161 Cô chớp mắt, đứng lên, trời sáng rồi, cô muốn đi nấu bữa sáng. Cô nhớ, hắn rất thích đồ ăn cô làm. Cô đi xuống tầng, xung quanh tĩnh lặng vắng vẻ, thỉnh thoảng có tiếng chim hót từ ngoài truyền tới, trong không khí đã không còn mùi hương hoa hồng dịu nhẹ nữa.
162 Bên ngoài, từng cơn gió lạnh thổi vào mặt, lau khô nước mắt trên mặt cô, cô đi về phía trước, gió cứ vờn quanh cô, dường như chỉ cần một cơn gió mạnh có thể thổi bay thân thể gầy yếu của cô, không có ai có thể giúp cô, cũng không còn ai thương cô.
163 “Mẹ anh là vợ hai của cha anh, anh luôn có ước muốn bà sẽ không bị vợ cả ức hiếp, cha anh nói với anh, chỉ cần anh có thể giải quyết được vấn đề của Ôn Thị, anh sẽ ngồi lên chức tổng tài…” Mặc cho Tô Lạc có muốn nghe hay không, Vũ Nhiên lãnh đạm nói, nói môt câu chuyện như một câu chuyện của người khác, thật bình tĩnh, Tô Lạc định bước đi liền dừng lại, vì cô nghe được tập đoàn Húc Nhật.
164 “A, đúng rồi, Húc tìm tôi có việc, tôi không thể nói chuyện với cô được nữa rồi, cô Tô. ” Trữ San nhấn mạnh chữ cô Tô, dường như ở đây, Tô Lạc là khách còn cô mới là chủ nhân.
165 Cô cúi đầu, hàng lông mi dài khẽ động, ánh mắt mông lung, cô hít hít mũi, cô không muốn nhận thua, cho dù là ở tầng mười ba, không phải cô vẫn là vợ Duệ Húc sao? Thân phận của cô vẫn không hề thay đổi.
166 “Cô ta thì có thể có chuyện gì?” Hắn lãnh đạm nói, hắn không lo cho người phụ nữ đó không có hắn sẽ không sống nổi, cô ta mất đi Vũ Nhiên chẳng phải vẫn sống tốt sao, bề ngoài tuy nhu nhược, nội tâm tuyệt đối không phải như vậy, có thể chịu đựng được đả kích.
167 Hàng lông mi dài khẽ động, một giọt nước trong suốt lăn xuống từ khóe mắt, rơi trên mu bàn tay của hắn, Duệ Húc cả kinh, cảm giác cả bàn tay nóng lên, hắn vội rút tay lịa, đặt Tô Lạc nằm trên giường.
168 Cô chỉ là lãnh đạm nhìn, lời đồn đãi trong công ty không phải cô không biết, nhưng biết cũng sẽ không có hứng thú tham gia, có khi, cứ giữ lại ình là tốt nhất, không thể không nói Duệ Húc chính là một người đàn ông cực phẩm, nhưng hắn không thuộc về cô, mãi mãi đều không thuộc về cô nên cô không muốn nghĩ, cái gì cũng không muốn.
169 Tô Lạc nắm chặt tay, nở nụ cười, nụ cười trong sáng động lòng người, mây đen bao phủ cô mấy ngày nay đã biến mất, không ai biết những ngày sau này còn có những mưa gió lớn hơn chờ cô.
170 “Trên tầng hai biệt thự họ Lê, có một phòng bí mật, không biết cô có biết không? Nhưng…” Nói tới đây, Trữ San nợ nụ cười, nụ cười thật xinh đẹp, “Tôi khuyên cô không nên biết thì tốt hơn bằng không…” Trữ San không nói gì, cúi đầu nhìn chiếc nhẫn ở ngón áp út, màu sắc thật đẹp, cái này vốn thuộc về cô.
