101 - Còn năm phút nữa, nếu hắn không đến thì tôi không chờ nữa. Người nói: Cổ Tư Văn. Thời gian: 11 giờ 55 phút đêm. Địa điểm: sân thượng nào đó trong học viện Kiêu Tử.
102 - Ông chủ sư phụ. Giọng điệu Cao Tiếu có chút ai oán, dùng ánh mắt vô cùng mờ ám nhìn Thường Nhạc. Thường Nhạc bất đắc dĩ lắc đầu, lấy từ trong túi ra một tờ giấy:- Một bài thơ tình, cầm lấy.
103 Thường Nhạc bắt lấy cơ hội ngàn năm có một, nét mặt lộ vẻ thẹn thùng ngại ngùng của một nam nhân như chưa bao giờ nhìn thấy nữ giới mà yếu ớt hỏi:- Nhã Ca, nếu như…nếu như tôi nói chân mệnh thiên nữ của tôi chính là em, vậy thì phải làm thế nào?Hoa Nhã Ca giật nảy mình, đôi mắt thủy tố kích động đảo mãnh liệt, hào quang ngũ sắc loé ra đan xen, đường cong trên bộ mặt duyên dáng biến ảo vô cùng, dường như thế giới nội tâm cô đang biến đổi mãnh liệt, nhưng miệng cô chỉ bật ra một chữ:- Á!Thường Nhạc mạnh mẽ vận chuyển chân nguyên bài trừ chút đỏ ửng hiện trên mặt, vô cùng thẹn thùng nói:- Nhã Ca, trả lời tôi, rốt cuộc phải làm như thế nào?- Tôi, tôi không biết.
104 Thường Nhạc:- Cô ấy bảo anh đi lên đó. Vũ Thì Tình gật gật đầu, trong vẻ cảm thông còn có chút như cười trên nỗi đau khổ của người khác nhìn Thường Nhạc.
105 Thường Nhạc thuận thế ôm lấy eo Vũ Thì Tình không có ý tốt đẹp nhìn giai nhân đang chủ động gục trong ngực hắn. Mặt Vũ Thì Tình thoáng qua nét kinh hoàng, khuôn mặt nhỏ nhắn lại ửng đỏ.
106 Hai người ôm nhau trong mưa gió, thật lâu không nói gì. Đột nhiên Hoa Nhã Ca thoát khỏi nanh vuốt của ma quỷ, gương mặt chưa khô nước mắt lộ nét căng thẳng ửng đỏ, vô cùng ngượng ngập nói:- Thường Nhạc, tôi muốn nói cho anh biết một chuyện.
107 - Tình Tình. - Tình Tình, đợi chút. Trên con đường nhỏ u tĩnh trong vườn trường, Lý Lăng Tiêu tốc độ điên cuồng đuổi theo Vũ Thì Tình đưa tay chặn đường cô, giọng điệu dịu dàng, hiển nhiên là phong cách “tự tu dưỡng của hoa hoa công tử” trong “lái xe hóng gió, ni cô hái hoa” gã xem mấy năm trước đã không hề phí công:- Tình Tình, sao hôm đó bạn lại lái xe Thường Nhạc về?Vũ Thì Tình bất đắc dĩ liếc Lý Lăng Tiêu, dùng trầm mặc để giải thích tất cả.
108 Bỗng hai tiếng kêu đau đớn liên tiếp vang lên. Vẻ mặt hai tên vệ sĩ của Lý Lăng Tiêu trắng bệch thất sắc, thân hình rung mạnh lùi về sau một bước hiển nhiên là đã bị đánh.
109 Ánh mắt âm u hiện vẻ hoảng sợ, trong khoảnh khắc Thường Nhạc chỉ cách mình có một bước Lý Lăng Tiêu hét lớn:- Không phục, mày giết tao như vậy tao không phục.
110 “Nữ nhân nói chuyện lưu manh một chút sẽ làm nam nhân xúc động. Nam nhân nói chuyện lưu manh một chút là ép nữ nhân động thủ. ”Trích từ “Tán gái cấp đại sư – Người không phong lưu uổng thiếu niên” – Ủy ban hội hoa hoa công tử quốc tế – Thường Nhạc biên chương 38 điều 110.
111 - Cậu chủ sư phụ, hiện tại điểm G đã có tổng cộng 357 người, trong đó hội viên nòng cốt cấp độ C có 30 người, còn lại vẫn chỉ là hội viên cấp D bình thường.
112 Ngày này chính là một ngày có tính lịch sử vì Thường mỗ mới có 9h sáng đã rời khỏi giường, việc này rõ ràng là rất không khoa học, con Ben vội vàng ngóc đuôi đuổi theo sau lưng hắn, ánh nhìn đầy phấn chấn, nghĩ đến buổi chiều có hai trận đấu, ánh mắt nó đã hiện vẻ hưng phấn.
113 Kết quả là Diêm Thế Tỏa đột nhiên muốn thể hiện, vẻ mặt không ngờ mang theo vài phần cương quyết:- Có bản lĩnh thì giết tao đi! Muốn lợi dụng tao để moi tiền, còn lâu nhá!- Ồ, vậy sao?Thường Nhạc nhẹ nhàng đè chặt hai tay Diêm Thế Tỏa sau đó dùng thủ pháp kỳ lạ bẻ mạnh.
114 Tokyo, tại một khu vườn xa hoa rộng lớn, trong lâm viên tư gia rộng lớn dưới bóng tùng xanh tốt, một thanh niên mặc ki-mô-nô đang ngồi ngay ngắn trên bồ đoàn, tên của gã là Sơn Khẩu Đồ, thân phận người này nói ra có chút khiến người khác giật mình, bởi vì gã là đại công tử của tổ Sơn Khẩu, là người được chỉ định kế vị trong tương lai.
115 Tô Mị Nhi bị ánh mắt Thường Nhạc có chút sợ hãi, trên mặt xuân tình cũng có vài phần kiêng kỵ. Đây là ánh mắt của động vật giống đực đối với giống cái, trần trụi, không hề kiêng dè, mang tính nguy hiểm không thể nào biết được.
116 - Ladies and Gentlemen, chào mừng các bạn đến với Lạc Khai Tâm, trường đấu chó!Trường đấu này đã thành lập được mười năm, luôn là trường đấu xa hoa nhất, điều làm cho người ta chú ý nhất chính là âm thanh tuyệt hảo của bình luận viên trứ danh nơi đây.
117 - Tôi đã bảo là Big Ben sẽ dùng chiêu này mà, cậu cứ không tin. Cao Tiếu bắt chéo chân, miệng ăn bỏng ngô lấy từ cô em xinh đẹp bên cạnh, vừa khoe khoang với người xem Giáp bên cạnh.
118 Một con chó mà không có hai cái đùi thì có khi còn động được, nhưng cả bốn chân đều tàn phế thì chắc chắn nó chẳng thể nhúc nhích được chút nào!Thật không may, Boli Dayton chính là chú chó xui xẻo đó.
119 Hoàng Dật Nhiên rất vui, bởi vì lần này Sơn Khẩu đồ lại từ bi cho y mượn bốn mươi tám tên Ninja Kage, trong đó có tám tên Thượng nhẫn, mười tên Trung nhẫn và ba mươi tên Hạ nhẫn.
120 Thấy Thường Nhạc đồng ý sảng khoái như vậy, Lý Lăng Tiêu sửng sốt. Y bỗng ý thức được một vấn đề, dường như từ khi biết Thường Nhạc thì y chưa hề thấy thằng oắt này kinh ngạc lần nào cả.