81 Quách Tiểu Phong đang chuẩn bị cùng Ngô quản gia đi nhận khảo nghiệm của bố cục ngày hôm nay, ai biết được Bạch Nguyệt Quang lao ra ngoài, muốn cùng đi với Quách Tiểu Phong.
82 Mạnh Kiều đi lại đỡ Quách Thiên Lễ, tự nhiên cảm thấy trong lòng có một sự ngọt ngào nào đó rất khó tả, rốt cuộc, mình đã đợi ngày này từ rất lâu rồi.
83 Quách Tiểu Phong đi tới giữa cầu, trừng mắt nhìn vào tờ giấy đó, rồi bỗng nhiên hét lớn, vận khí, trong nháy mắt tờ giấy đó tan tác như tro, Lý Thiên Tường và Thượng Quan Văn Cẩm chỉ biết há miệng trợn mắt mà nhìn.
84 Sau khi biết chắc Hoàng lão đảo chủ đã từ trần, Hoàng Bỉnh Phong cũng không tỏ ra thương tâm nhiều, rơi mấy giọt nước mắt rồi nhìn Mạnh Kiều cười nói:- Chúng ta quay về thôi, tôi có một dự cảm không hay.
85 Đúng lúc mọi người đang chờ đại tặc vô đầu tới, ánh đèn bỗng chợt tắt, bốn bề là một màn tối thăm thẳm. Lúc này, Chu quản gia cảm thấy trên mặt như có một ngọn gió thổi lướt qua, vội giơ tay ra bắt, vốn cho rằng có thể bắt được đại tặc vô đầu, ai ngờ chẳng tóm được gì cả.
86 Quách Tiểu Phong và Bạch Nguyệt Quang sau khi trở về phòng thì mệt mỏi vô cùng, Bạch Nguyệt Quang toàn thân dính máu, cho nên phải đi tắm rửa trước. Quách Tiểu Phong bước vào phòng, đặt Tiểu Hùng vào trong nôi, sau đó vội vàng xông vào phòng tắm, lại đúng lúc Bạch Nguyệt Quang đang cởi y phục.
87 Quách Tiểu Phong và Trịnh quản gia cũng đã trò chuyện xong, công việc khám nghiệm tử thi của Bạch Nguyệt Quang cũng đã hoàn thành, cũng không còn sớm nữa, đã tới giờ ăn bữa tối.
88 Quách Tiểu Phong vừa thoát khỏi luồng gió xoáy, chỉ trông thấy những chiếc lá ở trung tâm vòng xoáy càng lúc càng xoay mạnh, tốc độ cũng rất nhanh, nếu mấy người Quách Tiểu Phong vẫn còn ở trong vòng xoáy, thì chắc đã bị những chiếc lá cây đó biến thành những cái xác không toàn thây rồi, Quách Tiểu Phong tạm thời thở phào một hơi, may mà có Hoàng Bỉnh Phong ở đây, biết cách khắc chế cơn cuồng phong này nên mới bảo toàn được tính mạng, không phải chứ, tại sao Hoàng Bỉnh Phong lại biết cách khắc chế cơn gió xoáy này nhỉ, chắc phải có lý do đặc biệt nào đó, Quách Tiểu Phong thầm nghĩ.
89 Thượng Quan Văn Cẩm chỉ tay về phía tay trái chếch khoảng 45 độ. - Theo hướng đó à, chúng ta đi thôi. Không ai nói với ai câu nào, trong lòng chỉ thấy uất ức bực bội.
90 Hoàng Bỉnh Phong kêu Trịnh quản gia và Lưu quản gia đưa thi thể của Hoàng lão đảo chủ về, nào có thể để Hoàng lão đảo chủ ở một nơi hiu quạnh như thế này.
91 Sau khi cái bóng của kẻ lạ mặt hoàn toàn biến mất, Hoàng Bỉnh Phong vẫn đứng nguyên ở đó, ngẩn người nhìn về hướng cái bóng đã đi khỏi. Quách Tiểu Phong tiến lại gần:- Ai, ngài xem tiếp theo nên làm gì đây?Khi Quách Tiểu Phong và Hoàng Bỉnh Phong quay trở về đại bản doanh, nhờ Trịnh quản gia mà Chu quản gia và Quách Thiên Lễ cũng đã tỉnh lại, Lý Thiên Tường và Thượng Quan Văn Cẩm đã xử lý thi thể của Âu Dương Tiên.
