541 Gõ gần mười lần, cửa mới cọt kẹt một tiếng rồi mở ra. Bên trong xuất hiện môt gã hòa thượng mặc tăng y. Người này cao hơn Sở Hoan cả một cái đầu, mũi cao miệng rộng mắt sâu, trán dô.
542 Sở Hoan nhìn lướt qua phía trước, quả thật phát hiện tuy rằng vách tường đối diện nhìn qua dường như là bức họa gắn bó một thể, nhưng nhìn kỹ lại, đúng là ba bức họa có ba ý cảnh.
543 Thú Bác Già cũng kinh sợ nhìn Hoàng kim cổ Phật, không nói được lời nào, chỉ mỉm cười lắc đầu, lập tức đưa tay mời Sở Hoan rời khỏi lục đạo đường. Sở Hoan lập tức rời khỏi Lục Đạo Đường, ra đến cửa mới biết ngoài đó đã tối đen, chỉ có trước bàn thờ Phật thắp một ngọn đèn, xung quanh hoàn toàn tĩnh lặng, Nặc Cự La vẫn khoanh chân ngồi trên bồ đoàn, vẫn ngồi thiền bất động.
544 Sở Hoan trơ mắt nhìn quỷ sai kia kéo đứt cổ quái vật, trong lúc kính hãi, trong ngọn lửa kia lại dần hiện lên ngày càng nhiều quỷ sai cũng quái vật, hình phạt tàn khốc hiện ra bốn phía, tiếng gào khóc thảm thiết của những quái vật kia không ngừng lọt vào tai, Sở Hoan cảm thấy toàn thân mình cứng ngắc, không thể nhúc nhích mảy may, ngọn lửa hừng hực thiêu đốt sinh ra nhiệt độ cao, khiến Sở Hoan cảm thấy dường như toàn thân mình cũng đang bị thiêu đốt trong bếp lò.
545 Quỷ đại sư muốn Sở Hoan suốt đời vì Phật môn hộ pháp. Sở Hoan nghe nói trở thành Phật tử, ngay lập tức nghĩ rằng sẽ phải xuất gia làm hòa thượng. Sở Hoan tuyệt đối không thể ngờ Quỷ đại sư lại đưa ra điều kiện khó thực hiện đến thế.
546 Thú Bác Già lại cười nói:- Thí chủ cảm thấy hứng thú với điều này, vì sao không tự mình đi nhìn tận mắt một phen?Thật ra Sở Hoan quả thật có lòng hiếu kỳ, hơi trầm ngâm, đúng lúc này, tiếng sấm sét trên trời lại vang lên một lần nữa, Sở Hoan nghe ra ngay bên ngoài miếu thờ không xa, có lòng muốn xem ngọn nguồn, lập tức cười nhẹ một tiếng với Thú Bác Già, liền rời khỏi miếu nhìn.
547 Đám người Tây Lương đang đuổi theo con Hỏa câu, đột nhiên nhìn thấy một đội kỵ binh xuất hiện, lập tức cảnh giác. Lúc Bạch hạt tử dẫn hơn mười kỵ binh lại đây, nhìn thấy đám người Tây Lương kia, cũng cảnh giác đề phòng, dưới ánh trăng, bọn họ phát hiện bên Bạch hạt tử mặc áo giáp người Tần, lập tức có người thất thanh kêu lên:- Không tốt, là người Tần đã vượt qua thảo nguyên đến đây rồi.
548 Ba bản kinh thư chép tay trong phòng cũng không phải quá dầy, hai chữ “Na Già” trong “Tứ Thập Nhị Pháp Tương Na Già Thiện” cũng khiến Sở Hoan hơi kinh ngạc.
549 Sở Hoan cảm thấy cổ quái, Thú Bác Già ở bên cạnh lên tiếng:- Đại sư bảo, từ ngày hôm nay tất cả do ta an bài. Lão chỉ vào hình nộm kia:- Đây là huyệt đạo và kinh mạch của một người, trước khi ngươi rời khỏi đây nhất định phải nhớ thật kỹ, không thể nhầm lẫn.
550 Sở Hoan suy nghĩ nếu trèo lên nguy hiểm rất lớn, hơi không cẩn thận cps nhiều khả năng rơi xuống từ phía trên, một khi như thế chắc chắn tan xương nát thịt.