171 Cô đã không còn cảm giác đau nữa, cả người đứng chết lặng. “Nếu Trữ San có chuyện gì xảy ra, Tô Tử Lac, tôi sẽ trả lại cô gấp mười lần,” phịc một tiếng, hắn ném chiếc cốc sang một bên, chiếc cốc vỡ tan, mảnh vỡ bay xuống, hắn ôm lấy Trữ San rời đi, không thèm liếc nhìn Tô Lạc một cái, giống như cô là một thứ bẩn thỉu, đến nhìn một cái cũng sẽ làm hắn khó chịu.
172 Trữ San nói chiếc nhẫn đó là do Lê Duệ Húc thiết kế giành riêng cho cô ấy, vốn là của cô ấy, chiếc nhẫn rất vừa vặn với ngón tay của cô ấy, cái này chứng minh điều gì,cô còn muốn lừa người dối mình sao? Tô Tử Lạc, cô còn muốn tự thương hại mình tới khi nào.
173 Trữ San ôm cổ Duệ Húc, thổi khí nóng vào cổ hắn, một cô gái xinh đẹp, chưa nói tới kĩ năng, nếu như một cô gái vừa xinh đẹp vừa thông mình, sự quyến rũ của cô sẽ lớn hơn.
174 Trữ San chọn chỗ ngồi cho chính mình, cô chọn chỗ ngồi bên cạnh Tô Lạc, cô lẳng lơ khẽ vuốt mái tóc, cố ý làm cho Tô Lạc thấy được những vết hồng trên cổ, dấu vết này tin tưởng Tô Lạc sẽ không thấy xa lạ đi.
175 Nếu đây là thứ nước uống của Mạnh Bà Thang thì tốt rồi, cô sẽ quên hết tất cả, sẽ không phải thống khổ, đau xót như thế này nữa. Tay cô đặt trên lồng ngực, phát hiện, nỗi buồn của mình hóa ra lại lớn đến thế.
176 Cô ngẩng đầu, ánh mắt chống lại ánh mắt màu trà cô đã từng yêu nhất, lúc này, cũng lạnh như băng, vô tình, thậm chí còn có sự tàn khốc, khi một người đàn ông đã không còn nguyện ý để diễn trò, như vậy, sự tàn nhẫn cũng được khơi dậy.
177 Cô xoay người, cầm bức vẽ của Tô Lạc lên, khóe môi xinh đẹp cong lên, quả nhiên, người phụ nữ kia chẳng có cái gì tốt, cô nhàm chán mở từng tờ một, nhưng rất nhanh tay cô dừng lại, đó là một tác phẩm gần như đã hoàn thành.
178 Cúi đầu một lần nữa, ánh mắt ngày càng trở lên mơ hồ, tay cô đặt trên bụng dùng thêm sức. Bụng cô càng ngày càng đau. Trong bệnh viện, tay cô vẫn đặt trên bụng, tay kia vẫn cầm bức vẽ đã hoàn thành hơn nửa, ngày mai phải chuyển đi, nhưng bụng cô vẫn rất đau, thực sự rất đau… Lâu rồi hắn không có về nhà, nơi đó trống rỗng và lạnh lẽo, chỉ có một mình cô đơn.
179 Ngày tiếp theo, Tô Lạc cố gắng lấy lại tinh thần ình, tất cả đều vì đứa bé tới không đúng lúc này, nhưng đứa bé đã ở trong bụng cô, cô sẽ cố gắng chăm sóc nó, chỉ sợ sẽ không ai chào đón nó, có tránh ánh nhìn của Trữ San, cô biết bây giờ cô phải bảo vệ đứa bé này thật tốt, không để cho bất cứ ai gây tổn thương cho nó, cho nên, không thể để Trữ San biết, tuyệt đối không thể.
180 “Cuộc thi thiết kế lần này của công ty, kết quả cuối cùng sẽ do tổng tài và phó tổng quyết định. Tổng tài và phó tổng sẽ lựa chọn một tác phẩm xuất sắc nhất, đối với kết quả lần này, chúng tôi rất hài lòng, để bảo trì tính công bằng, cuộc bình chọn này, chúng tôi đã chia ra làm hai tổ để tiến hành, cuối cùng mỗi tổ sẽ chọn ra một tác phẩm tốt nhất.