92 Quách Tiểu Phong đã tìm Lý Thiên Tường, Thượng Quan Văn Cẩm và ba vị quản gia của đảo Đào Hoa để thương lượng. Nếu Hoàng Bỉnh Phong không hợp tác, mọi người sẽ liên hợp lại để khắc chế, sau đó dùng Hoàng Bỉnh Phong làm quân bài để uy hiếp Hoàng lão đảo chủ, tuy kế hoạch này có vẻ rất hay, nhưng chung quy lại cũng là nói thì dễ làm mới khó.
93 Hoàng Bỉnh Phong liếc mắt nhìn Quách Tiểu Phong một cái, do dự một lúc, nhưng vẫn gật gật đầu, sau đó hai mắt nhắm chặt, bầu không khí như ngưng trệ, lúc này mấy người Quách Tiểu Phong đã quyết tâm cao độ, bất chấp tất cả cũng không để Hoàng lão đảo chủ chạy thoát.
94 - Haha…Quách Tiểu Phong, quả nhiên tôi đã xem nhẹ cậu, cậu không hổ là người thông minh nhất Đại Tống. Hoàng đảo chủ cười lớn nói, thán phục khả năng phá án như thần của Quách bổ đầu.
95 - Cho nên trông ông mới trẻ thế này đúng không ? Ông không cảm thấy làm như vậy là rất vô sỉ sao ?Quách Tiểu Phong nói. - Ta làm như vậy tuy không được chính đáng cho lắm, nhưng cậu xem vị tiểu huynh đệ này nào có chịu tổn hại gì, cậu ta không tổn hại, lại giúp ta tăng cường công lực, chuyện tốt như vậy cớ sao lại không làm.
96 - Ly kỳ hơn cái chết của Ngô quản gia, không biết ý của Quách huynh là gì ?Lý Thiên Tường có vẻ rất hào hứng, hiếu kỳ hỏi. - Tôi nói cái chết của Vạn Tài Phát ly kỳ là bởi vì ông ấy đã chết rất oan uổng, bởi vì cái chết của ông ấy hoàn toàn không có bất kỳ liên quan nào tới bản thân ông ấy, nếu nói là có liên quan, thì cũng là sau khi Ngô quản gia chết, ông ấy và Hoàng đảo chủ vì chuyện có nên tiếp tục đại hội suy lý hay không mà nảy sinh mâu thuẫn, sau đó đã nhận được thư đe dọa giết người của đại tặc vô đầu, tôi nghĩ, kỳ thực kẻ giết người tối hôm đó hoàn toàn vạch kế hoạch tự phát vào chính lúc đó, mà không phải có âm mưu từ trước.
97 - Nếu so sánh một chút, cái chết của Âu Dương Tiên rõ ràng là không ly kỳ như cái chết của Vạn Tài Phát, hôm đó chúng ta đi tìm đại tặc vô đầu báo thù, chúng ta vì để tăng thêm phần thắng, nên đã để những người có võ công đi, lực lượng của chúng ta nhiều như vậy, tự nhiên động tĩnh sẽ rất lớn, điều này khiến Hoàng lão đảo chủ rất dễ dàng phát hiện ra chúng ta.
98 Sau khi rời đảo Đào Hoa, đoàn người Quách Tiểu Phong cũng không dám chậm trễ, vội quay về Hàng Châu tìm Lý Nghị, vì đã là mồng 10 tháng chạp, nếu không nhanh thì chỉ e không kịp về nhà đón tết.
99 Sau khi đón Tết xong, chẳng mấy chốc mà tới tiết Thanh minh, Quách Thiên Hùng và Quách Tiểu Phong bàn nhau đi tảo mộ cho Quách lão gia. Quách lão gia đã qua đời năm sáu năm nay, lại chưa có dâu mới, vậy nên bây giờ trừ đông chí và tiết Thanh minh ra, bình thường cũng không hay lui tới viếng thăm mộ, bởi vì ít khi có dịp nên càng không thể xem nhẹ.
100 Hôm nay là một ngày đẹp trời hiếm có, gần trưa, tất thảy mọi người của Quách gia bắt đầu xuất phát, ai ai cũng phấn chấn, nhất là Tiểu Hùng, vô cùng thích chí, tuy vẫn đang bập bẹ biết nói những vẫn liền mồm nói là muốn đi tảo mộ, tuy cậu bé chưa biết tảo mộ để làm gì, nhưng nghe nói đó là hoạt động mang tính toàn thể gia đình nên rất thích thú, trẻ con đúng là rất dễ vừa lòng.