121 Nếu như hai điều kiện trước của bà Kiều rất hợp lý, thì điều kiện cuối cùng lại tương đối kỳ quặc, Vãn Tình nhớ rõ ràng ban sáng bà Kiều không hề có ý này, người mở lời giúp đỡ Mạc Lăng Thiên chính là Kiều Tân Phàm mà.
122 Vãn Tình vừa ra khỏi phòng bà Kiều thì nhìn thấy Lai Tuyết bưng một chén thuốc bổ đi đến, cô không khỏi rùng mình với vẻ vui sướng trong mắt cô ta. Ngay khi Vãn Tình chuẩn bị xoay người đi thì cô ta nói:“Các người nghĩ rằng chỉ cần các người nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của thì Lăng Thiên sẽ từ bỏ việc ở bên tôi sao? Hạ Vãn Tình, cô là kẻ giật dây phía sau, nhưng đừng quên tính cách của Lăng Thiên, anh ấy chưa từng là hạng người nịnh nọt, cô vĩnh viễn cũng không hiểu được anh ấy.
123 Kiều Tân Phàm giống như lính nhảy dù vậy, anh cho Vãn Tình nguồn dưỡng khí lớn nhất, điểm tựa dịu dàng nhất, sự ấm áp không thể kháng cự lại nhất. Nếu nói không động lòng thì là cô tự dối mình, cô rõ ràng đã động lòng trước một Kiều Tân Phàm ngày càng sâu không lường được.
124 Cả xe và chìa khóa đều là mới, khi Vãn Tình nhận lấy chìa khóa từ Kiều Tân Phàm, cô liền ý thức được điều này, cô không khỏi nhìn Kiều Tân Phàm, một người đàn ông quen biết không lâu lại hiểu cô hơn ai hết.
125 Kỳ thật vừa rồi chẳng phải là Tạ Sáng đã thừa nhận chuyện này rồi sao? Vì sao Tạ Sáng lại muốn làm khó Mạc Lăng Thiên chứ? Vãn Tình không muốn nghĩ nữa, tuy rằng một hoa hoa công tử như Tạ Sáng có thật lòng đi chăng nữa thì Hạ Vãn Tình cô cũng không thể tiếp nhận được.
126 Sự thật chứng minh cái gọi là ăn ý chính là không có sự phân biệt, Vãn Tình và Mạc Lăng Yến như thể tồn tại cảm tình như thế. “Chị Vãn Tình ~”Khi Mạc Lăng Yến nhìn thấy Vãn Tình, sự tự ti và cô độc của cô đột nhiên biến mất, để lộ nụ cười vui sướng và thỏa mãn, chân cô không tự chủ chạy đến, nhưng cuối cùng lại phải khó khăn đứng lại.
127 Đối diện với vẻ mặt khó xử của Mạc Lăng Yến, Vãn Tình không nói gì, cô đưa điện thoại của mình cho cô ấy. Mạc Lăng Yến hơi do dự một chút, rồi vẫn nhận lấy, bấm số gọi cho Mạc Lăng Thiên.
128 Kiều Tân Phàm cứ như vậy mà bất ngờ xuất hiện trước mắt Vãn Tình. Anh đến đây từ khi nào, anh đã đến từ lúc Lai Tuyết nói rằng cô không muốn đến bữa tiệc kia sao? Hay là anh đến từ khi Mạc Lăng Yến càng muốn làm sáng tỏ càng giấu đầu hở đuôi? Vãn Tình chỉ cảm thấy lòng cô tê dại, cô quan sát vẻ mặt bình tĩnh của Kiều Tân Phàm, ánh mắt cô vừa lo lắng, vừa bất đăc dĩ, cô mở miệng nhưng lại không biết phải nói sao cho phải.
129 “Đi thôi, đi xem thử thế nào gọi là khách quý!”Vãn Tình nghe thấy giọng Kiều Tân Phàm thoáng trêu chọc, có vẻ như anh cũng không mặn mà với bữa tiệc này, nhưng sống ở đời ai cũng phải đuổi theo những thứ có lợi ình.
130 “Đâu chỉ là thiếu nữ thôi đâu, em gái cũng đã có chồng rồi còn gì. ”Tạ Sáng trầm giọng nói, lúc này Vãn Tình đón nhận ánh mắt mệt mỏi phía sau cặp kính của anh ta, cô cũng lễ độ chào một tiếng:“Chào anh Tạ!”Tạ Sáng ngoài cười mà trong không cười gật đầu, dáng vẻ anh ta giả vờ hứng thú, nhưng thật ra Vãn Tình cũng chẳng cảm thấy có gì kì lạ.
