nhà họ Tạ thì tốt hơn vào nhà họ Kiều sao? Nhưng Tạ Sáng lại không thể cho cô cảm giác an toàn của Kiều Tân Phàm.

Hơn nữa, điều quan trọng chính là ai là người gây ấn tượng với cô hơn ngay lần đầu gặp gỡ.

“Hạ Vãn Tình, em thật ngốc nghếch, người đàn ông đó e là hôn lễ cũng chẳng thể cho em đâu, em đầu tư thất bại rồi!”

Phía sau, Tạ Sáng lo lắng nhắc nhở cô, Vãn Tình lại quay đầu nhìn anh ta, rất nghiêm túc đáp lại:

“Chúng tôi sẽ có hôn lễ.”

Ánh mắt Vãn Tình tự tin và chắc chắn, khiến cho Tạ Sáng hơi sửng sốt. Đến khi cô quay người, cô vẫn cảm giác được anh ta đã bị cô làm cho kinh ngạc, Vãn Tình cười, cô bước đi nhanh hơn. Trong cuộc sống, phải luôn tin tưởng rằng ngày mai sẽ tốt hơn thì mới đúng.

Bầu không khí làm việc trong văn phòng rât dễ chịu, chỉ là thỉnh thoảng mọi người rất chú ý đến những tin tức bát quái, như thể muốn đào bới tin tức để thảo luận với nhau.

“Trưởng phòng Hạ, hôm nay chồng cô không đưa đón sao?”

Lúc tan tầm, có người quan tâm hỏi cô, Vãn Tình không để tâm lắm, cô chỉ trả lời:

“Vâng, tôi để anh ấy làm việc của mình hẳn là tốt hơn.”

Điều này khiến người ta càng hiếu kì dò hỏi:

“Hai người đăng kí kết hôn rồi, vậy có làm hôn lễ không? Đồng nghiệp ai cũng đợi uống rượu hỷ của Trưởng phòng Hạ nha.”

Vãn Tình thật sự muốn nói rằng các đồng nghiệp đều chờ xem chuyện cười thì có, nhưng cô không thể nói như vậy được. Con người ta vốn kì quặc như vậy đấy, rõ ràng có nói ra cũng chẳng có ích lợi gì, nhưng mà người ta vẫn cứ muốn nói.

“Đương nhiên rồi, đến lúc đó sẽ báo với mọi người.”

Trên thực tế thì vấn đề này không chỉ có đồng nghiệp của cô thắc mắc mà ngay cả hai bậc phụ mẫu nhà họ Hạ cũng hoái hoắc. Khi Vãn Tình đưa Kiều Tân Phàm về nhà họ Hạ, cha cô nghiêm túc đặt ra vấn đề này, còn Kiều Tân Phàm cũng chậm rãi cười nói:

“Sẽ làm trong thời gian sớm nhất ạ. Con sẽ không để Vãn Tình chịu uất ức.”

Khi ra khỏi cửa, Vãn Tình lập tức truy hỏi Kiều Tân Phàm, cô nhìn thấy dường như anh chẳng lo lắng gì về việc hôn lễ này cả, hẳn là đã sớm có chủ ý.

“Kiều Tân Phàm, không phải là anh sớm đã lên kế hoạch rồi chứ? Đừng nói sẽ lại là một hôn lễ gấp gáp nữa đi.”

Vãn Tình khó hiểu hỏi Kiều Tân Phàm, anh cũng mỉm cười lạnh nhạt, lại thoáng chút chua xót và áy náy nói:

“Xem ra là anh đã tạo ra bóng ma trong lòng bà xã rồi. Đương nhiên đây không phải là một hôn lễ gấp gáp, mà sẽ do bà nội chuẩn bị, chúng ta chỉ cần sống vui vẻ là được rồi.”

Vãn Tình nhìn thấy Kiều Tân Phàm bình tĩnh như vậy, cô cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều, nhưng lại hơi tò mò.

“Làm sao anh có thể chắc chắn rằng bà nội sẽ chuẩn bị hôn lễ cho chúng ta?”

Kiều Tân Phàm nhìn tấm lịch bàn trên xe, sau đó anh ung dung cười nói:

“Sinh nhật lần thứ bảy mươi ba của bà nội sắp đến rồi, chúng ta đi chọn quà đi.”

Đột nhiên Vãn Tình hiểu ra kế hoạch của Kiều Tân Phàm, không có bất cứ người lớn tuổi nào lại muốn ngày sinh nhật của mình lạnh lẽo, cô đơn cả, Còn Lai Tuyết thì làm sao có thể so sánh được với cháu đích tôn mà bà đã nuôi nấng bấy lâu.

“Anh như vậy có phải là rất hư không? Đợi bà nội chủ động tìm đến anh. Nếu mà bà tức giận thì xem anh làm sao.”

Vãn Tình nhíu mày, lo lắng nói. Nhưng Kiều Tân Phàm lại chỉ mỉm cười:

“Cho nên anh mới nói là một ván bài. Hơn nữa, chúng ta đâu có đợi bà nội tìm đến chúng ta!”

Vãn Tình kinh ngạc nhìn Kiều Tân Phàm, rồi gật đầu đồng tình:

“Ông xã đại nhân, em đoán là cha anh sẽ tìm gặp chúng ta đấy!”

Vãn Tình nói xong, hai người nhìn nhau cười rất ăn ý. Quay trở lại nhà họ Kiều ắt sẽ là một hồi giông bão. Nhưng như vậy thì sao chứ!

Trên thực tế, đêm trước ngày Kiều Quý Vân đến tìm họ, họ đã dự đoán trước được. Tối hôm đó, Vãn Tình nhận được một cuộc điện thoại mà cô muốn nhận nhất. Sau đó cô nghe thấy Lai Tuyết không cam lòng nói:

“Hạ Vãn Tình, sao cô phải quá đáng như vậy chứ? Tôi chẳng thể sống yên ổn nổi, còn cô hẳn là vui vẻ chứ gì?”

Vãn Tình lạnh nhạt trả lời:

“Đương nhiên!”

Sau khi gác máy, Vãn Tình ngắm nhìn cảnh bên ngoài, vốn nhà cao tầng trông rất phiền, nhưng bây giờ cũng trở nên rất đẹp đẽ. Lai Tuyết phải sống khổ sở cũng là phải thôi.”

Loading...

Xem tiếp: Chương 106: Thừa Thắng Xông Lên (phần 4)

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Vương gia ta biết sai rồi

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không

Số chương: 129


Cậu Chủ, Tha Cho Em Đi

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 26


Phong Lưu Thành Thần

Thể loại: Đô Thị, Xuyên Không

Số chương: 81


Yêu Là Vì Nhau

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 33


Vòng Xoáy Chết

Thể loại: Truyện Ma

Số chương: 43