101 Lý Hàn Thu hỏi :__ Tại sao Lôi huynh lại biến đổi chủ ý ? Giữa tiểu đệ và Giang Nam Song Hiệp có mối thù không đội trời chung. Tả Lương Bình đáp :__ Tiểu đệ cũng không hiểu vì lẽ gì, nhưng biết chắc là tất nhiên y có lý do chính đáng.
102 Lý Hàn Thu nói :__ Kế ấy rất diệu. Tả Lương Bình nhăn nhó cười nói :__ Nhưng bây giờ đã muộn mất rồi. Nữa đêm lặng lẽ trôi. Sáng hôm sau Tả Lương Bình cùng Lý Hàn Thu rời khỏi Tân Thị khách sạn.
103 Hầu Thụy Sơn nói :__ Tình thế lần này rất đặc biệt. Đừng nói tiểu đệ không làm gì được mà cả đến Đốc phủ đại nhân cũng gánh không nổi trách nhiệm. Lão Phương Tú kia đã không muốn cho tiểu đệ sống còn thì tiểu đệ cũng chẳng nể mặt hắn nữa.
104 Trí Thiền đại sư gật đầu cười nói :__ Té ra là thế !Phương Tú chuyển động mục quang ngó Trí Thiền một cái rồi hỏi :__ Đại sư trú ở chùa nào?Trí Thiền đại sư đáp :__ Bần tăng tự chùa Thiếu Lâm núi Tung Sơn tới đây.
105 Lý Hàn Thu tuy đã vào Phương Gia Đại Viện một lần nhưng chàng chưa thuộc hết cảnh vật. Chàng cứ cất bước đi về phía phòng ốc kiểu cổ và tính thầm trong bụng :__ Theo lời Tiểu Hắc Tử thì hiện trong Phương Gia Đại Viện có rất nhiều cao nhân giang hồ trú ngụ mà sao mình chưa trông thấy một bóng người nào? Xem chừng mình phải tìm cách trà trộn vào toà viện kiểu cổ kia để dòm ngó.
106 Tần Nhi hỏi :__ Ai đó ?Người ngoài cửa đáp :__ Tại hạ là Phương Thọ. Viện chúa có việc kêu cô nương. Tần Nhi nói :__ Ngươi hãy đi trước rồi ta hãy tới ngaỵNgười ngoài cửa dường như rất tin tưởng vào lời Tần Nhị Gã nghe nàng nói vậy trở gót đi liền.
107 Tần Nhi khẻ thở dài hỏi :__ Thưa viện chúa tiểu tỳ có điều gì không phải hay sao? Tiểu tỳ trộm xét nhìn chưa từng đắc tội với ai. Hơn nữa trong phủ thiếu gì ca sĩ mỹ nhân mà viện chúa lại nhất định hy sinh tiểu tỳ ?Phương Tú thở dài đáp :__ Lão phu chẳng có con cái gì.
108 Người che mặt cười mát đáp :__ Cô nương nên tự quên mình đi để hưởng thú đêm xuân đầm ấm rồi sáng mai thức dậy lão phu sẽ nói về những cuộc biến đổi lớn lao trong mình cô.
109 Người che mặt lạnh lùng hỏi :__ Ngươi bảo lão phu là ai?Lý Hàn Thu đáp :__ Đàm Dược Sư !Người che mặt lẳng lặng không nói gì. Sau một lúc, lão mới cười lạt lên tiếng :__ Mặt ngươi đã đồ thuốc dịch dung.
110 Lý Hàn Thu nghĩ vậy rồi nói :__ Tại hạ có một điều nan giải e rằng các hạ không chịu ưng thuận. Người che mặt hỏi :__ Điều gì ? Ngươi thử nói nghe !Lý Hàn Thu đáp :__ Tại hạ chỉ có một tâm nguyện lớn là làm sao trả được mối thù cho song thân.
111 Lý Hàn Thu đảo mắt nhìn Phương Tú nói :__ Phương viện chúa cần trông nom cho Hàn công tử. . . . . Phương Tú giật mình kinh hãi hỏi :__ Sao? Công tử đã động tay động chân vào người y rồi ư ?Lý Hàn Thu đáp :__ Tại hạ không có lòng dạ đen tối hạ cấp như Phương viện chúa đâu.
112 Lý Hàn Thu không nói gì nữa. Đột nhiên có tiếng người ở xa hỏi vọng lại :__ Đây là địa phương nào?Tần Nhi đoạt lấy thanh kiếm của Lý Hàn Thụ Nàng lượm rất mau những mãnh áo rách dưới đất và lau sạch vết máu loang lỗ cất giọng ôn nhu hỏi :__ Công tử để tiểu tỳ sắp đặt được chăng ?Lý Hàn Thu mỉm cười gật đầu.
113 Tần Nhi cười hỏi :__ Dường như Lý tướng công nóng lòng dời khỏi nơi đây?Lý Hàn Thu đáp :__ Đúng thế ! Nhà này ba mẹ con toàn là đàn bà, tại hạ ở đây chẳng yên lòng chút nào.
114 Tần Nhi khẻ hỏi Lý Hàn Thu :__ Lý tướng công ! Vương phu nhân đã xuống thăm tướng công rồi phải không ?Lý Hàn Thu gật đầu. Tần Nhi lại hỏi :__ Phu nhân có bàn chuyện gì không ?Lý Han` Thu đáp :__ Phu nhân bảo tại hạ giúp mẹ con bà một việc.
115 Tần Nhi nói :__ Tiểu tỳ đã nghĩ rồi. Trừ khi bọn họ có người viện trợ không thì hai chúng ta đủ đối phó với ba mẹ con họ khi xảy ra cuộc chiến đấu. Nàng đảo mắt nhìn khắp khoang thuyền một lượt rồi tiếp :__ Còn con thuyền này chắc là cũng có tác dụng vào việc gì đây.
116 Vương phu nhân nói :__ Lý tướng công thật là người hiểu tình lý. Thế mới biết nam tử hán, đại trượng phu quả nhiên kiến thức hơn bọn đàn bà. Lý Hàn Thu ngó Tần Nhi nói :__ Chúng ta đi thôi !Tần Nhi hỏi :__ Bây giờ đi đâu ?Lý Hàn Thu đáp :__ Chủ nhân đã không hoan nghinh mình ở lại đây, mà cứ miễn cưỡng lưu lại thì thật là vô vị.
117 Động tác của Lý Hàn Thu thần tốc phi thường. Tay phải vừa xoay lại phía sau đã rút trường kiếm ra khỏi vỏ. Bỗng nghe đánh "choang" một tiếng. Đó là tiếng kim thiết đụng nhau phát ra.
118 Vương phu nhân hỏi lại :__ Việc lão thân ủy thác chẳng hiểu tướng công có nhận lời không ?Đột nhiên có tiếng khóc thút thít lọt vào tai. Nguyên Du Nhi xúc động tâm tình, cô không nhịn được cõi lòng đau đớn mà bật lên tiếng khóc.
119 Phương Tú trầm ngâm một lúc rồi nói :__ Theo nhận xét của tại hạ thì hai vị lệnh ái đều là những người tài hoa thông tuệ. Nếu phu nhân chân tâm quy thuận tại hạ thì tại hạ xin mời một vị danh sư gây dựng cho hai vị lệnh ái thành danh trong võ lâm.
120 Lý Hàn Thu tay phải phóng mạnh thế kiếm ra veo véo hai tiếng. Chàng đã đâm trúng vào cánh tay trái của Phương Tú một kiếm. Phương Tú tay trái bị thương, con Tiên Chi cầm không chắc đánh rớt xuống đất.