501 Vận khí sứ đoàn dường như rất tốt, trước khi bão cát đến chừng một khắc, sứ đoàn rốt cuộc đã tới cồn cát hình cốc. Trong mắt không ít người, nếu sa mạc là biển rộng, thì cồn cát hình cốc chính là con thuyền lớn.
502 Sở Hoan cưỡi khoái mã, cầm đao máu, đánh đâu thắng đó, ánh đao lướt qua, đã liên tục giết mấy người, nhìn thấy sứ đoàn lúc đầu hỗn loạn dần dần ổn định lại, thoáng thở nhẹ ra.
503 Bão cát quả thật đã đến. Trong lúc mải mê chém giết, mọi người tựa hồ như đã quên đi uy hiếp lớn nhất đang tới gần. Khi có người phát hiện lốc xoáy khổng lồ đang cuốn tới, ngay lập tức kinh hô lên.
504 Tiếng vó ngựa, sa mạc mênh mông. Cuồng phong gào thét rống giận, thê lương lạnh lùng, sa mạc coi vạn vật là chó lợn, người trong sa mạc đã không còn là chúa tể, chúa tể thật sự chính là bản thân sa mạc.
505 Gió thổi rất mạnh, Sở Hoan cảm giác trên người mình đầy mồ hôi, lại thử giật giật, lập tức thấy gân cốt đau đớn. Trên người dường như có vật gì đó chặn lại, rốt cuộc hắn phát hiện, trên người có một tầng cát dày phủ lên.
506 Đột phá Phù Trần Đạo, khiến Sở Hoan vui mừng một hồi, nhưng lập tức, vui mừng bắt đầu tiêu tan, bốn phía lúc này, trời đất mênh mông, cát vàng nơi nơi, cồn cát nhấp nhô, trong đất trời mênh mông, Sở Hoan cảm thấy chỉ có mình tồn tại, vô cùng nhỏ bé.
507 Mị Nương một bộ đau khổ đáng thương. Sở Hoan vẫn không thèm để ý, chỉ thản nhiên nói: - Ngươi cảm thấy bản quan sẽ không giết mình? Cơ thể hắn khẽ nghiêng về phía trước: - Trong mắt bản quan, ngươi là đồ phản tặc gây ra tai nạn và rắc rối cho Đại Tần.
508 Cồn cát hình cốc. Trên thực tế địa hình cồn cát hình cốc đã có thay đổi, ít nhất phía tây cồn cát đã bị lốc xoáy cuốn bằng, đã không phải cồn cát hình cốc lúc trước, biến thành hình móng ngựa.
509 Sau khi Sở Hoan rửa sạch vết thương trên đùi Mị Nương, gương mặt Mị Nương đã trắng nhợt, mồ hôi đổ đầm đìa, tóc dính bết vào gương mặt xinh đẹp, tuy vẫn còn phảng phát vẻ phong tình nhưng lúc này không còn thái độ lẳng lơ quyến rũ nữa.
510 Đêm qua sa mạc rung chuyển trời đất bởi lốc xoáy tàn sát bừa bãi, tối nay lại bình tĩnh, dường như đêm qua trời đất đã tiêu hao hết tâm lực, bão cát tối nay cũng rất nhỏ.
511 Sở Hoan vội nâng Mị Nương dậy, cho nàng dựa vào ngực mình, gỡ bình nước xuống, ghé sát vào bên miêng nàng:- Mau, uống nước. Mị Nương không chịu nổi giá lạnh, cố nhiên bởi vì ở sa mạc hàn khí quá nặng, lại vừa đói vừa khát.
512 Lúc này Mị Nương rốt cuộc hiểu được, Sở Hoan nhìn thấy tren trời có chim diều, liền nằm trên mặt đất không hề nhúc nhích, giả chết lừa gạt chim diều, nếu chim diều nhìn thấy trong sa mạc có thi thể, đương nhiên sẽ không bỏ qua.
513 Cô gái Tây Lương đau khổ khóc. Mị Nương thờ ơ ngồi trên mặt cát, đưa tay ra nói với Sở Hoan:- Ta đói bụng. Sở Hoan liếc nàng một cái, lấy nửa miếng thịt chim từ bên hông xuống, chia làm ba phần, ném cho Mị Nương một phần, mình giữ lại một phần, phần còn lại ném cho cô gái Tây Lương cách đó không xa.
514 Sở Hoan đương nhiên thấy được Mị Nương và nữ tử Tây Lương tranh chấp, cũng không có tâm tư quản nhiều, nhìn phía trước lại là cồn cát, hắn thật sự không dám khẳng định rốt cuộc còn bao lâu mới có thể rời khỏi sa mạc.
515 Kỳ thật vừa rồi, khi Mị Nương ép cặp mông đầy đặn vào bụng hắn, Sở Hoan đã có phản ứng. Chỉ có điều mấy ngày nay đều như thế, Sở Hoan hôm đầu còn có chút xấu hổ, nhưng sau không thấy Mị Nương nói gì nên hắn cho rằng đây là phản ứng bình thường, nếu không như thế mới là bất bình thường, cho nên cũng không để trong lòng.
516 Khỉ La dĩ nhiên vẫn ôm Sở Hoan ngủ say, Sở Hoan đương nhiên không có khả năng thừa dịp Khỉ La ngủ làm thứ gì đó. Buổi sáng ngày tiếp theo tỉnh lại, nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp của Mị Nương, trong lòng Sở Hoan cũng hơi xấu hổ, khuôn mặt lại bình tĩnh tự nhiên, Mị Nương cũng như không có chuyện gì.
517 Mị Nuơng và Khỉ La hợp sức giết chết một con chim diều hâu, khiến cả ba người đang lâm vào tuyệt cảnh xem như được cải tử hoàn sinh. Con chim này rất lớn, ba người xé thịt ăn hết một nửa, ai biết lúc này vận may đúng là rất tốt, chưa đến hoàng hôn, lại thấy một con chim khác xuất hiện, ba người tất nhiên là không chút khách khí hạ gục nó ngay.
518 Đêm sa mạc lạnh, nhưng vẫn kém xa sự lạnh lùng của lòng người. Thủ lĩnh quân Tây Lương chém tứ chi hán tử, lúc này mới thu đao vào vỏ, ngồi xổm xuống bên cạnh hán tử kia nói vài câu gì, lúc này mới đứng dậy đi tới xoay người lên ngựa.
519 Trên mặt cát bây giờ đều là thi thể. Sở Hoan và Mị Nương tất nhiên cũng không muốn ở đây lâu, nhặt nhạnh nhu yếu phẩm, rồi chạy đến một cồn cát khác nghỉ tạm.
520 Sở Hoan muốn cứu mạng Mị Nương, rất nhiều chuyện đã không thể bận tâm, một bàn tay nhẹ nhàng dán lên chiếc mông tuyết trắng bóng loáng của nàng, da thịt nàng bóng loáng ngấy tay, không có một nếp nhăn, cực kỳ co giãn.