241 Dưới lầu, Mạc Lăng Thiên đợi Vãn Tình dưới chân cầu thang. Vãn Tình nhanh chóng bước xuống, khi cô nhìn anh ta, lòng cô nao nao, nhất thời cảnh giác nói:“Anh muốn làm gì?”Mạc Lăng Thiên không ngừng giúp đỡ cô, lần này cũng vậy.
242 Nghe thấy giọng Kiều Tân Phàm vừa lo lắng, lại vừa dịu dàng như thế, Vãn Tình càng cảm thấy giống như tìm thấy bắt được chiếc phao giữa biển lớn. Không có nhà họ Tịnh, không có nhà họ Hạ, cô còn có Kiều Tân Phàm.
243 Dáng vẻ của Tịnh Ái không giống đang giả vờ, ánh mắt cô ta sáng ngời nhìn Vãn Tình, như thể không cho phép thoái thác. “Tôi không biết tại sao đột nhiên cô lại làm thế này, nhưng cô cũng nên hiểu rằng sau khi cha biết về sự tồn tại của cô thì người đều tiên tìm đến cô là mẹ tôi, dù lòng bà rất buồn, nhưng vẫn vội vàng đến.
244 Vãn Tình không khỏi nhíu mày, chỉ mới chớp mắt mà cô kí giả này đã đổi trắng thay đen. “Cô Tiết, cô điều tra những điều này ở đâu?”Vãn Tình thấy vẻ mặt kí giả Tiết hơi xấu hổ, cô ta lại chỉnh kính rồi ngẩng đầu trả lời:“Vừa rồi tôi hỏi trợ lý của mình, bởi vì cô ấy không biết rõ, cho nên mới hiểu lầm.
245 Câu nói trước đó của Tạ Sáng cứ quanh quẩn trong đầu Vãn Tình: “Chúc mừng em gái vừa có được cả người lẫn tiền tài. ”Bản năng không có phép cô thừa nhận khả năng này, thế nhưng nhìn thấy Tạ Sáng xoay người bỏ đi, cô còn chưa kịp đuổi theo hỏi cho rõ ràng thì Hạ Vãn Dương đã đi trước cô một bước, còn Triệu Cường bên cạnh lại đưa một chiếc bút ghi âm và USB cho cô.
246 Trên đường, hai người không nói gì cả, Vãn Tình vẫn cứ nhìn dãy số trên màn hình điện thoại, nhưng cô không bấm gọi. Cô muốn tìm Tạ Sáng để hỏi chuyện, nhưng không phải bây giờ.
247 Cô chưa từng biết anh trai Hạ Vãn Dương lại có thể bạo lực như thế, Vãn Tình há hốc miệng chăm chú nhìn Tạ Sáng rất lâu, đến khi một người vốn rất tự tin như anh ta phải tỏ ra thoáng bất mãn và xấu hổ thì cô mới thu ánh mắt lại.
248 Cô vốn chẳng có gì cần nói với Mạc Lăng Thiên, bây giờ nghe thấy có người gọi anh ta ăn cơm, cô liền lạnh nhạt nói:“Nếu Mạc tổng dùng cơm, vậy tôi không quấy rầy nữa.
249 Lai Tuyết không nhìn thẳng Vãn Tình, chỉ thấy cô ta dáo dác nhìn quanh như đang tìm ai, một lúc sau thì liền nhìn thấy người đang đi đến trước mắt, cô ta mỉm cười gượng gạo nhưng cũng xem như lễ phép.
250 Lai Tuyết cũng không gây sự hay nói những lời khó nghe với Vãn Tình như trước nữa, còn chuyện giữa cô ta và Mạc Lăng Thiên đến bước đường ngày hôm nay dù tốt xấu thế nào cũng là việc của họ, Vãn Tình không quan tâm.
251 Hạ Vãn Dương dáng người cao gầy, anh mặc một bộ âu phục màu xám bạc, toát ra khí chất đầy anh tuấn, nhã nhặn. Đặc biệt là lúc này anh hơi cau mày, sắc mặt nghiêm túc khiến Vãn Tình suýt nữa thì không nhận ra anh.
