181 Dưới màn đêm, Vãn Tình đột nhiên trở nên nhạy bén như mèo, lòng hiếu kì thôi thúc cô đứng dậy thay quần áo, nhanh chóng chạy xuống tầng hai, khi xuống đến cửa lớn ở tầng một, nghe thấy có người đẩy cửa, cô hơi ngẩn ra.
182 Vãn Tình cứ ngỡ mình hoa mắt rồi, hoặc là cô nghe nhầm. Vãn Tình chưa từng nghĩ đến sẽ có ngày Mạc Lăng Thiên nói giúp cho cô. Lời Mạc Lăng Thiên nói khiến Vãn Tình giật mình, đồng thời cũng khiến Hà Lỗi ngạc nhiên, rồi cười lạnh.
183 Thật sự là đêm nay xảy ra quá nhiều chuyện ngoài ý muốn, Vãn Tình không ngờ vừa rồi gặp Lai Tuyết ở cửa nhà họ Kiều, bây giờ đột nhiên ma xui quỷ khiến thế nào lại gặp cô ta ở đây chứ.
184 “Mình lo lắng mẹ mình sẽ suy sụp, cho nên mình không hề do dự khi Hà Lỗi ình cơ hội này. ”Trên đường trở về, Vãn Tình cứ luôn nghĩ đến ánh mắt kiên định và thản nhiên của Tuyết Dao khi cô ấy nói lời này.
185 Vãn Tình nghĩ rằng Mạc Lăng Thiên đột nhiên xuất hiện một cách bất thường ở Danh Đô cũng chỉ là vì anh ta cảm thấy ơn cứu mạng của cô quá nặng, nhưng lại không nghĩ rằng làm thế sẽ gây phiền phức cho cô.
186 Giọng Lai Tuyết không còn ngọt ngào nữa mà hơi khàn khàn, Vãn Tình nhìn khuôn mặt trang điểm tỉ mỉ của cô ta, đón nhận ánh mắt hoài nghi và cảnh giác của cô ta, cô không khỏi hồi tưởng lại câu nói khó hiểu của Mạc Lăng Thiên tối hôm qua.
187 “Anh hai, anh có thể nào đợi một thời gian nữa rồi hẵng đi xem mắt được không?”Mặc dù có thể anh trai cô khôn có cảm giác gì với Tuyết Dao, nhưng Vãn Tình vẫn hy vọng có thể giảm bớt đả kích cho Tuyết Dao trong lúc cô ấy tứ cố vô thân.
188 “Ừ, vậy tôi đi trước đây, phiền cô Tiểu Vi nhé. ”Cô hơi thất vọng, cô đến với tâm trạng vui vẻ, nhưng khôn ngờ Kiều Tân Phàm lại không có ở đây, nhưng cô cũng không cảm thấy quá mất mát, chỉ cần anh có thể ăn món ăn mà cô làm thì tốt rồi.
189 Hiển nhiên là Tiểu Vi nhận thức rõ ràng rằng không phải Vãn Tình mỉm cười vui vẻ gì, cô ta không tự chử bước lùi từng bước, nhưng tiếc là Vãn Tình đã bước rất nhanh đến.
190 “Lăng Thiên ~”Lai Tuyết đã thu lại dáng vẻ oan ức của mình, trở lại dị dàng, ngoan ngoãn, khẩn trương nhìn Mạc Lăng Thiên. “Chuyện đã giải thích rõ ràng rồi! Còn muốn nói gì sao?”Mạc Lăng Thiên bình tĩnh xoay người hỏi Lai Tuyết, dáng vẻ lạnh lùng, cao ngạo của anh ta hiển nhiên đã khiến Lai Tuyết sợ hãi.
191 Bàn tay Kiều Tân Phàm như đầy ma lực, nói đúng hơn thì Vãn Tình cảm thấy bản thân cô đã hoàn toàn mê mẩn. Khi Kiều Tân Phàm đẩy cô ngồi xuống ghế, cô nhìn chiếc bánh kem nho nhỏ mà độc đáo, dòng tên bằng sô cô la trên mặt bánh giống như dòng suối ấm áp len lỏi vào lòng cô, khiến cô hoàn toàn đắm chìm.
192 Nhưng ngay sau khi Vãm Tình tỉnh táo lại thì Kiều Tân Phàm lại trở nên nghiêm túc hơn rất nhiều. “Vụ án của Liêm hạo đã được phán quyết, tự ông ấy thừa nhận hành vi tham ô.
193 Khác với tình cảm bất đồng của Mạc Lăng Thiên và Lai Tuyết, hạnh phúc của cô là xuất phát từ nội tâm. Nhưng Vãn Tình lập tức nghiêm mặt, thu lại nụ cười của mình khi nhìn thấy Mạc Lăng Thiên.
194 Vãn Tình đứng cách xa bản vẽ, cho nên cô chạy vàng nhanh hơn. Trong khi đó Mạc Lăng Thiên cũng cố sức vươn tay ra. Khi cô chạy đến, cả người cô đập vào bàn làm việc, rướn lên bắt lấy bản vẽ, đồng thời tay của Mạc Lăng Thiên cũng cùng lúc bắt lấy nó.
195 Dáng vẻ và lời nói của Lai Tuyết đầy chỉ trích như thể đang bắt ngoại tình tận giường. Kiều Tân Phàm trở nên nghiêm túc, lạnh lùng không cho phép xâm phạm.
196 Vãn Tình nhìn ánh mắt kiên quyết của Tuyết Dao, cô khẽ cau mày, ôm chặt lấy cô ấy. Khác với sự nghiêm túc và quan tâm của Vãn Tình, Tuyết Dao lại mỉm cười nói:“Yên tâm đi, với tính cách của mình thì dù đến bất cứ đâu cũng sẽ không bị người ta ức hiếp đâu.
197 Ngày hôm sau, Vãn Tình đặc biệt mời Tuyết Dao cùng ăn cơm. Đối mặt với sự tiếc nuối của Vãn Tình, Tuyết Dao lại chỉ rất thản nhiên, đồng thời cho Vãn Tình biết một chuyện mà cô chưa từng được nghe.
198 Vãn Tình đuổi theo Tuyết Dao đang lảo đảo nhưng lại chạy rất nhanh. Cô nhìn cô ấy khó chịu dựa vào xe một lúc rất lâu, cô lo lắng không biết có phải cô ấy uống nhiều quá nên buồn nôn hay không, nhưng lại thấy hai đầu vai Tuyết Dao run lên.
199 “Đừng có trách tôi không cảnh tỉnh cô, nếu như cô lại cố ý tiếp cận Mạc Lăng Thiên nữa thì tôi sẽ không khách sáo với cô đâu. ”Giọng Lai Tuyết trầm giọng, khiến người ta gần như hoài nghi không phải là cô ta đang nói.
200 Hồi môn cũng không nhất thiết phải là thứ gì đắt tiền, chỉ cần là đại diện cho tâm ý của người nhà họ Hạ là được. Nhà họ Kiều không thiếu tiền, mà nhà họ Hạ thì lại càng không vì nhà họ Kiều có tiền mà xem nhẹ lễ nghĩa.