521 Khỉ La đang ở bên cạnh, Sở Hoan cũng không tranh cãi nữa, dẫn hai người tiếp tục đi về hướng Bắc. Hắn hiện tại cũng không biết sứ đoàn đã ra khỏi sa mạc hay chưa, hắn hy vọng ra khỏi sa mạc có thể nhìn thấy bóng dáng con người.
522 Sở Hoan một cước quét ngã một người, lưỡi đao phía sau sắc bén, cực kỳ nhanh chóng, dường như thật sự muốn chém chết Sở Hoan. Sở Hoan cũng không trốn tránh, trái lại thân thể né ra sau, trước khi đại đao kia rơi xuống, sau lưng đã đụng vào ngực người phía sau, khuỷu tay thúc mạnh một cái vài xương sườn người nọ, truyền đến tiếng xương cốt vỡ vụn.
523 Mao La vung tay lên, đội ngũ bắt đầu thu lại, kỵ binh đi song song, ba người Sở Hoan ở bên trong, Tây Lương binh chia binh trước sau, Mao La ra lệnh một tiếng, một tiếng nổ lớn “Sang sang sang”, Tây Lương binh nhất loạt rút đao lao đếncách khe núi một đoạn ngắn, Mao La ngừng lại, Sở Hoan nhìn thấy vài tên Tây Lương binh xuất hiện trên đỉnh núi cao, một người trong đó cầm cờ lệnh, phất cờ, Mao La vung tay lên, một gã binh sĩ Tây Lương phi ngựa lao ra, trong tay cũng cầm một lá cờ nhỏ, trả lời tín hiệu.
524 Cặp môi thơm của Mị Nương hé mở, cũng không nói gì, đôi mi thanh tú nhảy lên, Sở Hoan nhìn vẻ mặt nàng, thở dài: - Chỉ sợ ngươi cũng không cam đoan tất cả các quan viên ngươi giết đều là ác quan, thương nhân các ngươi cướp đều là ác thương.
525 Sở Hoan chăm chú nhìn Mị Nương, khiến Mị Nương đỏ mặt lên, một lúc sau, mới quay đầu ngửa mặt, nhắm mắt lại. Hắn làm sao không muốn rời xa cảnh sống chém giết phân tranh, cùng một báu vật như Mị Nương chung sống? Chắc chắn sẽ vô cùng khoái hoạt.
526 Sở Hoan hơi kinh ngạc, nếu lời Bách phu trưởng không sai, như vậy trong Trác Nhan Bộ, không ngờ còn tồn tại một Trung Chế Quan còn uy phong hơn tộc trưởng.
527 Vòng eo Mị Nương vặn vẹo, mông tròn căng, uyển chuyển đi lại trong hồ nước nóng. Lúc vừa chạm vào nước, toàn thân đã cảm thấy cực kỳ thoải mái, nước hồ hết sức ấm áp, ngâm thân hình tuyết trắng trong làn nước này thích ý không thể nào tả nổi.
528 Trác Nhan Luân giữ lời hứa, lập tức phái mấy đội nhân mã ra ngoài tìm hiểu tung tích sứ thần Tần quốc, hơn nữa phân phó tên Bách phu trưởng kia sắp xếp một lều trại cho Sở Hoan và Mị Nương.
529 Sở Hoan hơi trầm ngâm:- Ta đã nhìn thấy đỉnh lều lớn của doanh địa đó, ban đầu còn tưởng rằng là lều lớn của Trác Nhan tộc trưởng, sau mới biết là lều trướng của quan Trung chế.
530 Sở Hoan nhìn thấy khuôn mặt Khỉ La đỏ lên vì phẫn nộ, dưới ánh đèn mỡ dê, vẫn hết sức xinh đẹp. Tướng mạo của Khỉ La so sánh với Mị Nương, có thừa dã tĩnh, không đủ kiều diễm, nhưng hôm nay Sở Hoan từng thấy không ít nữ tử Tây Lương, so sánh với những cô nương kia, Khỉ La tuyệt đối là đại mỹ nhân trong các cô nương Tây Lương.
