201 Chúng ta trải qua gian khổ, bước lên chông gai đến mức hai chân rỉ máu, nước mắt nhòe trên mi chỉ để nắm lấy một giây hạnh phúc, đây chính là ý nghĩa của cuộc sống.
202 Cô đang định bỏ món quà vào khu quà tặng thì người phục vụ kia lại cung kính nói:“Cô chủ, người tặng quà nói rằng cô phải mở hộp quà ra xem, nếu không thì sẽ không linh.
203 Trong khi Vãn Tình đang rất kích động thì Mạc Lăng Thiên lại tỏ ra bình tĩnh không thẹn với lương tâm, không hề sợ hãi khiến nhất thời Vãn Tình nghẹn lời, không biết nên nói gì.
204 Kiều Tân Phàm nói đúng, nếu như là Lai Tuyết, có lẽ cô ta sẽ không dùng cách lòng vòng thế này, hoặc rất có thể thông tin đã đến tay giới truyền thông rồi, đó mới là phong cách của Lai Tuyết.
205 Hiển nhiên Vãn Tình không thể ngờ rằng Mạc Lăng Thiên lại đến nhanh như vậy, hơn nữa còn đưa cả Lai Tuyết đến, chỉ để giải thích với cô thôi sao?Mạc Lăng Thiên cũng không dừng lại ở đó, mà liếc nhìn Vãn Tình rồi đi thẳng vể phía sảnh chính nhà họ Kiều, còn Lai Tuyết thì ngạo nghễ kéo cánh tay Mạc Lăng Thiên, vẻ mặt cô ta có vẻ không được vui cho lắm, hiển nhiên là còn chưa biết vì sao anh ta lại đưa cô ta đến đây.
206 Khi Vãn Tình vừa ra ngoài, ánh mặt trời tháng mười nhẹ nhàng chiếu rọi, hôm nay nắng không quá gắt như thể đang chúc mừng chuyện vui này vậy. Từng cơn gió nhè nhẹ thoang thoảng khiến người ta vô cùng thoải mái.
207 Hơn mười phút sau cô mới nhìn thấy Kiều Tân Phàm đang vừa đi vừa nói gì đó với người tổ chức hôn lễ. Vãn Tình hơi khó hiểu hỏi anh:“Chẳng phải là bà nội nói mọi chuyện đã ổn thỏa rồi sao? Có chuyện gì vậy?”Vãn Tình hơi tò mò nhìn Kiều Tân Phàm đang mỉm cười, anh trả lời bâng quơ:“Anh bảo người tổ chức hôn lễ thêm vào thứ cần dùng.
208 “Chính họ đã cho tôi một gia đình hạnh phúc và tuyệt vời, một tuổi thơ tươi sáng và đủ đầy ~”“Tôi có một người cha nghiêm khắc, một người mẹ hiền hậu, và một người anh trai dịu dàng.
209 “Bà nội không muốn truy cứu động cơ khiến cháu qua lại với Tân Phàm. Bà cũng không muốn nhắc lại cuộc hôn nhân của cháu và Mạc Lăng Thiên. Vượt qua bao nhiêu điều thị phi khi cháu bước vào nhà họ Kiều chúng ta,bà nghĩ tự chắc biết rõ dù sao thì bà nội đã chấp nhận cháu rồi.
210 Nói thật thì Vãn Tình vẫn chưa chuẩn bị tinh thần để đối diện với gia đình cô lần thứ hai sau khi thân thế của cô bị công khai. Theo những gì cô hiểu thì cha cô sẽ đợi cô chủ động đến chịu đòn, còn mẹ cô thì có thể sẽ gọi điện thoại đến để hỏi tội.
211 Thế nhưng, câu trả lời mà Vãn Tình nhận được không phải là từ miệng Hạ Chính Lãng mà là từ bức ảnh rơi trên mặt đất kia, cô nhìn thấy bức ảnh khi nhìn theo ánh mắt của Hạ Chính Lãng.