551 Sở Hoan ôm cái hộp, huýt sáo, vừa đi lại gần. Lôi Hỏa Kỳ Lân thấy Sở Hoan đi đến, sợ hãi lùi về sau một bước. Sở Hoan thấy thế, lập tức cất tiếng cười to.
552 Sở Hoan giắt cái hộp trên lưng ngựa, xoay người xuống ngựa, khuôn mặt lộ ra thần sắc kinh ngạc, thấy những người này vô cùng quái dị, cũng không biết lai lịch ra sao, lại nghĩ tới Quỷ đại sư y thuật cao siêu, Trác Nhan Luân từng nói Quỷ đại sư chữa bệnh cho rất nhiều người, có lẽ đám người này tới cũng là vì cầu y.
553 Sở Hoan thấy cảnh đó có chút ngạc nhiên, lại nghe Quỷ đại sư nói:- Na Già, ngươi lại đây. Sở Hoan nghe lão gọi mình, vội đến trước mặt lão, thấy dưới mặt nạ, đôi mắt của Quỷ đại sư vốn đã đỏ thẫm như máu lúc này lại càng đỏ hơn, tựa như trong hốc mắt đã tràn ngập máu.
554 Sở Hoan ẩn thân sau Kim Phật, theo sự phân phó của Quỷ đại sư, cũng không vươn đầu ra nhìn, nhưng hai người đối thoại ở Phật đường, Sở Hoan nghe được rõ ràng.
555 Bì sa môn quỳ rạp dưới đất, cách đó không xa có hơn mười thân ảnh chạy như bay đến. Tất cả đều mặc áo choàng xanh, tay cầm thiết trượng, khi đến gần, đều quỳ xuống dưới đất, có vẻ kính sợ Bì sa môn một cách dị thường.
556 Đám người Sở Hoan vây quanh tên Đấu Bồng Nhân, Đấu Bồng Nhân kia trốn không thoát, nghe Sở Hoan hỏi lại, cười lạnh nói:- Hôm nay ngươi đã chọc vào họa lớn, nếu thả ta rời khỏi, có lẽ có thể giữ lại mạng sống cho các ngươi, nếu không… !Gã chưa nói xong, vút một tiếng, một mũi tên bắn trúng đầu vai gã, người này kêu thảm một tiếng, bị mũi tên này bắn ngã trên mặt đất, ngẩng đầu nhìn lại, thấy người bắn tên mặc quần áo da lông, tuổi còn trẻ, làn da thô ráp ngăm đen, mặt không chút thay đổi, đúng là người dẫn đầu đuổi theo.
557 Sở Hoan đang tập trung suy nghĩ, đúng lúc đó chợt nghe vù một tiếng, một mũi tên xé không gian mà đến. Mũi tên này không phải do bất kỳ ai ở đây bắn ra, mà từ phía bắc bắn lại.
558 Mấy đội ngũ hợp lại làm một, Ma Ha Tàng ở trong đội ngũ, cũng không dẫn đường phía trước, để Sơn Tháp Hỉ Minh dẫn đường, mấy đội ngũ trang phục khác nhau, đan xen một chỗ hơi không ra thể thống.
559 Sở Hoan lường tới nhiều khả năng, nhưng không ngờ tới việc Ma Ha Tàng rút đao khiêu chiến Trác Nhan Luân. Nhìn thấy cơ mặt Trác Nhan Luân giật giật, hắn vội bước lên hạ giọng nói:- Đại Vương tử, ngươi làm gì vậy?Trác Nhan Luân đứng yên, tròng mắt liếc về phía Sở Hoan.
560 Lúc này Bác Luân Hổ run sợ trong lòng, mặt xám như tro tàn, gã biết hôm nay tuyệt đối không thể may mắn thoát khỏi, quyết định chắc chắn, lớn tiếng nói:- Trác Nhan Luân, Thác Sơn Đức Long, hai người các ngươi thật sự muốn đi theo phản tặc Ma Ha Tàng này?Cơ trên mặt gã co giật, cười như điên nói:- Các ngươi đi theo hắn, sẽ là phản đồ của Đại Tây Lương ta, Trác Nhan bộ tộc, chắc chắn không lưu cả người lẫn vật… !Lúc này Sở Hoan cũng không do dự nữa, mũi đao xẹt qua, máu tươi phun ra.