131 Phụ nữ có một loại trực giác, gọi là giác quan thứ sáu. “Tân Phàm ~”Chính Vãn Tình cũng không nhận ra rằng giọng nói của cô khi gọi tên Kiều Tân Phàm đã thay đổi đến quái dị, thậm chí còn thoáng run rẩy.
132 “Sau này có thời gian rảnh rỗi thì sẽ làm phiền nhiều hơn, mong cô đừng ghét bỏ tôi nhé. ”Đôi mắt linh động của Tịnh Ái khẽ chớp, nụ cười sáng lạn này khiến cô hơi ngẩn ra, như thế đã gặp trước đây rồi, Vãn Tình gật đầu, vẻ mặt tỏ ra bình tĩnh, nói:“Sao lại ghét bỏ được chứ? Lúc nào cũng hoan nghênh cô!”Vãn Tình đón nhận ánh mắt của Tịnh Ái, theo bản năng thể hiện dáng vẻ chủ nhân, tâm lý này ngay cả chính cô cũng không hiểu nổi.
133 Sự thật chứng minh, dù một người đàn ông luôn nhã nhặn thì trong chuyện nam nữ, anh ta cũng rất khó mà có thể lịch sự được. Nhất là một đôi mỹ nam mỹ nữ ở bên nhau, việc này là hết sức bình thường, huống chi là cô đã cho phép anh.
134 Nếu nói Kiều Tân Phàm mà cô từng quen biết chỉ là một chiếc mặt nạ của anh, hay là một Kiều Tân Phàm với dáng vẻ thanh nhã, ung dung, đầy cơ trí giờ đây đã tháo mặt nạ xuống, anh gần như hoàn toàn xa lạ, khiến cô không hiểu gì về anh.
135 Vãn Tình chọn được một chiếc áo sơ mi trắng ánh xanh lam, cổ áo đính hoa văn phức tạp để che đi dấu vết lưu lại đêm qua, cùng với chiếc váy công sở tối màu ôm lấy cơ thể hết sức tinh tế, làm cho cô trông rất có thần, thêm cả đôi chân thon dài càng khiến cô thêm phần yểu điệu.
136 Lời Tân Phàm vừa nói ra, liền đánh vào trọng tâm, Vãn Tình vốn muốn cười, chỉ là khi thấy ánh mắt đầy oán hận của Lai Tuyết, cô chỉ thản nhiên liếc nhìn cô ta, chẳng lẽ đó không phải là lỗi của cô ta sao?Nghĩ đến lần bị Lai Tuyết hãm hại, trong long Vãn Tình lại khó có thể bình tĩnh được, cô không khỏi thốt ra một câu:“Mang thai trước khi kết hôn, chẳng những là không có trách nhiệm với đứa bé, mà cũng rất khó để cha mẹ hai bên tán thành.
137 Tâm tình Vãn Tình vốn đang không vui cho lắm, nhưng khi cô pha trò chọc ghẹo để trừng phạt Kiều Tân Phàm, anh lại không hề nhăn mặt mà ăn hết miếng thịt kho, lòng cô đã cảm thấy thoải mái hơn nhiều, lại thêm bà Kiều tỏ ra hiếu kỳ khiến cho chị Dương đứng bên cạnh bật cười.
138 Đôi mắt Vãn Tình long lanh khiến Kiều Tân Phàm nhìn chăm chú thật lâu, cuối cùng anh không nói gì cả, chỉ hôn nhẹ lên môi cô, rồi thốt ra hai chữ:“Cảm ơn!”Vị ngọt trên môi cảm giác vô cùng thân thiết, Kiều Tân Phàm là chồng của Hạ Vãn Tình cô, vậy thì sao lại có thể vì chữ yêu kia mà để cho người phụ nữ khác cướp đi mọi sự dịu dàng của anh.
139 “Mời tôi dùng cơm sao?”Vãn Tình mở to mắt nghe Tạ Sáng nói, như thể anh ta đang nói chuyện linh tinh mà thôi, Vãn Tình cũng sự nhiên đáp lại bằng một câu châm biếm.
140 Một câu ‘hoa đã có chủ’ của Tạ Sáng vô hình chung đã tác động đến Tịnh Ái. Vãn Tình không muốn đoán mục đích của anh ta khi nói lời này, cô chỉ nhìn ánh mắt Tịnh Ái, rồi lạnh nhạt đáp:“Tôi thích người đàn ông si tình, dứt khoát, người như anh Tạ đây, tôi không quản nổi, anh ta giấu nhiều em gái khác lắm.