212 Trên thế gian này luôn có một loại người dù làm sai nhưng không hề xin lỗi. Còn một số người thì dù bạn không làm gì sai nhưng lại không muốn buông tha cho bạn.
213 Không biết từ bao giờ mà Mạc Lăng Thiên luôn là người xuất hiện đầu tiên bên cạnh Vãn Tình mỗi khi cô cần giúp đỡ. Khi Vãn Tình nhận ra điều này, cô không khỏi tự hỏi, chẳng lẽ là vì ơn cứu mạng của cô lần trước sao?Trên dáng người cao lớn của Mạc Lăng Thiên tỏa ra một khí chất nghiêm nghị, chỉ cần một cái liếc mắt là đã nhìn thấy được sự cao quý của anh ta, điều mà không phải ai cũng có được.
214 Mỗi lần cô uống say đều sẽ có những mơ kỳ quái, cô không thèm suy nghĩ thật giả gì nữa, mà uống ực hết ly nước trái cây Kiều Tân Phàm đưa cho, lập tức dạ dày cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.
215 Trong gara, phía trước chiếc xe Audi của cô có vài mẩu đầu lọc thuốc lá vương vãi. Vãn Tình nhìn thấy, cô cũng không suy nghĩ nhiều, dựa theo tốc độ mà Kiều Tân Phàm chạy đến thì cũng không đến nửa giờ đồng hồ, vậy mà Mạc Lăng Thiên lại hút nhiều thuốc lá như vậy, cô chưa từng biết rằng anh ta lại lả một người nghiện thuốc.
216 Sau khi tạm biệt Tuyết Dao, Vãn Tình còn chưa kịp suy nghĩ xem tiếp theo nên làm gì thì chuông điện thoại lại vang lên, là Hạ Vãn Dương gọi đến. Vãn Tình cảm thấy ấm lòng, không kìm được gọi một tiếng:“Anh hai ~”Nhưng vừa gọi một tiếng ‘anh’ xong thì Vãn Tình lại im bặt, lời của bác sỹ lại như vang lên trong đầu cô, trên thực tế, cô lớn hơn anh một tuổi, vì thế anh không phải là anh trai của cô.
217 Trước vẻ mặt lạnh lùng của Vãn Tình, Mạc Lăng Thiên như thế đổi tính rồi vậy, hay là mặt anh ta bây giờ còn dày hơn cả vách tường? Nếu không thì sao lại có thể bình tĩnh làm như không có chuyện gì, anh ta không nghe thấy cô có ý muốn đuổi anh ta hay sao?“Căn nhà này, nếu như cô bán thì tôi mua lại.
218 “Tôi phải tin cô thế nào đây?”Giọng Mạc Lăng Thiên lạnh như băng, so với giọng điệu mà anh ta từng dành cho Vãn Tình thì chỉ có hơn chứ không có kém. Cục diện này thật ra Vãn Tình cũng không ngờ đến, nhưng lại nằm trong kế hoạch của Kiều Tân Phàm.
219 Vãn Tình nhìn thấy ánh mắt Kiều Tân Phàm chợt lóe lên kinh ngạc, lòng cô không khỏi kích động, vội vàng truy hỏi anh. Nhưng Kiều Tân Phàm chỉ giơ một tay ra cầm lấy chiếc vòng đã bị vỡ kia, nhẹ nhàng cười nói:“Lần trước anh tham gia một buổi triễn lãm đá quý, nhìn thấy loại ngọc lam này.
220 Vãn Tình cảm thấy nghi hoặc, nhưng cô cũng không hỏi gì thì Kiều Minh Kiều phát hiện cô đang đứng đó và gọi, cô bèn bước xuống lầu. Bên cạnh, bà Kiều đã nói:“Tân Phàm đã hết lòng vì cháu, đến Hawaii thì chơi cho vui vẻ nhé, đừng phụ lòng thằng bé.