531 Lúc chạng vạng tối, bản bộ Trác Nhan bắt đầu trở nên náo nhiệt, thanh niên nam nữ thay đồ, ai nấy đều rạng rỡ, mặc bộ đồ đẹp nhất của mình. Ngả Lang hội diễn ra ở phía nam doanh địa, bên kia có một vùng đất trống thật lớn, chạng vạng, phần lớn đám trẻ con của Trác Nhan Bộ ôm gỗ ra chất đống ở đó, đợi tới khi trời sắp tối, bắt đầu nổi lửa từ trong ra, nam thanh niên đã đợi đến phát cuồng, không ít người đã sớm đi tới.
532 Giờ phút này Trác Nhan Luân ngồi xuống giữa đám người, sau khi lão ngồi xuống còn miễn cưỡng bày ra khuôn mặt cười đã mất đi tươi cười, bên cạnh có người đưa rượu sữa ngựa tới, sau khi Trác Nhan Luân nhận lấy liền uống một ngụm hơn nửa chén, vài người hai bên Trác Nhan Luân đều hơi kinh ngạc, ngơ ngác nhìn nhau.
533 Lúc này kích động nhất là nam tử bên cạnh Sở Hoan, vừa thấy Khỉ La bước lại gần, thần sắc vài phần khẩn trương, nghĩ đến vị cô nương xinh đẹp trước mắt này sẽ tặng dây lưng cho mình, tâm tình kích động vô cùng.
534 Võ sĩ Tháp Lý Khắc xông tới, mã đao giương cao, mũi đao chỉ về phía Sở Hoan, Khỉ La thấy hắn đứng ra bênh mình vừa mừng vừa sợ, hắn cũng đã bước lại gần, nâng nàng dậy, dịu dàng hỏi:- Cô không sao chứ?Nhất thời Khỉ La thấy ngọt ngào vô cùng, chẳng biết tại sao, tuy rằng đối mặt với một kẻ hung hãn như Bác Luân Hổ, nhưng nàng lại cảm thấy chỉ cần có Sở Hoan bên cạnh, sẽ không có bất cứ chuyện gì là đáng sợ.
535 Bác Luân Hổ muốn Khỉ La thị tẩm, ngay từ đầu Sở Hoan thấy chỉ là lấy mạnh hiếp yếu, đương nhiên muốn ra tay giúp đỡ Khỉ La, nhưng khi hắn biết đây là phong tục của Tây Lương, thì cũng hơi bối rối, đúng là đã tự cuốn mình vào hoàn cảnh không thể không chiến.
536 Sở Hoan đánh trước ra hai quyền, thực ra muốn thăm dò Bác Luân Hổ. Ngay một khắc y đỡ, Sở Hoan biết Bác Luân Hổ vẫn luôn thể hiện sự cường tráng của mình ra ngoài, hơn nữa, cơ thể gần như là hoàn mỹ đầy sức mạnh của y cũng quả thật khiến cho mọi người chấn động.
537 Khỉ La cố nhiên rất được hoan nghênh trong Ngả Lang hội, nhưng so với Mị Nương vẫn còn kém hơn một chút, sự quyến rũ phong tình của Mỵ Nương vốn đã hiếm có, hơn nữa, nàng đeo thêm mặt nạ Lưu Vân, không những không khiến cho nàng trở nên quái dị, mà còn khoác cho nàng một vẻ xinh đẹp thần bí, cho nên, đám đàn ông Trác Nhan Bộ, rất nhiền người bị phong thái của Mị Nương hấp dẫn, vòng cổ trước mặt nàng cũng nhiều nhất trong số các cô nương tối nay.
538 Khỉ La khó hiểu hỏi:- Tộc trưởng Trác Nhan, Quỷ đại sư là ai?- Từ đâu đến thì không rõ. Trác Nhan Luân đáp:- Ở thảo nguyên Cổ Lạp Thấm có một sườn đồi, nhiều năm trước, Quỷ đại sư xuất hiện ở đó.
539 Khất Cốt Nhĩ hoán đổi y phục cho Sở Hoan, hơn nữa, thân hình của gã cũng vừa khéo xấp xỉ Sở Hoan, cúi đầu lao ngựa ra ngoài. Võ sĩ Tháp lý khắc nhìn thấy, tưởng là Sở Hoan muốn chạy trốn.
540 Bạch Hạt Tử dẫn đường, Sở Hoan một đường đi về hướng tây, sau một lát, quả thật thấy một cái hồ nước nhỏ. Hồ không lớn, giống như một cái gương đặt ở vùng đất này, soi bóng mặt trời sáng lên lấp lánh, sóng gợn lăn tăn, trong veo như thấy đáy.