121 Vương phu nhân tủm tỉm cười ngồi xuống đất nói :__ Lý tướng công ! Tướng công lấy được Tiên Chi rồi nhưng có biết thần vật đó diệu dụng thế nào không ?Lý Hàn Thu lắc đầu đáp :__ Thực tình tại hạ không hiểu gì về cách diệu dụng của Tiên Chi.
122 Tần Nhi hỏi :__ Ở trên đống thuốc súng này ư ?Vương phu nhân đáp :__ Đúng thế ! Nếu chúng ta chưa thành đại công mà có người đến xâm phạm thì mới đốt ngòi lửa để thí mạng với họ.
123 Lý Hàn Thu hỏi :__ Y nói chuyện với cô nương ?Tần Nhi đáp :__ Từ việc lớn thiên hạ cho đến võ công từng người, y cũng đề cập đến. . . . Lý Hàn Thu ngắt lời :__ Y bảo Phương Tú là người thế nào?Tần Nhi đáp :__ Y cho rằng Phương Tú là người thâm trầm quá, khó lòng làm nên đại sự.
124 Tần Nhi hỏi :__ Đệ tử có chỗ không hiểu là sư phụ đã biết rõ Phương Tú không thiện nhân mà sao còn giúp đỡ hắn. Hắc bào lão nhân thở dài đáp :__ Con người ta không thể nào mà tránh được việc lầm lỗi, nên mới có câu "Lỡ một bước gây thành mối hận ngàn thu".
125 Nàng liền trở gót quay về đường cũ. Lý Hàn Thu khẻ nói :__ Tần cô nương. . . Chàng rảo bước theo kịp nói tiếp :__ Không nên nói rõ nội tình với lệnh sư mà chỉ ngỏ lời cáo biệt là đủ.
126 Lý Hàn Thu nhẹ buông tiếng thở dài nói :__ Con người ta không thể hoàn toàn trông vào võ công để thủ thắng. Vị Hàn Công Tử kia. . . Tần Nhi ngắt lời :__ Tiểu tỳ tin rằng trung gian số có vấn đề thay đổi.
127 Câu nói đột ngột này từ miệng Vu Trường Thanh thốt ra khiến cho Vi Hoa phu nhân không khỏi ngẩn người hỏi lại :__ Chỉ trong khoảnh khắc thôi ư ?Vu Trường Thanh đáp :__ Phải chăng phu nhân vẫn chưa tin hẳn ?Vi Hoa phu nhân đáp :__ Câu chuyện huyền hư này thật khiến cho tiểu muội không khỏi nghi ngờ.
128 Mấy năm nay nhất thiết các nhu dụng trong trang viện đều do Phương Tú cung cấp thành ra vô hình chung lão có cái quyền đối với mọi người trong nhà này.
129 Phương Tú gật đầu nói :__ Được rồi ! Ngoài ra còn điều kiện gì nữa không ?Vu Trường Thanh đáp :__ Chỉ có vậy thôi. Lão thở phào một cái nói tiếp :__ Bấy lâu nay Phương Viện chúa đối với lão phu thật đã hậu tình.
130 Lý Hàn Thu trầm ngâm một chút rồi nói :__ Mối thù giết cha là chẳng đội trời chung. Tại hạ muốn giết Phương Tú, nhưng vì lý do lão tiền bối bắt được nên vãn bối không tiện làm chủ.
131 Tần Nhi ồ lên một tiếng rồi hỏi :__ Phải chăng làm như thế là Phương Tú không biết bọn ta trú chân ở đâu mà kiếm ?Vu Trường Thanh đáp :__ Tai mắt của Phương Tú rất tinh thông.
132 Vu Trường Thanh đột nhiên hỏi lại :- Lệnh sư có bàn tới bức tranh Bách Phật lạc lõng nơi đâu không ?Lý Hàn Thu lắc đầu đáp :- Không !Vu Trường Thanh khẻ thở dài nói :- Lão phu chỉ muốn tranh Bách Phật lọt vào tay một người không biết gì, họ cho vào lửa đốt đi là xong.
133 Tần Nhi mỉm cười hỏi :- Sao công tử biết ?Lý Hàn Thu đáp :- Tại hạ đóan thôi chẳng hiểu có đúng hay không ?Tần Nhi nói :- Công tử đoán trúng đó. Tiểu muội cũng muốn ngủ nhưng sợ Quân cô nương đi rồi trở lại nên không dám ngủ.
134 Tần Nhi hỏi :- Có điều chi kỳ lạ ?Vu Trường Thanh đáp :- Lão phu đã nói chuyện với y thì thấy giọng lưỡi y dường như không có dụng tâm sát hại Lý thế huynh.
135 Tần Nhi vừa lấy tay lau mồ hôi trán vừa nói :- Đệ tử coi thấy rồi !Vu Trường Thanh hỏi :- Tình hình thế nào ?Tần Nhi đáp :- Đệ tử thấy Quân Trung Phụng lấy ra một cái hộp ngọc nhưng không hiểu trong hộp đựng gì ?Vu Trường Thanh gật đầu hỏi :- Hình dạng cái hộp đó thế nào ? Ngươi có nhớ được không ?Tần Nhi đáp :- Dường như là cái hộp hình vuông mà dài.
136 Vu Trường Thanh nói :- Vì lão phu thấy cô nương là một người có đủ tư cách nên chỉ mong đem hết những điều sở học của mình truyền thụ cho cô. Quân trung Phụng nói :- Nếu đệ tử không chịu bỏ độc vật thì sư phụ cũng không thu lưu đệ tử nữa hay sao ?Vu Trường Thanh đáp :- Chính là thế đó.
137 Tần Nhi sửng sốt hỏi :- Bị nó cắn thì hậu quả ra sao ?Quân trung Phụng đáp :- Người bị nó cắn chất độc phát tác ra là chết ngay. Lý Hàn Thu hỏi :- Sao cô nương không để nó cắn chết bọn tại hạ đi ?Quân trung Phụng đáp :- Vì tại hạ không có ý sát hại các vị mà chỉ muốn chứng minh những điều trong cuốn sách nát kia có đúng hay không mà thôi.
138 Lý Hàn Thu nhìn ra thấy người này trạc vào bốn mươi tuổi đầy vẻ kiêu dũng hai tay hắn không mang binh khí. Vu Trường Thanh vẫy tay hỏi :- Lão phu là Vu Trường Thanh đây Hàn Đào hiện ở đâu.
139 Lý Hàn Thu nói :- Tần cô nương ! Cô nương hãy nín hơi để tại hạ kéo cô nương lên thuyền. Tần Nhi mỉm cười nói :- Tiểu muội nhắm mắt lại là được. Lý Hàn Thu miệng ngậm kiếm , hai tay chàng gắng sức kéo dây lên.
140 Mấy câu nói này ý tứ thâm trầm Lý Hàn Thu ngầng đầu lên nhìn Tần Nhi hỏi :- Tại hạ bị điểm huyệt rồi chăng ?Tần Nhi gật đầu đáp :- Con người sau khi chết đi rồi thì bất luận có bản thông thần tới đâu cũng chẳng còn cách gì báo thù được phải không ?Lý Hàn Thu gật đầu tỏ ý lãnh hội , lúc này con thuyền lớn bơi nhanh đến gần con thuyền nhỏ.