221 Tuy rằng Kiều Tân Phàm cũng rất vui mừng nhưng lời anh nói vẫn rất bình thản, Vãn Tình nghe thấy giọng điệu này của anh thì cũng thoáng hờn giận nói:“Nghỉ ngơi gì chứ, bây giờ em muốn về.
222 Trên thế gian này, duyên phận không phải là vấn đề thời gian sớm hay muộn, mà chính là vào một khoảnh khắc nào đó khi tôi nhìn thấy bạn và bạn cũng nhận ra tôi.
223 Vãn Tình nhìn thấy sự đau đớn lóe lên trong mắt Tịnh Vanh, cô trầm mặc một lúc, sau đó chấp nhận yêu cầu của ông. “Cha, trong lúc vô cùng bận rộn, đột nhiên cha đến thành phố này không phải là vì thăm con, mà để tìm cô ta sao?”Tịnh Ái khó tin nhìn người đàn ông mà cô vẫn luôn hằng tôn kính này, nhưng Tịnh Vanh quay sang nói với cô:“Chuyện này, sau khi về ta sẽ giải thích với con.
224 Tuy rằng cô chưa từng nhìn thấy mẹ ruột của mình, thậm chí là đã bị bà ấy vứt bỏ từ khi sinh ra, nhưng lúc này đây khi nghe thấy những lời này, Vãn Tình vẫn cảm thấy lòng như bị xé toạc ra, khó có thể bình tĩnh được.
225 Trại trẻ mồ côi chẳng qua chỉ là một cái cớ mà thôi, để đừng tạo ra mâu thuẫn tâm lý ở Cát Mi Xảo về Vãn Tình, cho nên Hạ Chính Lãng và Dương Hiểu Lam mới làm như thế, điều này có thể hiểu được.
226 Cả bàn tiệc bỗng nhiên yên lặng,Vãn Tình thấy các đồng nghiệp bắt đầu bàn tán vui vẻ, cô cũng chỉ mỉm cười bình thản, tay giơ cao ly nước trái cây. “Khoa trưởng Hạ thật là tốt số nha!”Một đồng nghiệp nữ cảm thán, nhìn cô bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
227 Giọng Vãn Tình đầy sự châm chọc, thậm chí nụ cười của cô cũng là cười nhạo. Vẻ mặt Mạc Lăng Thiên cứng đờ, nhìn chằm chằm cô, rồi như thể đã suy nghĩ kỹ mọi chuyện, anh ta buông cô ra, đồng thời bước lùi dựa vào bức tường lớn sau lưng.
228 Ánh mắt của Kiều Tân Phàm tràn đầy dịu dàng và che chở, anh không hề tỏ vẻ gì là tức giận vì hiểu lầm. Bất giác Vãn Tình hơi thả lỏng, thế nhưng đồng thời sâu tận đáy lòng cô lại cảm thấy chút mất mác.
229 “Ăn mặc cái kiểu dọa ma nhát quỷ gì như thế? Mau thay ra đi. ”Hiển nhiên là dáng vẻ của Kiều Minh Kiều đã dọa bà Kiều, vẻ mặt bà trở nên nghiêm túc, còn Vãn Tình cũng phải bật cười với kiểu ăn mặc của Kiều Minh Kiều.
230 Lai Phượng Nghi ngẩn ra, khuôn mặt thoáng cứng đờ, nhưng nhìn thấy phía trước là Cục kiểm toán rồi nên vẫn dừng xe để Vãn Tình xuống. Vãn Tình không thèm quan tâm đến ánh mắt mất mác và bất đắc dĩ của Lai Phượng Nghi, cô cứ thế bước đi, nhưng lòng lại khó có thể bình tĩnh được.
231 Vãn Tình có thể cảm nhận được dường như bàn tay to lớn của anh ôm lấy thắt lưng cô còn chặt hơn bình thường, cô đã hạ quyết tâm nhất định phải dùng sự ấm áp của mình để xóa đi sự lạnh lẽo trong sâu thẳm trái tim anh, dù cho cô không giỏi việc này, nhưng vẫn phải cố gắng.
232 Tại nhà họ Kiều, khi Vãn Tình và Kiều Tân Phàm về đến, bà Kiều liếc nhìn hai người bằng một vẻ mặt hết sức nghiêm túc, nhưng khi bà nhìn thấy túi lớn túi nhỏ đầy màu sắc trong tay anh thì sắc mặt cũng dịu đi rất nhiều.
233 Cô không muốn quay về nhà họ Tịnh và họ Hạ. Nhưng cô đã suy nghĩ rất nhiều về những lời mà Hạ Vãn Dương nói, vừa vặn cô cũng có việc nhờ anh giúp. Vãn Tình vừa suy nghĩ vừa bắt đầu tập trung làm việc.
234 Đối diện với ánh mắt thông minh lại thoáng chút nghi vấn của Tịnh Ái, Vãn Tình cảm thấy giống như đang chơi một ván cờ, lúc này dù cô có đi nước cờ nào thì cũng đều sẽ thua.
235 Vãn Tình đụng phải hai người phụ nữ kia, cô còn chưa kịp nhìn rõ mặt thì đã nghe thấy họ lẩm bẩm. “May mà bà cô kia chạy nhanh, không nhìn thấy tôi phải không?”Cô gái mặc bộ lễ phục xanh lam kinh hoang nói năng không rõ ràng.
236 Vãn Tình nhìn dáng vẻ khéo léo ăn nói của Tịnh Ái nhanh chóng nhận được sự tin tưởng của ông Tịnh Đạo Hoành và bà Vinh Quyên. Cả bàn cơm tràn ngập không khí hòa thuận vui vẻ, Vãn Tình thì càng chuyên chú ăn cơm.
237 Vãn Tình nhìn nụ cười tươi rói kia của Tịnh Ái, suy nghĩ về lời cô ta vừa nói, cô lại muốn mở miệng bổ sung, nhưng cuồi cùng lại lựa chọn im lặng. Nếu như cô ta tiếp tục làm những việc khiến dư luận xôn xao thì cô cung sẽ không để yên đâu.
238 Trước ánh mắt quan tâm của Kiều Tân Phàm, Vãn Tình chỉ thản nhiên cười. “Chỉ là dán thêm cái nhãn họ Tịnh mà thôi, em vẫn là Hạ Vãn Tình mà. ”Lời cô nói là thật, dù cho cô có nhận Tịnh Vanh, nhận là người nhà họ Tịnh cũng không thế thay đổi được gì, cô đã gả cho Kiều Tân Phàm rồi.
239 Dưới lầu, Kiều Tân Phàm vẫn tươi cười dịu dàng. Ánh mắt anh nhìn Tịnh Ái vẫn rất bình tĩnh, sau đó anh nhìn sang Vãn Tình bằng ánh mắt vô cùng thân thiết.
240 “Như thế này cháu có vui không? Khụ khụ ~”Giọng Đảng Mẫn thoáng mỏi mệt nhưng vui mừng, ánh đèn phản đối sắc mặt bà ta tái nhợt, hơn nữa còn có thể nghe thấy bà ta khẽ thở dài, Khi Đảng Mẫn nhìn Vãn Tình, ánh mắt của bà ta luôn có gì đó áy náy và cả một chút dịu dàng.