141 - Vậy được rồi. Bên kia điện thoại, Tư Đồ lão gia nói như vậy, trầm mặc hồi lâu mới nói:- Con gái, không phải con đã thích Thường Nhạc kia rồi đấy chứ?- Ah, không đâu ạ, con cả đời này sẽ không bao giờ thích người như vậy.
142 *Hạ Tam Lộ: Khu vực cấm. - Đĩ mẹ nó chứ, tôi vừa đánh gục tên nhân viên tuần tra, không biết có bị xử phạt không?Cao Tiếu rất ức chế hỏi. - Ờ, mày tự cầu phúc đi.
143 Tương kiến thực nan biệt diệc nan. Đông phong vô lực bách hoa tàn. Câu trước trong bài thơ có ý nói hai người muốn gặp đã khó, chia ly lại càng khó hơn.
144 - Mau thả tôi ra!Giọng Tô Mị Nhi mang vẻ tức giận, và cũng mang đôi chút sợ hãi. Thường Nhạc căn bản không nói gì, một tay kiêng dè gì đặt lên trên mông cô lại còn hung hăng nhéo một phát.
145 Trong phòng thay quần áo một nhóm các em xinh đẹp thuộc bộ phận văn nghệ của trường đang vừa thay quần áo, vừa ríu rít nói chuyện không ngừng. Nhưng các em gái này rất nhanh liền yên tĩnh lại, bởi vì trong phòng thay đồ của nữ sinh bỗng xuất hiện một học sinh nam.
146 Bản gốc “Tình mê Đại Đường” đã bị Thường Nhạc chuyển thành máu chó Đại Đường, đáng tiếc Vũ Thì Tình và Hoa Nhã Ca đều không đồng ý, cho nên đã đổi lại tên.
147 Công chúa:- Thiếp ngày ngày chịu đựng chờ chàng. Thường Nhạc:- Rời xa chốn hồng trần đầy phiền muộn là ý trí một suốt đời của ta. Công chúa:- Chàng đưa miếu thờ lên núi, một nơi đẹp như vậy sao không đem thiếp đi theo? Chàng thật là ích kỷ, một mình chạy đến chốn thảo nguyên độc hưởng sự thanh tịch, để thiếp ở lại nơi thối nát đó chịu tội.
148 - Á?Tần Uyển có chút kinh ngạc và mê muội khi bị Thường Nhạc ôm lấy trong nháy mắt, hoàn toàn bị mất đi phương hướng. Cuối cùng cô cũng hiểu được mình yêu sâu đậm đến bao nhiêu và vất vả biết mấy, chàng thiếu niên từng để lại trong ký ức đặc biệt của cô đã lặng lẽ lấy đi trái tim của cô, tuy nhiên lúc này hắn dùng ánh mắt phóng đãng nhìn vào khuôn ngực trong cổ áo thấp của cô, nhưng cô lại cảm nhận được một loại hạnh phúc mà trước nay cô chưa từng có được.
149 Trong mắt thoáng qua một tia nghi hoặc, Thường Nhạc áy náy nhìn Tần Uyển cười, dịu dàng nói:- Tôi nghe điện thoại, là người nhà gọi tới. Vốn đang nhìn Thường Nhạc đột nhiên ngừng lại, Tần Uyển liền ý thức được cú điện thoại này có tính quan trọng, trong lòng vô cùng mất hứng, bây giờ nghe thấy là người nhà Thường Nhạc, trái tim của cô rốt cục cũng trở về.
150 - Bà cô minh tinh lớn của cháu ơi! Cô đến đây chắc không phải để xem cháu diễn xuất chứ?Thường Nhạc dựa vào người Thạch Tán Y một cái, thản nhiên thưởng thức hương thơm phát ra từ thân hình của cô, loại hương vị này quả thực quá quen thuộc, nhưng đúng là loại mùi quen thuộc này lại làm ình yêu thích không buông tay.
151 Thạch Tán Y nhếch cái miệng anh đào nhỏ nhắn, tâm tư nhỏ bé đó làm sao có thể che giấu được bản thân, còn trong lòng của cô thì có chút chờ đợi, lại có chút mâu thuẫn.
152 Thường Nhạc bắt lấy hai tay cô, kéo thân thể mềm mại của cô quay lại đối diện với mình, sau đó lại cúi người thưởng thức một cách tỉ mỉ dung mạo xinh đẹp say lòng người của cô: giữa chân mày là ý xuân không thể che giấu, gương mặt cô vừa ngượng ngùng lại vừa khát khao.
153 - Rầm!Mộ Dung Trường Thiên đấm mạnh vào vách tường ở căng tin, chỉ thấy vô số vết nứt lan bốn phía, mà gương mặt anh tuấn của Mộ Dung Trường Thiên cũng đã tối sầm lại.
154 Thường Nhạc có sự phóng đãng không che dấu được, có sự bá đạo, phóng khoáng, cao cao tại thượng, sự cố chấp theo đuổi trong tình yêu. . . Tất cả những điều này đã hấp dẫn Tô Mị Nhi một cách sâu sắc.
155 Sau khi Thường Nhạc cảm thấy trong phòng học không còn khói thuốc, thưởng thức loại phong cảnh này càng thoải mái hơn, hắn dứt khoát ngồi lên bục giảng tiếp tục chỉ huy.
156 Nhưng vở kịch vẫn chưa kết thúc, dưới ánh mắt động lòng người ngầm cổ vũ của Tần Uyển, Thường Nhạc bắt đầu diễn phân cảnh tình yêu mà mình đóng vai một gã nhiệt tình sục sôi, gắt gao ôm lấy thân thể mềm mại, ngọc ngà của Trương Oánh, Thường Nhạc có chút mê hoặc.
157 Cô không ngờ sẽ tức giận vì hắn, là thật sự tức giận thay hắn, không khỏi ngẩng đầu lên, lách eo thon một cái, thân thể mềm mại nhỏ nhắn đã thoát khỏi lòng Thường Nhạc.
158 - Làm sao anh biết?Tần Uyển kinh ngạc, không thể tin nổi nhìn Thường Nhạc. Thường Nhạc không khỏi bật cười, loại tình yêu triết học lừa gạt các thiếu nữ này, hắn từ lúc năm tuổi đã thuộc nằm lòng rồi, không ngờ cô gái ngốc nghếch trước mắt lại tin tưởng, thực sự là phục cô rồi:- Đầu tiên gặp được người mình yêu nhất, sau đó sẽ cảm nhận được tình yêu.
159 - Siêu đặc vụ của Mỹ!Khi tên áo đen kia tiếp xúc với tài liệu này thì gã khẽ biến sắc, từ hơn hai mươi năm trước, trong sự kiện chính phủ Ấn Độ giải cứu hỏa hoạn tại New Delhi, họ đã thành công trong việc dựa vào tổ siêu năng lực để giải cứu toàn bộ nhân viên mà không hề xảy ra tổn thất.
160 - Tao không phải là chó!Huyễn Thần điên cuồng kêu lên, gã không thể chịu nổi việc dị năng của mình lại phát tác trên chính người mình, ánh mắt gã tràn đầy sự hung ác, thân thể không ngừng run lên.