81 Dường như là càng nói tới những vấn đề có liên quan với mình thì Ôn Nhu lại càng bình tĩnh:- Tôi hiểu được lời nói của cậu, tôi chỉ không hiểu là tại sao cậu lại gộp tôi vào cùng những người phụ nữ cậu thích mà thôi.
82 - Ồ, điều này thật đơn giản. Thường Nhạc nằm không nhúc nhích tay sờ sờ trên ghế nằm lấy ra một chiếc kèn ác-mô-ni-ca ở trên bàn công tác của Ôn Nhu, trên mặt lộ ra dáng điệu bất cần đời, tươi cười nói:- Chỉ cần tôi chứng thực một chút cô sẽ tin tưởng ngay.
83 - Bác sĩ, cô muốn ăn gì? Hôm nay tôi là chủ, cô là khách, tôi sẽ tôn trọng ý cô. Thường Nhạc vừa lái xe vừa cười hỏi, trong nụ cười kia luôn hàm súc một ý không tốt không xấu.
84 - Sản nghiệp của cậu?Bàn tay thanh nhã đang cắt miếng gan ngỗng của Ôn Nhu dừng lại, vẻ mặt cũng không tỏ ra quá ngạc nhiên. Toàn bộ cái tỉnh S này có đến một nửa xí nghiệp, nhà hàng nổi tiếng là sản nghiệp của nhà Đông Phương, tuy nhiên cô vẫn cảm thấy ngạc nhiên hỏi:- Nếu là sản nghiệp của cậu thì sao lại phải phiền toái như vậy?- Phiền toái lắm sao?Thường Nhạc nâng chén rượu lên không hiểu hỏi.
85 -Mưu tính, mưu tính cái gì?Thường Nhạc ngẩn ngơ. Ôn Nhu cẩn thận đánh giá, cô phát hiện thấy Thường Nhạc cũng không phải là giả bộ ngớ ngẩn ngốc nghếch, cô không khỏi hiếu kỳ hỏi:- Vậy, tại sao nửa năm trước, cậu lại cho người làm thẻ VIP?-Ồ! Là như thế à?Thường Nhạc rất chậm chạp, làm ra bộ dạng bừng tỉnh đại ngộ, sau đó hợp lý hợp tình nói:- Lúc trước làm thẻ VIP thực sự là do trong lòng bất an.
86 Sau khi cảm nhận được những ánh mắt quỷ dị xung quanh, Ôn Nhu thật sự muốn cắn lưỡi tự sát luôn cho rồi, lần này cô đúng thật là bị “hãm hại” rồi! Nhưng Thường Nhạc còn cứ kéo tay cô mãi không buông, đi trên con đường đầy náo nhiệt.
87 Thường Nhạc làm sao mà không biết được điểm này, vì cố ý muốn trêu trọc vị bác sĩ này một tí. Hắn giả vờ bộ dáng hiểu lòng người, nói:-Ôi, nếu đã như vậy, thì thôi quên đi, tôi sẽ không miễn cưỡng cô,.
88 Ôn Nhu thầm cười, nụ cười thật khiến cho “hoa nhường nguyệt thẹn”, làm cho ánh mắt của Thường Nhạc có chút đẫn đờ. Lúc này, Ôn Nhu bỗng đưa tay ra ôm lấy cổ Thường Nhạc, hơi thở đinh hương tỏa ra, hai người liền quấn lại với nhau.
89 Tư Đồ San San là một trong tam đại ngực lớn của học viện Kiêu Tử, là em gái duy nhất của nhân vật cấp thần tượng một thời Tư Đồ Lôi Minh. Năm nay, Tư Đồ San San chính mỹ nữ tính tình thì nóng nảy nhưng dáng vóc người rất nóng bỏng, hiện tại cô trò truyện với người nào đó qua điện thoại.
90 Trong một góc sáng sủa của quán cà phê thanh lịch có hai người rất nổi bật đang ngồi. Một người là Tả Thủ, còn người kia là một phụ nữ. Hai người có điểm chung, tròng mắt bọ họ đang liếc nhau.
91 Ánh sáng mặt trời sau giờ ngọ chiếu sáng khắp mặt đất, thân hình yểu điệu của Ôn Nhu dưới ánh mặt trời tạo thành một bóng dáng làm động lòng người. Như mong muốn của Thường Nhạc, Ôn Nhu hôm nay mặc một chiếc váy liền hiệu Kenzo màu xanh đen, chiếc váy tôn ra một cách hoàn mỹ về sự thần bí của phương Đông và diêm dúa của phương Tây.
92 Thời gian trôi qua từng phút từng giây, ánh tà dương phía chân trời cũng nhẹ nhàng lên trên đỉnh núi. Ròng rã 40 chiếc xe đẩy, bên trên chất đầy đủ các chủng loại hàng hiệu quốc tế, 20 nhân viên hướng dẫn xem ra đã thấm mệt.
93 - Đồ lười, mau dậy đim đã 9 giờ rồi!Giọng nói ngọt ngào của Ôn Nhu pha chút hờn dỗi. Ánh nắng mặt trời xuyên qua rèm cửa chiếu vào, điểm thêm một đạo viền vàng trên dung nhan phong hoa tuyệt đại của cô.
94 24 tuổi!Thạch Tán Y trong lòng mặc niệm một câu, có chút thất thần. Thạch Tán Y giờ đây không còn là cô thiếu nữ sống động, nóng bỏng, mê hoặc lòng người trước đây nữa.
95 Sau khi trở về phòng, Thạch Tán Y vẫn cảm thấy buồn trong lòng, giống như bị thứ gì đó chặn lại vậy. Cô cũng không hiểu vì sao, chỉ là muốn giống như trước đây giáo huấn cho tên tiểu sắc lang một trận.
96 Trở về gian phòng của mình, Thường Nhạc có một quyết định, ngày mai về thẳng trường học. Hắn đột nhiên cảm thấy rất mệt, cũng không rõ là tại sao, chỉ là sự trầm mặc của Thạch Tán Y làm hắn cảm nhận được một sự đau lòng rất chân thực.
97 Máy bay hôm nay bay rất cao đó là vì người nào đó ngồi trên máy bay có tâm tình khá nhẹ nhàng. Khi bay về từ thành phố J, người nào đó đi ra sân bay rồi hét to lên với bầu không khí tự do kia:- Hồ Hán Tam tôi đã trở về!May là mọi người xung quanh đều khá bận rộn, không nhìn Thường Nhạc đang tạo dáng kia.
98 A:Người mẫu, 166, 45 kg, xinh đẹp và thời trang, có khí chất, dáng người hạng nhất. Diễn viên múa, 169, 24 tuổi, khí chất cao quý thanh lịch, dịu dàng quyến rũ, làn da mềm mịn như gấm.
99 Cao Tiếu đang nhìn lén mỹ nữ trên đường nhỏ ở sân trường. Lúc này từ phía Nam đi đến một cô nàng tóc dài, dáng người yểu điệu, đúng là kiểu Cao Tiếu thích.
100 Đây là lần đầu tiên Lâm Quai Quai thấy Thường Nhạc xuất thần. Từ ngày hôm qua không biết là đi đâu về, Thường Nhạc vẫn luôn ngẩn ngơ như vậy, thi thoảng còn cười khúc khích một mình.