252 Phụ nữ có hai dạng, một là lo thiên hạ chưa đủ loạn, hai là yên lặng sống chết mặc bây. Vãn Tình nghĩ, trong số những cô tiểu thư có mặt ở đây, tuy rằng họ đều mỉm cười thản nhiên, nhưng cô vẫn có thể suy đoán ra được bụng dạ muốn vạch lần cô hẹn hò chồng cũ vừa rồi của họ.
253 Giọng Lai Tuyết vang lên đầy quỷ dị trong bãi xe yên tĩnh, nghe như âm thanh thê lương đau đớn. Cảm giác này dường như vô cùng tuyệt vọng và rất không cam tâm.
254 Xe nổ máy bỏ đi, Lai Tuyết ngồi sụp xuống hệt như chiếc lá rơi rụng, tiếng khóc nức nở từ từ chuyển thành gào khóc. Đây là một Lai Tuyết mà Vãn Tình chưa từng quen, cũng chính là một Lai Tuyết vừa đáng thương vừa đáng giận, cô vẫn còn nhớ rất rõ dáng vẻ kiêu ngạo của cô ta.
255 Đáp lại Kiều Tân Phàm chính là nụ hôn chủ động hiếm thấy của Vãn Tình, môi cô mềm nhẹ như bọt biển khiến anh hơi chần chừ và lo lắng. Khi Vãn Tình vòng tay lên cổ Kiều Tân Phàm, cô cảm nhận được sự chấn động của anh rất rõ ràng, bàn tay anh dùng sức đỡ lấy gáy cô, đặt lên môi cô một nụ hôn thật sâu đầy thân quen.
256 Trước sự từ chối của Vãn Tình, Tịnh Ái cũng không hề tỏ ra quá mất hứng, mà chỉ bất đắc dĩ cười rồi gác máy. Dưới lầu, bà Kiều đã chờ sẵn, nhìn thấy Vãn Tình bước ra, bà mỉm cười thản nhiên.
257 Chỉ cần nhìn thoáng qua là có thể biết được người đàn ông như thế trong đời Vãn Tình, ngoài Mạc Lăng Thiên ra thì chỉ có Kiều Tân Phàm. Dáng người cao lớn quen thuộc ấy trong đám đông như thoi đưa nhưng chỉ cần nhìn thoáng qua la đã có thể nhận ra là anh.
258 Giọng Kiều Tân Phàm không hề sắc bén mà còn hơi lạnh nhạt, nhất thời Tịnh Ái không trả lời anh. Vãn Tình thì không thể không nắm lấy tay bà Kiều, giờ phút này đây lòng Kiều Tân Phàm đã có thể trở nên lạnh nhạt như vậy đối với Tịnh Ái rồi sao?“Cho nên, anh dùng lý trí để khống chế tình cảm của mình để làm một người đàn ông tốt có trách nhiệm và chung thủy trong hôn nhân sao?”Cuối cùng Tịnh Ái cũng phản bác lại, cô ta hơi xúc động, còn Kiều Tân Phàm nhất thời không trả lời nên Tịnh Ái lại lập tức bổ sung:“Có phải là anh vẫn còn hận em, cho nên mới như thế này không? Chẳng lẽ anh không hiểu sao? Nếu như không phải là em bí quá hóa liều thì có lẽ anh sẽ mãi mãi cũng sẽ không hiểu được lòng mình.
259 Kiều Tân Phàm không hề dùng từ ngữ nào mạnh mẽ nhưng từng lời của anh đã tác động mạnh vào nội tâm Vãn Tình. Đây mới chính là điều mà cô muốn. Đó chính là sự tận tâm và bảo vệ trong hôn nhân, kiên trì và nghiêm túc khi lựa chọn, dù cho có thể Kiều Tân Phàm vẫn chưa đủ yêu cô, hay sự dịu dàng của anh thật sự là bởi vì Tịnh Ái, nhưng chung quy người được lợi vẫn là Hạ Vãn Tình, và người mà anh lựa chọn cũng chính là Hạ Vãn Tình.
260 Ngày qua ngày cứ thế trôi giống như nước chảy, chớp mắt đã một tháng trôi qua, có lẽ đây là khoảng thời gian yên tĩnh nhất trong mấy năm qua của Vãn Tình.